Chương 31: 🎶Chương 30: Lội ngược dòng🎶
Edit: Tiệm Bánh Sò
Nghe nói Hoắc Khang sắp xuất hiện, toàn bộ những người mê xe đều bùng nổ. Là truyền kỳ của giới đua xe, rất nhiều người đến xem chương trình này chỉ vì muốn nhìn thấy Hoắc Khang, cho dù Hoắc Khang không tham gia thi đấu mà chỉ là khách mời thôi. Nhưng vừa rồi đạo diễn đã công bố, Hoắc Khang dùng thân phận tuyển thủ tham gia trận đấu này. Toàn bộ người xem đều không thể tin được.
"Tui không nghe lầm chứ? Hoắc Khang? K thần của chúng ta?"
"Aaaa!!! K thần muốn đua xe sao! Tui đến đây chỉ vì muốn xem K thần thi đấu thôi, còn tưởng rằng đời này không thể xem anh ấy đua xe nữa chứ!"
"K thần đến tham gia thì không phải là gia nhập đội nào thì đội đó sẽ thắng sao, đúng là không công bằng đâu?"
"Cũng đâu có ai quy định đây là một trò chơi công bằng, vốn dĩ thiên phú giữa người này với người kia khác biệt, tui mặc kệ, dù sao K thần ở đâu thì tui theo đội đó."
Cùng lúc đó, khung bình luận trực tiếp hiện lên một khung bình chọn.
Bạn nghĩ K thần Hoắc Khang sẽ gia nhập đội nào đây? Có ba sự lựa chọn:
A, "Ý" hướng vô địch
B, Tuyệt địa cầu "Thành"
C, "Tâm" động thình thịch
Ngay khi khung bình chọn hiện lên, toàn bộ bình luận trong phòng trực tiếp đã bị đáp án A lấp đầy, hiển nhiên, đa số mọi người đều cảm thấy Hoắc Khang là buff do vầng hào quang của Văn Ý.
Nhưng khi ống kinh chuyển đến Hoắc Khang, đôi mắt màu nâu xám của hắn sáng ngời, cười nói: "Có một đội đang thiếu người mà, tôi bổ sung vào đó là được."
"???"
"Thôi rồi, K thần mất trí rồi, chọn một đội không có khả năng chiến thắng nhất."
"Có lẽ anh ấy muốn khiêu chiến bản thân chăng?"
"Vậy cũng không khỏi quá..."
Mặc kệ là nhìn từ góc độ nào thì đội của Văn Tâm trước mắt chỉ là đệm lót của ba đội. Đây là một trò chơi đoàn đội, dù có thêm một Hoắc Khang thì cũng chẳng thể làm nên chuyện lớn gì. Vì thế nhóm Lúa mạch cũng nhẹ người.
"Đừng gấp gáp, cứ tin tưởng vào vận may của Ý Ý chứ."
"Đúng, đoàn xe cuối cùng có năm người, dù Hoắc Khang có mạnh thế nò cũng đâu thể bao cả bốn người kia chứ?"
"Ý Ý cố lên! Nghiền nát bọn họ! Hoắc Khang cũng đâu phải không thể thắng được chứ!"
Mà lúc này, Hoắc Khang trên sân khấu đã lướt qua MC đi đến trước mặt Văn Tâm. Hoắc Khang đưa tay ra, khóe môi nhếch lên: "Cô Văn, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt."
"Đúng vậy, thật trùng hợp..." Trùng hợp cái con khỉ! Anh không phải đang ở nhà sao! Còn nữa, sao anh lại gửi bản thân đến nhà tôi chứ, có phải anh âm mưu để ý đến Nhóc con nhà tôi không?
"Tôi cầm cái này đi, không ngại chứ?" Hoắc Khang lại hồn nhiên coi chuyện mình xuất hiện ở đây chẳng có gì lạ cả, thậm chí còn chủ động cầm lấy bộ đồng phục cuối cùng trong đội Văn Tâm.
Bạn thấy sao?