🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 103: [Hoàn]

Hạ Linh Lan nhìn đại gia với ánh mắt lo lắng và thở dài sốt ruột: "Ta biết Âm Âm ngươi bên ngoài càng vui vẻ, nét cười càng rạng rỡ, nhưng Thái Hậu nương nương đã đưa ngươi vào lục cung, điều đó khiến triều thần không thể không chú ý."

 

"Hiện giờ tân hoàng vừa đăng cơ, Thái Hậu nương nương mỗi động thái đều khiến người ta dõi theo, triều đình tuy bề ngoài hòa thuận, nhưng thật ra không phải không có chuyện, nếu xảy ra chuyện gì, Âm Âm ngươi..."

 

Lời Hạ Linh Lan không phải nói bừa.

 

Lịch sử ghi nhận không ít hoàng đế lơ là, hoặc là vì mâu thuẫn với triều thần mà cuối cùng nữ nhân phải gánh họa.

 

Trên đời này đâu thiếu những chuyện hồng nhan họa thủy, song đa phần chỉ là công cụ bị người khác lợi dụng.

 

Thái Hậu mặt trầm xuống, cười lạnh: "Nếu không phải các ngươi tạo khó dễ từ giữa, làm sao có thể phát sinh những chuyện như vậy."

 

Dương Ngọc Trân nhíu mày, nói: "Thái Hậu nương nương, lời đó thật oan uổng chúng ta, tuy có mưu kế, nhưng không đến mức muốn đặt nàng vào nơi sóng gió như vậy."

 

Quản Chỉ Hiền vẫn khó đoán, ba người kia bí mật bàn tính đã lâu, chính là vì vậy mới quyết định đem Thiều Âm rời khỏi bên mình.

 

Các nàng đều biết, Thiều Âm sợ nhất là phải đụng chạm đến thị phi.

 

Nàng trong cung luôn thận trọng chặt chẽ, đối với ai cũng giữ thái độ ngoan ngoãn phục tùng, thậm chí trong ngày sinh nhật, để không làm phật lòng ai, đã gặp tới bốn người một ngày.

 

Chính vì thế các nàng mới dám nói ra như vậy.

 

Họ hiểu Thiều Âm sợ nhất là nghe những điều dị nghị.

 

Có lẽ chính bản thân Thiều Âm cũng không rõ lý do vì sao bị đưa đi.

 

Hiện giờ Quản Chỉ Hiền cũng không chắc Thiều Âm có đồng ý rời đi hay không.

 

Nàng không biết Thiều Âm là sợ rời hoàng cung sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích, hay là vẫn muốn ở lại đây, được ngắm nhìn núi non sơn thủy yên bình.

 

Quản Chỉ Hiền ngồi sát bên Thiều Âm, nhìn về phía ba người kia, không thấy biểu hiện gì từ nàng.

 

Ba người kia lại nhìn rõ, Thiều Âm vẫn cúi đầu, không rõ ánh mắt chứa cảm xúc gì, nhưng thoáng chốc, các nàng thấy ngón tay Thiều Âm hơi động đậy, nhẹ nhàng túm chặt ống tay áo Quản Chỉ Hiền.

 

Trong khoảnh khắc đó, ba người nhớ lại ngày sinh nhật, khi Thiều Âm buông mặt xuống, dù đôi mắt không nhìn thấy, nhưng vẫn cảm nhận được sức cự tuyệt mạnh mẽ từ nàng.

 

Các nàng không biết liệu ngày đó, trước mặt ba người kia, Thiều Âm có cũng như thế không.

 

Giờ phút này, lòng các nàng hoảng loạn.

 

"Nếu ngươi không muốn về cung, chúng ta có thể cùng ngươi đi du ngoạn bên ngoài," Lương Phù Quân hơi lo lắng nói.

 

Bốn người cùng đưa nàng đi khắp thiên hạ, ai biết chứ đó mới thật sự là đưa nàng lên tử lộ.

 

Dương Ngọc Trân nắm tay Lương Phù Quân, nhẹ nhàng khống chế lời nói, giọng ôn nhu hơn: "Nếu ngươi thật sự muốn đi Giang Nam, chúng ta có thể cho người hộ tống một mình, ngươi đi du ngoạn thế nào cũng được, không cùng ai cùng đi, sẽ không gặp nguy hiểm gì."

 

Quản Chỉ Hiền mặt lạnh hơn, Hạ Linh Lan là người đầu tiên lùi bước: "Âm Âm nếu muốn cùng Thái Hậu nương nương đi Giang Nam, ta có thể giúp giấu giếm một vài chuyện, chỉ cần Âm Âm vui vẻ, ta nguyện làm bất cứ điều gì."

 

Hai người kia không phản đối.

 

Chỉ cần Thiều Âm cuối cùng trở về cung, chỉ cần nàng không nói ra chuyện gì, các nàng còn có cơ hội.

 

Ba người không thể bình tâm.

 

Trong lòng như có dao đâm.

 

Họ hối hận vì đã không đuổi theo.

 

Có lẽ nếu đuổi theo, lại làm Thiều Âm khó chịu.

 

Sống với nhau lâu rồi, làm sao lúc nào cũng cười tươi được?

 

Hạ Linh Lan vừa định nói để Thiều Âm cùng Thái Hậu đi Giang Nam.

 

Thiều Âm khẽ ngẩng mắt trong khoảnh khắc.

 

Chật chội trong xe ngựa, không khí như ngưng đọng.

 

Mọi người im lặng, không ai nói thêm câu nào.

 

Nếu không có ba người kia, Thiều Âm có lẽ không biết lòng mình đã kiên định đến thế.

 

Quản Chỉ Hiền không phải người dễ đối phó, Thiều Âm trong cung biết rất rõ điều đó.

 

Nàng nhìn lạnh lùng, mạnh mẽ.

 

Nhưng hôm nay, bên cạnh nàng, nàng buông lỏng hơn, quên đi bao lâu không thưởng thức phong cảnh như thế.

 

Nàng cũng không nghĩ mình lại rơi vào tiến thoái lưỡng nan.

 

Thấy ba người kia hùng hổ dọa người, Quản Chỉ Hiền lại thấy đau lòng.

 

Nàng đau lòng vì Thiều Âm.

 

Vậy thì làm sao nàng không biết lựa chọn của mình?

 

Thiều Âm nắm chặt ống tay áo Quản Chỉ Hiền, ngước mắt nhìn ba người kia: "Nương nương..."

 

"Âm Âm!" Dương Ngọc Trân cắt lời, giọng run run: "Có chuyện, không cần nói ra, không nói ra càng tốt, có người sẽ càng lo cho ngươi."

 

"Ngươi cũng biết, nếu người ta đã có được, sẽ không trân trọng."

 

"Nô tỳ không sợ Thái Hậu không trân trọng, nô tỳ nói ra chỉ là không muốn làm phí tâm sức và thời gian của ba vị."

 

Lời vừa thốt, trong xe ngựa bỗng lạnh buốt như băng.

 

Dương Ngọc Trân, Lương Phù Quân và Hạ Linh Lan trong chớp mắt như rơi vào hầm băng.

 

Nỗi đau sắc bén từ đáy lòng lan tỏa, khiến các nàng tê dại.

 

Năm người chia tay tại bến tàu.

 

Quản Chỉ Hiền nắm tay Thiều Âm, vẻ mặt trở lại lạnh lùng, đối mặt với ba người kia, ánh mắt rõ ràng hiện lên sự thỏa mãn đắc ý.

 

Thiều Âm cúi đầu, không dám nhìn họ.

 

Trong cung, nàng luôn thận trọng, biết rõ nguy hiểm rình rập.

 

Nàng không hay biết, những người kia đã có ý khác với mình.

 

Quản Chỉ Hiền nắm tay nàng, quay người bước lên thuyền.

 

Thiều Âm trong lòng có vài phần áy náy, muốn quay lại nhìn ba người, nhưng biết không thể.

 

Người bên cạnh dường như cảm nhận được sự dao động, nghiêng đầu hỏi: "Ngươi không buông tha như vậy, phải chăng là hối hận?"

 

"Không." Thiều Âm đáp rất nhanh.

 

Quản Chỉ Hiền nhẹ nở nụ cười: "Vậy đừng nghĩ nhiều."

 

Chốc lát sau, nàng như muốn an ủi Thiều Âm, nói về trong cung: "Hoàng đế và hậu phi, từ khi nàng vào cung, cũng đã học cách không trông mong quá nhiều tình cảm."

 

"Tiên đế để lại mỹ nhân, hậu cung phi tần nhiều đến ta cũng suýt quên tên, những kẻ không được sủng ái đã thành thói quen từ lâu."

 

"Vì thế ngươi không cần nghĩ họ sẽ khổ sở ra sao, có thể khi ta trở về cung, họ đã có người khác bên cạnh."

 

Thiều Âm nhìn Quản Chỉ Hiền.

 

Nghe vậy, dường như có lý.

 

Trong cung, nhiều vị nương nương chưa từng biểu lộ sự trông mong ở hoàng đế.

 

Các nàng từng chịu quá nhiều sủng ái, có lẽ cũng từng chờ đợi tình yêu nhiều năm, hoàng đế và hậu cung biến đổi không ngừng, các nàng đã nhìn thấu tất cả, giữ cho lòng thanh tỉnh.

 

Nghĩ đến đó, trong lòng Thiều Âm có chút nhẹ nhõm.

 

Chỉ là, để nàng hoàn toàn buông bỏ cảm xúc đó, không phải dễ dàng.

 

Hai người lên thuyền, con thuyền rời bến, theo sóng gió từ từ đi xa.

 

Thành trấn dần khuất sau lưng.

 

Dưới ánh trăng, non xanh nước biếc mờ ảo như biến mất, chỉ còn lại bóng tối.

 

Cảnh tượng vốn nên khiến người ta kinh sợ, nhưng Thiều Âm vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

 

Nếu nhìn kỹ đôi mắt nàng, sẽ thấy ánh nhìn không hướng về xa xăm, mà là ngẩn ngơ.

 

Quản Chỉ Hiền rửa mặt trở lại, đứng phía sau Thiều Âm.

 

Thiều Âm lâu không nhận ra sự hiện diện của nàng, vẫn vô tư đi lại hay làm chút hành động nhẹ nhàng.

 

Hôm nay Thiều Âm tuyển chọn nàng, Quản Chỉ Hiền rất vui, trong lúc rửa mặt cũng suy nghĩ muốn chăm sóc nàng thật tốt, không phụ lòng tin yêu và tình cảm nàng dành cho mình.

 

Giờ đứng sau Thiều Âm chờ đợi lâu, trong lòng dấy lên ghen tuông.

 

Người này đã đi theo mình rồi, sao có thể để lòng dạ theo những người khác trở về cung?

 

Quản Chỉ Hiền không cho phép, dù thân hay tâm, nàng đều không buông tha.

 

Suy nghĩ ấy khiến trong lòng nàng đau đớn, dần sinh ra h*m m**n chiếm hữu mạnh mẽ.

 

Ánh mắt Quản Chỉ Hiền sâu thẳm, chậm rãi tiến đến bên Thiều Âm, kéo nàng vào lòng.

 

Thiều Âm thực sự hoảng sợ, quay đầu nhìn người phía sau, nhẹ thở: "Nương nương, ngài rửa mặt xong rồi chứ?"

 

Quản Chỉ Hiền không tranh luận chuyện xưng hô, khẽ cười, giọng trầm nặng nói: "Ngươi gọi ta như vậy, tuy có vẻ chúng ta xa cách, lại rất thú vị. Được sủng ái như tiểu cung nữ, bò lên giường Thái Hậu nương nương, ngươi nói xem, làm thế nào để làm ta vui lòng?"

 

Thiều Âm nghe xong lời đó, trong lòng những cảm xúc xuân thu như bị dập tắt, cơ thể cứng đờ, muốn tìm cách thoát ra.

 

Tâm trí nàng hoàn toàn bị Quản Chỉ Hiền chiếm giữ.

 

Ai có thể dùng giọng nói lạnh lùng như thế để nói lời ngọt ngào?

 

Thiều Âm định xoay người đẩy ra, "Tỷ tỷ, là ta sai rồi, ta chỉ chưa quen cách xưng hô như vậy."

 

Quản Chỉ Hiền không để nàng xoay người, bắt đầu nũng nịu.

 

Thiều Âm ngã ngồi xuống đất, tiếng vang trong đêm vắng rõ ràng.

 

Quản Chỉ Hiền nhẹ cắn vành tai Thiều Âm, từ giọng nói đến cử chỉ đều không cho phép nàng khước từ: "Ngươi đã theo ta rồi, lòng còn nghĩ đến người khác làm gì? Như vậy ta không tốt, làm cho ngươi còn nghĩ đến người khác sao?"

 

"Nương nương..." Thiều Âm như bị bóp mạch máu, định ngăn tay nàng lại, rồi lại nắm chặt, dường như bị dẫn dắt đi theo.

 

Giọng nàng run run, chân cũng mềm nhũn dần.

 

Quản Chỉ Hiền giọng lạnh pha chút hỗn loạn khiến Thiều Âm sợ hãi: "Nếu ngươi thích cảnh đêm thế này, sao không lấy lòng ta ngay tại đây?"

 

Đôi mắt Thiều Âm mở to, hít sâu xin nàng tha, nhưng bỗng nhiên bị hôn lên môi, lời van xin cuối cùng tan biến trong không gian.

 

Quản Chỉ Hiền hài lòng với hành động của mình, bởi vậy nàng được điều mình muốn, Thiều Âm cũng không còn nghĩ đến người khác trong lòng.

 

[Hoàn]

 

______

Thật ra là định làm 1 chương tâm sự riêng mà sợ mn hoàn truyện xong kh đọc nên ghi ở đây luôn.

Đây là bôn đầu tay mình làm nên có gì sai sót mn góp ý rồi hoan hỉ bỏ qua cho sốp nhee.

H thì kể khổ nè, nay tăng ca 2 gói cafe đen để xong bộ này.

Mai nhà có tiệc kh đi làm nên quyết định chơi lớn thức trắng đêm có gì trưa mai ngủ bù.

Kh hiểu sao làm việc lúc ngta đi ngủ hết thì làm hiệu quả hơn:))

Nói xong rồi đóo, mn ai có bộ QT nào hay thì gt sốp edit tiếp nha.

Mong mn sẽ ủng hộ tác phẩm tiếp theo của sốp, hẹn gặp lại 1 ngày kh xa nhaa.

Paipaii

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
95
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
122
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
168
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu
Full
1.2 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu

Trong bối cảnh kinh đô đầy rẫy âm thầm và sắc màu, “Gả Vào Phủ Quốc Công” của Nguyệt Minh Châu khắc họa câu chuyện đầy kịch tính và xúc cảm của Hạ Tấn Viễn – chàng đích trưởng tôn của Quốc Công phủ, nổi tiếng tài năng nhưng bất ngờ gặp tai họa khi […]
0.0 118 Chương
Ảnh bìa của Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát
Full
616
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát

Trong thế giới của “Quả Phụ” – tác phẩm nổi bật của Tuế Tuế Trường Cát, người đọc sẽ bước vào một cuộc hành trình đau thương nhưng cũng đầy tình yêu và tham vọng. Lệ Lan Tâm, một phụ nữ xinh đẹp nhưng yếu đuối, đã trải qua nhiều năm lẻ loi sau khi […]
0.0 167 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Full
624
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Trong thế giới của **”Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh,”** cuộc sống không còn đơn giản mà trở thành một hành trình đầy thử thách và cảm xúc. Lý Thanh Vận, một người phụ nữ bình thường, bỗng nhiên xuyên thư thành mẹ ruột của nam […]
0.0 254 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...