🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Chương 11 [Hết]

Ta gặp được một thiếu niên tên là A Cát Thái. Cậu ấy phóng khoáng, ngông cuồng, đầy nhiệt huyết. 

 

Cậu dạy ta cưỡi ngựa, còn ta dạy cậu đánh hoa sắt. 

 

Da ta sạm đi nhiều, nhưng lại học được cách săn b.ắ.n trên lưng ngựa, ăn thịt uống rượu thoải mái. 

 

Những ngày tháng ấy thật tự do và an nhiên. 

 

Cho đến một ngày, khi ta đang dạy A Cát Thái đánh hoa sắt, tiếng vó ngựa từ xa vọng tới. 

 

A Cát Thái hoảng hốt kéo ta lại: 

 

“Mau trốn đi! Là quân Khôi!” 

 

Ta cùng cậu nấp dưới đống đất, nhưng bất ngờ nhìn thấy người dẫn đầu lại chính là Thẩm Nghiễn Lễ. 

 

Hắn bị phục kích, cùng vài tướng sĩ bị hàng trăm binh mã quân Khôi vây chặt ở trung tâm. 

 

Ta định lao ra, nhưng bị A Cát Thái giữ lại: 

 

“Đừng, quân Khôi tàn nhẫn vô cùng, nếu bị bắt thì xong đời!” 

 

Nhìn từng người ngã xuống, lòng ta như lửa đốt. 

 

Ánh mắt ta thoáng nhìn thấy bên cạnh có lò luyện sắt, trong lòng lập tức nảy ra ý. 

 

Ta đẩy nhanh ống bễ, ngọn lửa trong lò bốc cao, sắt nhanh chóng hóa thành dung dịch. 

 

Ta múc sắt nóng đỏ vào hũ, khoác áo choàng dài rồi lao thẳng ra phía trước. 

 

Vung búa sắt trong tay, ta đánh b.ắ.n những tia sắt nóng vàng rực lên cao hơn mười thước, như những ngọn lửa rực rỡ rơi xuống tựa mưa. 

 

Ngựa của quân Khôi hoảng sợ, hí vang rung trời, chạy tán loạn như những con ruồi mất đầu. Quân Khôi tan tác, không thành đội hình. 

 

Ta dẫn Thẩm Nghiễn Lễ cùng những người còn sống thoát khỏi vòng vây. 

 

“Mạn Xuân!” 

 

Hắn vui mừng khôn xiết, chỉ nhìn một cái đã nhận ra ta. 

 

Sau đó ôm chặt lấy ta, ta nhìn y phục hắn bị cháy thủng lỗ chỗ, cùng những gương mặt đen nhẻm của mấy người phía sau, cảm thấy có chút chột dạ. 

 

Ta còn chưa kịp nói gì, hắn đã buông ta ra, đôi mắt đen lóe lên tia sáng. 

 

“Lần này may nhờ có nàng, nàng… nàng nhất định phải ở đây chờ ta, một tháng… không, mười ngày thôi, ta sẽ trở lại tìm nàng!” 

 

“Chờ ta.” 

 

Hắn nói xong liền cùng mọi người phóng ngựa rời đi. 

 

Mười ngày sau, quân Khôi bị đánh bại, hứa mãi mãi không xâm phạm biên giới phía Bắc. 

 

Khi ấy ta mới biết, hôm đó hắn phụng mệnh đưa mật chỉ. Nếu thất bại, biên giới phía Bắc của triều đình e rằng đã bị quân Khôi chiếm đóng. 

 

Đêm hôm ấy, hắn tìm đến ta. 

 

Hắn nhìn ta, khóe môi mang theo nụ cười: 

 

“Mạn Xuân, theo ta trở về, được không?” 

 

Ta khẽ nhíu mày, định từ chối. 

 

Hắn lại ngắt lời: 

 

“Ta đã tấu lên Thánh thượng về việc nàng làm ngày hôm đó. Nếu nàng theo ta về kinh, nhất định có thể xin được một phần thưởng.” 

 

Ta suy nghĩ một lúc rồi đáp: 

 

“Những gì ta có đã đủ nhiều, không cần cầu xin phần thưởng nào nữa.” 

 

Hắn nhếch môi cười: 

 

“Thật sao?” 

 

“Mấy năm qua, nàng đi khắp nơi, nhưng vẫn che mặt bằng chiếc áo đen. Nàng không muốn nói cho thế gian biết người sau lớp áo ấy là ai? Nàng không muốn chứng minh rằng nữ tử có thể soi gương điểm hoa, cũng có thể khoác áo giáp xông pha chiến trường sao?” 

 

Ta không khỏi d.a.o động. Ai nói ta không muốn chứ? 

 

Nụ cười trong mắt hắn càng rực rỡ, như ngọc minh châu phát sáng, ánh lên vẻ long lanh kỳ diệu. 

 

“Vậy nên, Mạn Xuân, theo ta trở về đi.” 

 

Khi tiến cung, ta vẫn khoác trên mình áo choàng đen. 

 

Trước mặt thiên tử, ta trình diễn một lễ hội hoa sắt lấp lánh tựa ngân hà. 

 

Hoàng thượng liên tiếp thốt ba tiếng “Hay!” 

 

Khi ta cởi áo choàng, ngài càng kinh ngạc không ngừng: 

 

“Ngươi là nữ tử?” 

 

Ta quỳ xuống, kính cẩn thưa: 

 

“Hồi bẩm Hoàng thượng, đúng vậy.” 

 

Ánh mắt ngài tràn đầy tán thưởng: 

 

“Quả là một người kỳ tài! Thưởng! Trẫm sẽ ban thưởng thật hậu!” 

 

Ta cúi đầu chạm đất, đáp: 

 

“Được Hoàng thượng ban thưởng, dân nữ cảm kích không thôi. Nhưng dân nữ có một thỉnh cầu, muốn đổi phần thưởng ấy lấy một ân điển từ Hoàng thượng.” 

 

Ngài tò mò hỏi: 

 

“Ồ? Ngươi muốn ân điển gì?” 

 

Ta không kiêu ngạo, cũng không khúm núm, đáp: 

 

“Dân nữ muốn cầu xin Hoàng thượng chuẩn cho nữ tử được danh chính ngôn thuận làm nghề đánh hoa sắt, tổ chức hội hoa đăng, tham gia nghi lễ cầu phúc. Mong cầu nữ tử và nam tử được trả công như nhau. Mong Hoàng thượng cho thế gian biết, nữ tử có thể soi gương điểm hoa vàng, cũng có thể khoác giáp sắt xông pha chiến trường.” 

 

Không gian xung quanh bỗng yên tĩnh, nhưng Hoàng thượng bỗng bật cười sảng khoái: 

 

“Thật đúng là nữ trung hào kiệt! Ngươi tuy là nữ tử, nhưng có lòng nghĩa lớn, thật đáng quý. Nể tình ngươi đã lập công lớn cho triều đình, trẫm chấp thuận!” 

 

Ta cúi đầu cảm tạ: 

 

“Tạ Hoàng thượng!” 

 

Khi cùng Thẩm Nghiễn Lễ ra khỏi cung, thân thể ta vẫn còn hơi run rẩy. 

 

Hắn nắm lấy tay ta, nhẹ giọng: 

 

“Đừng sợ, nàng làm rất tốt.” 

 

Ta cố nén nước mắt, khẽ đáp: 

 

“Ừ, ta biết mà.” 

 

Trở về nhà, tổ mẫu và mọi người vừa giận vừa mừng. 

 

Minh Nguyệt và Mạn Dung trách ta: 

 

“Đã hứa một tháng sẽ về, giờ đã bao nhiêu năm rồi!” 

 

Ta vừa nhận lỗi, vừa nhìn họ. 

 

Minh Nguyệt và Mạn Dung đã quản lý tiệm thêu rất tốt, còn mở thêm hai tiệm nữa. 

 

Tùng Bách cao lớn hơn nhiều, đã đỗ Cử nhân, hiện là môn sinh đắc ý nhất trong mắt các thầy ở thư viện. 

 

Thẩm Nghiễn Lễ vẫn chưa tái giá. 

 

Hắn còn nghiêm túc kể với ta về chuyện của Lục Trường Anh. 

 

Hắn nói, ngày hắn bắt gặp ta và Lục Trường Anh trò chuyện, hắn đã quyết định làm rõ với nàng. 

 

Hắn từng nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách là đủ, nhưng nghe những lời ta nói hôm ấy, hắn mới hiểu mình đã sai. 

 

Lục Trường Anh vốn là người phóng khoáng, nói buông là buông, giờ nàng đã gả cho một phu quân rất yêu thương nàng. 

 

Họ sống rất tốt, và ta cũng vậy. 

 

Sau đó, nữ tử thực sự được trả công ngang bằng với nam tử. 

 

Còn ta, ta ở lại kinh thành, lập nên một đội nữ tử đánh hoa sắt. 

 

Thẩm Nghiễn Lễ ngày ngày theo sát sau lưng ta, hết lòng hỗ trợ. 

 

Tổ mẫu ngồi xem kịch, Mạn Dung và Tùng Bách lặng lẽ quan sát. 

 

Minh Nguyệt cười mỉa: 

 

“Đáng đời huynh, ai bảo ngày xưa đưa hưu thư cho tẩu tẩu ta!” 

 

Thẩm Nghiễn Lễ vẻ mặt ấm ức: 

 

“Nàng nói nàng không thích ta. Nói ta trong mắt nàng chỉ là một con người.” 

 

Minh Nguyệt bật cười lớn: 

 

“Huynh đáng bị vậy! Ai bảo lần đầu gặp mặt đã lấy bạc ra xúc phạm người ta!” 

 

Thẩm Nghiễn Lễ: “…” 

 

Nhưng hắn lại quay đầu, tiếp tục chạy theo ta: 

 

“Mạn Xuân! Nàng chờ ta với!” 

 

(Hết)

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
339
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
105
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương
Ảnh bìa của Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Full
262
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự, Tô Du – một người phụ nữ 37 tuổi, đã quyết định nhận nuôi một đứa trẻ để bù đắp cho nỗi cô đơn trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, định mệnh đã bất ngờ đổ ập xuống khi cô gặp tai nạn và linh […]
0.0 278 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
311
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
187
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát
Full
749
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát

Trong thế giới của “Quả Phụ” – tác phẩm nổi bật của Tuế Tuế Trường Cát, người đọc sẽ bước vào một cuộc hành trình đau thương nhưng cũng đầy tình yêu và tham vọng. Lệ Lan Tâm, một phụ nữ xinh đẹp nhưng yếu đuối, đã trải qua nhiều năm lẻ loi sau khi […]
0.0 167 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...