🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Mèo tôi nuôi đều là Đại lão

Mèo tôi nuôi đều là Đại lão


Chương 121: 🎶Chương 121: Hiểu anh🎶

Edit: Tiệm Bánh Sò

Mọi người vẫn chưa hoàn hồn từ thái độ hòa ái dễ gần của Kỳ lão gia tử. Đột nhiên, một bóng dáng màu hồng nhạt nhảy nhót như con bướm nhỏ vui vẻ phi vào lòng Văn Tâm.

"Tâm Tâm!"

"Nhớ chị quá đi mất! Cũng nhớ meo meo nữa!"

Đã lâu rồi Kỳ Anh Anh chưa thấy chị Tâm Tâm, lần này khi đến dự tiệc mừng thọ của ông cô bé không thích chút nào, vì đối với Kỳ Anh Anh, tiệc mừng thọ của ông sẽ có một đống người lạ xuất hiện rồi vây quanh cô bé hỏi này hỏi nọ. Nhưng vừa nhìn thấy Văn Tâm, tâm trạng Kỳ Anh Anh lập tức vui vẻ lên. Cô bé bắt đầu xoay quanh Văn Tâm, vừa ngước đầu nhìn vừa không ngừng liến thoắng: "Meo meo đâu, meo meo đây, bọn chúng có tới không?"

"Bọn chúng đều ở nhà nghỉ ngơi rồi." Nhìn mặt Kỳ Trưng tối ngòm, Văn Tâm thiếu chút nữa đã phì cười ra tiếng.

"Vậy à..." Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Anh Anh đầy sự thất vọng, cái miệng bất giác chu lên, bộ đáng đáng yêu đến mức chọc cho Kỳ lão gia tử bật cười lớn.

"Thích mèo con vậy à, hôm nào nhờ chị Tâm Tâm của cháu ôm mèo con đến đây chơi nhé."

Kỳ Anh Anh vui đến mức nhảy cẫng lên: "Quá tốt rồi! Thích ông nhất!" Một khi Kỳ Anh Anh vui mừng thì sẽ nhảy nhót không ngừng.

Bầu không khí trở nên vô cùng hòa hợp. Đám người vừa rồi còn đang đợi xem trò hề của Văn Tâm chỉ đành biết hai mặt nhìn nhau. Ai cũng biết Kỳ Anh Anh là cô cháu gái mà lão gia tử cưng chiều nhất, ngay cả Kỳ Anh Anh cũng có quan hệ tốt với Văn Tâm như vậy, xem ra Kỳ lão gia tử căn bản không phản đối hai người ở bên nhau. Không những thế, xem chừng Văn Tâm hòa thuận vui vẻ với Kỳ lão gia tử nhe vậy, chỉ sợ... cô sẽ gả vào nhà họ Kỳ thật rồi!

Không ít người sáng suốt nhìn ra địa vị của Văn Tâm, lập tức có vài người muốn tiến lên lân la làm quen với Văn Tâm, mục đích để ra quen mặt. Nhưng từ đầu đến cuối buổi tiệc Kỳ Trưng đều đứng cạnh Văn Tâm vững như núi, nắm chặt tay cô. Một số phu nhân và các tiểu thư dù có muốn nổi tâm tư muốn đánh quan hệ với Văn Tâm, nhưng còn chưa kịp tiến lên thì đã bị ánh mắt lạnh như băng của Kỳ Trưng nhìn chằm chằm, cả người bọn họ nổi rợn da gà, né xa ba mét còn không kịp. Cho nên bữa tiệc mừng thọ này có thể nói là tương đối nhẹ nhàng với Văn Tâm. Ngoại trừ dỗ Kỳ Anh Anh chơi một lát, nói mấy lời khách sáo mới người nhà họ Kỳ, còn lại Kỳ Trưng chẳng làm cô nhọc lòng chút nào.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Kỳ Trưng đưa Văn Tâm về nhà, chỉ còn lại hai người ở cùng nhau. Văn Tâm lắc lắc tay Kỳ Trưng như đang làm nũng: "Anh phải nói trước với em đó là tiệc mừng thọ ông chứ, ít nhất cũng để em chuẩn bị quà, như vậy mới có thành ý được."

"Nhanh vậy đã gọi ông rồi à?" Kỳ Trưng buồn cười nhìn cô.

Văn Tâm: "..." Cái tên thẳng như sắt thép này biết nhiều vậy từ khi nào thế!

Kỳ Trưng nhìn gò má hơi đỏ của Văn Tâm, nghĩ đến những lời vừa rồi của ông, anh nhịn không được hỏi: "Hay là... chúng ta kết hôn luôn đi?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...