Chương 28: 🎶Chương 27: Đừng đánh, đừng đánh mà!🎶
Edit: Tiệm Bánh Sò
Lúc mèo rừng đột ngột chui đến, Văn Tâm đang xem kịch bản cho buổi quay đầu tiên vào thứ bảy. Lư Tác gửi cho cô sơ yếu lý lịch của chừng một trăm tuyển thủ, mà cô phải chọn ra đồng đội thích hợp với mình trong một trăm người này. Là một kẻ mù về đua xe, kỳ thật Văn Tâm cũng không có hướng nghĩ nào cả, chỉ có thể nhìn đống lý lịch này đơn giản sàng lọc. Nhưng, sau khi mèo rừng xuất hiện thì mọi thứ lại khác rồi.
"Người này hình như không tệ, từng là quán quân toàn quốc nè."
Toàn quốc hả? Toàn thân thì có... Mèo rừng dùng móng vuốt vô cùng ghét bỏ gãi gãi tờ lý lịch.
"Còn người này nữa, là học trò của K thần, thực lực nhất định không tệ."
Sao tôi không nhớ mình lại có tên học trò này chứ... Mèo rừng khinh bỉ liếc tờ giấy một cái, ngoảnh mông với nó.
"A..." Văn Tâm sửng sốt, đột nhiên phát hiện hình như Cậu ba đang chỉ cho mình thì phải. Kỳ thật cũng không có gì không đúng, dù sao Cậu ba cũng là người nổi tiếng trong giới đua xe, hắn chắc chắn hiểu biết về thực lực của mấy người này hơn cô nhiều. Nhưng chẳng lẽ hắn đã tiếp nhận sự thật mình bị biến thành một con mèo rồi sao? Mới có mấy ngày thôi mà!
"Meo?" Mèo rừng đáng yêu nghiêng đầu, kêu một tiếng.
Văn Tâm: "..."
Aaa!!! Tuy biết đây là Hoắc Khang, nhưng nhìn kỹ thì mèo rừng cũng đẹp lắm chớ? Đôi mắt to mỹ lệ mê người, khóe mắt dày đầy dã tính, còn có đôi chân dài, cả người đều mang cảm giác tràn ngập tiền... Ai quan tâm đó là Hoắc Khang hay không, có nguy hiểm hay không chứ, cứ bế lên trước rồi nói!
"Cậu ba à, con cũng hứng thú với công việc của mẹ sao?"
Văn Tâm thuận thế bế mèo rừng lên, sau đó dùng tay trộm nhéo đệm thịt màu chocolate dưới móng vuốt mèo lưng. Má! Bùm bùm! Hệt như pudding chocolate vậy! Xúc cảm tuyệt quá!
"..."
Lòng bàn chân bị tập kích bất ngờ, thân thể mèo rừng rõ ràng cứng đờ nửa giây. Nhưng nó cũng không kháng cự, không những thế, nó còn chủ động vươn một cái đệm móng khác duỗi đến trước mặt Văn Tâm, vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt.
Văn Tâm không khách khí mà tiếp tục nhéo: "Thật ngoan."
Mèo rừng không nhịn được rùng mình một cái. Khi chủ động tìm đến Văn Tâm, hắn đã chuẩn bị tâm lí "bán đứng sắc đẹp" rồi, dù sao thì mục đích cuối cùng cũng là để khôi phục lại bình thường, nhưng hắn không thể lường trước được, cảm giác được người ta nắm đệm thịt lại là cảm giác kỳ diệu như vậy. Nói nữa thì ngại quá, nhưng mà, cũng có xíu hưởng thụ đó chớ?
Không được không được! Hắn không thể sa đọa như con Ragdoll kia được! Mèo rừng lắc lắc đầu để mình tỉnh táo lại, sau đó dùng móng vuốt vỗ vỗ lý lịch trên bàn. Tiếp tục đi.
"Cậu ba à, con muốn chơi cái này sao?" Văn Tâm bắt đầu diễn, vờ như mình bất đắc dĩ lắm, đem từng tờ lý lịch bày ra trước mặt mèo rừng: "Đây là tài liệu công việc của mẹ đó, rất quan trọng, nhưng ai bảo con lại thích chứ, thôi cứ chơi đi." Nghĩ nghĩ, Văn Tâm lại bổ sung: "Đúng rồi, thích cái nào thì nói cho mẹ."
Bạn thấy sao?