Chương 39: 🎶Chương 38: Bỏ nhà đi🎶
Edit: Tiệm Bánh Sò
Đêm khuya tĩnh lặng. Trong căn phòng đen như mực, ba Đại lão mang thân xác mèo chen chúc trên cái giường không lớn lắm của Văn Tâm, hạ thấp giọng nói chuyện phiếm.
Bé Ragdoll là con đầu tiên không chịu được cô đơn chạy đến. Thân là một diễn viên gạo cội, trước mặt thì nó ra vẻ tự nhiên tạm biệt hai con mèo kia, sau lưng lại dạo qua phòng mình một vòng rồi quay đầu lại về tìm Văn Tâm. Khi đó Văn Tâm đang chuẩn bị ngủ, thấy bé Ragdoll vào thì bế nó lên hôn hít rồi đặt nó vào ổ chăn. Chỉ chốc lát sau, Văn Tâm đã mệt mỏi sau một ngày dài ngủ thiếp đi. Bé Ragdoll híp mắt đếm cừu trong lòng, đến khi đếm tới con số một trăm thì mèo rừng đã xuất hiện, hơn nữa còn không nói gì đã muốn chen vào ổ chăn theo.
Lý do của nó rất đầy đủ như thế này: "Giờ ta chỉ là một con mèo, một con mèo thì có thể làm gì được Văn Tâm chứ."
"Dù anh có là một con kiến đực thì cũng không thể." Bé Ragdoll kiên quyết bảo vệ ổ chăn Văn Tâm, gồng mình đẩy mèo rừng về mép góc giường.
Mèo rừng không cam lòng lầm bầm: "Thì sao chứ, dù sao thì lát nữa mèo đen cũng sẽ đến thôi."
"Anh cho rằng Nhóc đen cũng sẽ không biết xấu hổ như anh sao?" Bé Ragdoll cười nhạo.
"Có muốn đánh cược hay không, cược cá khô mà mi giấu làm của riêng nhé?"
Bé Ragdoll có chút do dự, dù sao thì sau lần trước chọc Nhóc đen giận thì tất cả những đồ ăn vặt mà nó giấu đi đều bị con mèo đen lòng dạ hẹp hòi kia quét sạch không còn một mảnh. Vất vả mãi mới làm nũng để Tâm Tâm bổ sung hàng tồn kho cho mình, nếu giờ lại thua...
Mèo rừng tiếp tục dụ hoặc: "Nếu thua thì ta sẽ đưa hết đồ ăn vặt tuần này của ta cho mi."
Hai mắt bé Ragdoll sáng ngời: "Cược thì cược, tui cũng xem như hiểu tính tình Nhóc đen, anh ta là kẻ duy trì được nhân tính tốt nhất trong chúng ta."
Sau khi biến thành mèo, dù có linh hồn và ký ức của con người, nhưng nói thật, không ảnh hưởng chút nào là không có khả năng. Cứ như bé Ragdoll này, nó có tật xấu thích cào miếng mài móng, rõ ràng là Văn Tâm đã cắt chỉnh móng cho nó rồi mà ngày nào cũng cào cào trên tấm gỗ, nếu không thì trong lòng sẽ không thoải mái. Mèo rừng cũng vậy, chỉ là biểu hiện của hắn càng thể hiện rõ khi bị người ta vuốt lông thì sẽ nhịn không được phát ra tiếng kêu rầm rì khò khè. Cả bé Ragdoll và mèo rừng đều thích làm nũng với Văn Tâm. Dù không vì khôi phục hình người thì cũng vì yêu thích từ nội tâm.
Nhưng mèo đen thì lại khác. Rõ ràng mèo đen mới là con mèo sống chung với Văn Tâm lâu nhất, nhưng đa số thời gian nó đều an tĩnh bên cạnh Văn Tâm, động tác thân mật nhất cũng chỉ là vươn móng vuốt đặt vào lòng bàn tay Văn Tâm mà thôi. Cho nên bé Ragdoll đã đưa ra kết luận, mèo đen không thể nào không màng mặt mũi đến đây. Đừng nói đến chuyện trước đó mèo rừng còn trào phúng anh ta nữa!
Nhưng bé Ragdoll nào có thể dự đoán được... Màn đêm buông xuống càng sâu, nó cũng đã ngủ thiếp đi rồi, đột nhiên mèo rừng chạy đến đánh thức nó: "Mau dậy, Nhóc đen tới!"
"?" Bé Ragdoll mơ mơ màng màng mở nửa con mắt, sau đó nghe được một tiếng két, cửa thật sự được đẩy ra kìa.
"Thật không ngờ mà, Nhóc đen anh cũng sa đọa rồi." Bé Ragdoll hoảng hốt cảm khái.
Bạn thấy sao?