🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Mèo tôi nuôi đều là Đại lão

Mèo tôi nuôi đều là Đại lão


Chương 125: 🎶Chương 125: Anh muốn kết hôn với em🎶

Edit: Tiệm Bánh Sò

"Mày nói gì?"

Kỳ Dương kinh hãi trừng lớn mắt. Hắn ta không thể tin được đã đến lúc này mà vẫn còn đường rẽ. Nhưng sâu trong lòng lại có một giọng nào đó nói cho hắn ta: Kỳ Trưng nói không sai... Với tính cách của Kỳ Trưng, nếu không nắm chắc hoàn toàn thì sao có thể...

"A!"

Một tiếng hét kinh ngạc vang lên. Người phụ nữ ngồi bên ghế phụ đã mở bao tải ra, khuôn mặt của người bị nhốt trong bao tải lộ hẳn ra. Dù nửa khuôn mặt cô bị băng dính che khuất, nhưng cẩn thận nhìn lại thì tuy trông đường nét khuôn mặt cô có vài phần giống Văn Tâm, nhưng lại không phải là Văn Tâm. Kỳ Trưng nói không sai, hắn ta trói lầm người rồi!

"Sao... sao có thể..."

Kỳ Dương hoàn toàn không thể tin được những gì trước mắt mình. Mất đi lợi thế quan trọng nhất là Văn Tâm, dù con tin trong tay vẫn có thể uy hiếp cảnh sát được, nhưng với Kỳ Trưng thì có hiệu quả gì chứ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng Kỳ Dương, đại não hắn cũng đang hoảng loạn rối tung. Vào thời điểm nguy cấp, vẫn là người phụ nữ bên cạnh cậu ta lên tiếng: "Kỳ Dương, đừng lo nghĩ đó có phải là Văn Tâm hay không, trong tay chúng ta có con tin, vực dậy tinh thần anh đi."

Kỳ Dương bị tiếng gọi của cô ta kéo về hiện thực, hắn ta bình tĩnh lại: "Cô nói không sai, trước mặt cảnh sát, Kỳ Trưng không thể coi thường được..."

Đoàng! Còn chưa dứt lời, một viên đạn bắn xuyên qua cửa kính xe. Đạn không bắn trúng Kỳ Dương mà lại ngắm thẳng vào người phụ nữ ngồi bên ghế phụ. Trên mặt người phụ nữ vẫn còn nét cười, máu tuôn ra từ trên trán, rồi cả người cô ta ngã nhào xuống.

"Kỳ..."

Đoàng! Đoàng! Lại hai tiếng súng nữa vang lên. Kỳ Dương còn chưa hoàn hồn lại sau cái chết của người phụ nữ kia thì viên đạn thứ hai, thứ ba đã nối gót đến. Cửa sổ xe đã bị vỡ bởi viên đạn thứ nhất, khộng còn chướng ngại gì nữa, hai phát súng sau bắn thẳng vào giữa trán Kỳ Dương. Hai tội phạm truy nã bị tay bắn tỉa bắn hạ, cảnh sát mai phục xung quanh đồng loạt xông ra thu dọn tàn cục.

Kỳ Trưng ra khỏi trạm kiểm soát, cúi người cảm ơn nữ cảnh sát trên xe đã giả dạng Văn Tâm một cái thật sâu: "Cảm ơn cảnh sát Trương."

Lúc này Trương Nhụy đã được cởi trói hoàn toàn, cô xoa xoa cổ tay đau nhức, hào sảng đáp: "Cảm ơn gì chứ, việc tôi nên làm thôi."

"Mặc kệ thế nào, lần này phải cảm ơn các vị cảnh sát." Kỳ Trưng cúi người cảm ơn những cảnh sát tham gia hành động một lần nữa.

"Tổng giám đốc Kỳ khách khí rồi, chúng tôi phải cảm ơn anh đã vì nghĩa quên thân mới đúng." Đội trưởng đứng thẳng, nghiêm túc cúi chào Kỳ Trưng: "Tuy chúng tôi đã theo đuổi đường dây buôn lậu ma túy quốc tế này gần hai năm rồi, nhưng vì tội phạm quá gian xảo nên vẫn không thể thâm nhập sâu được, lần này ít nhiều cũng nhờ ngài đã cung cấp manh mối quan trọng."

"Đây cũng là việc tôi nên làm." Kỳ Trưng rũ mắt, ánh mắt hơi tối.

"Nhưng tôi có một vấn đề thắc mắc, sao ngài lại biết Kỳ Dương nhất định sẽ quay lại bắt cóc con tin chứ?" Đội trưởng tò mò hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...