🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 121: Báo Ứng

Ầm ầm một tiếng, mọi người trong lòng chấn động.
Diệp Minh không thể tin lui về sau hai bước, vẫn không thể phục hồi tinh thần.
- Người vừa nói cái gì?
Tang Trúc Vân ghé vào thi thể “Bách Lý Kiêu”, thanh thanh khấp huyết:
- Ta nói, ngươi giết là nhi tử của ta, giết huynh đệ của ngươi!
Diệp Minh sắc mặt trắng nhợt, theo bản năng nhìn thi thể trên đất:
- Người nói...Bách Lý Kiêu là ta huynh đệ?
Diệp Chấn Thiên mờ mịt nhìn Tang Trúc Vân, hỏi:
- Trúc Vân, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Tang Trúc Vân rời thi thể “Bách Lý Kiêu”, run rẩy đứng lên:
- Hôm nay làm trò cười trước mặt võ lâm đồng đạo, ta sẽ đem tất cả ân oán nói rõ ràng.
Nàng hít sâu một hơi, nói:
- Hai mươi năm trước, Bách Lý Nhất Hải dùng danh giả là Bạch Hải tiếp cận mấy người chúng ta, hắn hận Diệp ca cướp ta khỏi hắn, hắn hận chúng ta cướp đi ma kiếm, vì thế liền bày ra hai mươi năm âm mưu!
- Năm đó, lúc ta sản tử( sinh con), hắn thiết hạ mưu kế, ôm hài tử của ta đi, sau đó hắn nuôi nấng lớn lên.

Hai mươi năm sau đứa nhỏ này trưởng thành, hắn đã bồi dưỡng trở thành công cụ báo thù.

Đứa nhỏ này chính là Bách Lý Kiêu!
Mọi người ngạc nhiên.
Tang Trúc Vân hai mắt đẫm lệ mông lung:
- Cướp ma kiếm hay là giết Ngô Nham, đều là Bách Lý Nhất Hải làm, nhưng hắn lại vu hãm cho Kiêu nhi.

Chính là vì khiến ta đau đớn muốn chết, hắn là súc sinh!
Mọi người kinh hoảng nhìn chung quanh, Diệp Minh nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu”, thật lớn khiếp sợ khiến hắn không nói nên lời.
Hắn run rẩy môi hỏi:
- Bách Lý Kiêu thật là người…Nhi tử? Ta đâu? Ta là ai?
Tang Trúc Vân nhắm mắt, nàng nói giọng khàn khàn:
- Minh nhi, nhiều năm như vậy ngươi không phát hiện ra ngươi cùng chúng ta bất đồng sao?
Một câu giống như trọng cổ, hung hăng đập vào nội tâm Diệp Minh.

Hắn nhớ trước nay không thích luyện đao, nhớ mình cùng Tang Trúc Vân không có thói quen tương đồng...
Hắn mờ mịt nhìn về phía Tang Trúc Vân:
- Chẳng lẽ ta không phải là nhi tử của người? Ta cũng không phải là thiếu chủ của Liệt Hỏa sơn trang? Ta rốt cuộc là ai?

Lời này vừa nói ra, Từ Tư Tư mở lớn hai mắt, vội đỡ lấy Diệp Minh lung lay sắp đổ.
Diệp Chấn Thiên kinh hãi, khó bảo trì trấn tĩnh.
Hắn nhìn về phía Tang Trúc Vân, trầm giọng nói:
- Vân muội, chẳng lẽ nàng hồ đồ rồi, sao Minh nhi lại không phải là hài tử của chúng ta?
Tang Trúc Vân lạnh giọng gào rống:
- Ta không có hồ đồ! Ta trước nay chưa từng thanh tỉnh như thế!
Nàng quay đầu, nhìn về phía đám người:
- Bách Lý Nhất Hải, ta biết ngươi ở đây.

Hiện giờ Kiêu nhi đã chết, mục đích của ngươi cũng thành, ngươi không thể bỏ lỡ giờ khắc này! Một khi đã như vậy, ngươi ra đây cùng ta đối chất!
Nàng vừa nói ra lời này, mọi người kinh hãi, lo sợ không yên nhìn chung quanh.
Một lát, đột nhiên trong đám người đi ra một hắc y nhân, hắn dùng một tay tháo xuống mũ choàng, mọi người thình lình phát hiện, người nọ lại là phong chủ đời trước biến mất thật lâu của Vô Thượng Phong, Bách Lý Nhất Hải!
1
Mọi người hoảng hốt, luống cuống tay chân cầm lấy vũ khí nhắm về phía hắn.
Tang Trúc Vân cắn chặt răng, Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Minh càng kinh ngạc.
Không ngờ Bách Lý Nhất Hải lại ở trong đám người, người này đến tột cùng muốn làm gì?
Bách Lý Nhất Hải nhìn Tang Trúc Vân.

Trong mắt hiện lên khiếp sợ, hoài niệm cùng phức tạp nói không nên lời, hắn ách thanh kêu một tiếng:
- Vân muội...
Tang Trúc Vân nhìn hắn, run run môi.

Trong mắt hoài niệm rút đi, dư lại chính là phẫn hận:
- Bách Lý Nhất Hải, ngươi thật sự ở đây.
Bách Lý Nhất Hải vẻ mặt bình tĩnh.

Hắn đoán Tang Trúc Vân đã biết chuyện hắn tráo đổi Diệp Minh cùng Bách Lý Kiêu, lúc này nói nhiều cũng vô ích.
Bách Lý Kiêu tên nghiệt chủng đã chết, hắn cũng tận mắt nhìn thấy Diệp Minh lên làm Võ lâm minh chủ, dù hắn có chết cũng không hối tiếc.
- Nơi này là Vô Thượng Phong, ta là phong chủ Vô Thượng Phong, sao không thể ở đây.
Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Minh che trước mặt Tang Trúc Vân, vẻ mặt lộ ra đề phòng:
- Bách Lý Nhất Hải! rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?
- Hắn không có âm mưu.
Tang Trúc Vân trào phúng nói:

- Hắn chỉ tới thu hoạch thành quả mà hắn đã bố cục hơn hai mươi năm.

Hắn là tới cười nhạo nhi tử của kẻ thù chết trong tay kẻ thù, hắn là tới nhìn nhi tử của mình ngồi lên minh chủ chi vị!
Ầm ầm một tiếng, tựa hồ như có gì đó nổ tung trong đầu Diệp Minh, hắn mất đi toàn bộ năng lực tự hỏi.

Chỉ có thể cứng đờ quay đầu nhìn về phía Tang Trúc Vân:
- Nương...Người đang nói gì?
- Ta không phải nương ngươi!
Tang Trúc Vân hai mắt đẫm lệ mông lung:
- Ninh Uyển Ca mới là nương ngươi!
Vừa dứt lời, bốn phía tĩnh lặng.
Ninh Uyển Ca, Ninh Uyển Ca…… Diệp Minh theo bản năng nâng lên trường kiếm.
Kia chẳng phải là linh hồn nữ nhân bám vào Huyền Vụ sao? Sao nàng lại trở thành nương hắn?
Vậy phụ thân hắn đâu?
Theo bản năng, Diệp Minh nhớ tới một năm trước ở bên huyền nhai, hắc bào nam nhân kia thủ hạ lưu tình với hắn, vừa rồi cũng hắc bào nam nhân cứu mình một mạng.
Trong tay Huyền Vụ không ngừng rung động, Diệp Minh cảm giác toàn bộ đầu óc bị người đào đi, chỉ có đoán, hắn không thể tự hỏi, cũng không dám nghĩ nhiều.
Gắt gao nắm chặt Huyền Vụ, như cọng rơm rạ cứu mạng hắn.
- Người nói bậy!
Hắn vô lực gào rống:
- Sao ta có thể là, là nhi tử của Ninh Uyển Ca!
Nếu hắn là nhi tử của Ninh Uyển Ca, vậy không phải đại biểu hắn cũng là nhi tử của Bách Lý Nhất Hải? Chuyện này không có khả năng, chuyện này không có khả năng!
Không chỉ hắn, mà mọi người cũng không thể tiếp thu.
Đại đa số người cũng không biết Ninh Uyển Ca là ai, vì vậy lo sợ không yên, nhưng Diệp Chấn Thiên biết, hắn yết hầu kịch liệt rung động, khiếp sợ nhìn về phía Tang Trúc Vân, lại không dám nhìn thi thể Bách Lý Kiêu.
Tô Mã âm thầm nắm lấy tay “Vu Vân”, đối phương nắm lại tay nàng.
Lúc mọi người hoảng sợ, Bách Lý Nhất Hải đột nhiên phát ra một trận cười to:
- Vân muội, ta cho rằng bí mật này sẽ không ai phát hiện ra, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện.
Tang Trúc Vân khóc ròng nói:
- Vẫn quá muộn, quá muộn, ta đã mất đi hết thảy!
Hai người một hỏi một đáp, hoàn toàn chặt đứt một chút hy vọng cuối cùng của Diệp Minh.
Hắn thất tha thất thểu lui về phía sau một bước, cầm kiếm lại không biết nên chỉ hướng ai:
- Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ai có thể nói cho ta!

Tang Trúc Vân nhắm mắt lại, nước mắt rơi như mưa:
- Hai mươi năm trước, Bách Lý Nhất Hải không chỉ ôm thân sinh nhi tử của ta đi, hắn còn đem nhi tử của hắn cùng Ninh Uyển Ca đặt bên cạnh ta.

Khiến ta coi hắn như thân sinh cốt nhục, cẩn thận nuôi lớn.

Minh nhi, đó chính là ngươi.
Mọi người hít hà một hơi, không thể tin nhìn về phía Diệp Minh.
Từ Tư Tư không tự giác buông tay đang đỡ lấy Diệp Minh.
2
Diệp Minh đồng tử chấn động, lúc này như bị người lột da nằm phơi dưới ánh mặt trời, hắn gào rống một tiếng, theo bản năng quay đầu đi không muốn đối mặt với ánh mắt của mọi người.
Rồi lại thấy thi thể “Bách Lý Kiêu” cùng Huyền Vụ trong tay, chuyện cũ đủ loại hiện lên trước mắt, hắn tâm tính đại loạn, đột nhiên phun ra một búng máu.
Nguyên lai, nguyên lai, kiếm này bám vào huyết nhục không phải là nương của Bách Lý Kiêu nương, mà là nương hắn.
Nguyên lai, nguyên lai Bách Lý Kiêu không phải nghiệt chủng Ma giáo, hắn mới là!
Hắn mới là!
Diệp Minh lảo đảo ngã xuống đất, đau lòng gào rống:
- Ta không tin! Ta không tin!
- Sao ngươi không tin!
Bách Lý Nhất Hải đột nhiên túm hắn lên, đắc ý dào dạt nhìn về phía mọi người:
- Hiện giờ ngươi đã là Võ lâm minh chủ, sao lại có bộ dạng hèn nhát này!
Bách Lý Nhất Hải nhìn về phía Diệp Chấn Thiên sắc mặt tái nhợt:
- Diệp Chấn Thiên, biết chính mình dưỡng nhi tử hơn hai mươi năm là nhi tử của kẻ thù, tư vị này như thế nào?
Diệp Chấn Thiên tay chân phát run, thế nhưng sau một lúc lâu nói không nên lời:
- Ngươi, ngươi…
Bách Lý Nhất Hải nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu” càng thêm đắc ý:
- Dưỡng nhi tử của kẻ thù gi3t ch3t thân sinh nhi tử, tư vị này dễ chịu không?
Hắn nói một chữ liền tiến lên một bước:
- Ta quên nói với ngươi, vụ hội quán ở Lạc thành là ta một tay bày ra.

Cùng nhi tử của kẻ thù vu hãm thân sinh nhi tử, tư vị này lại như thế nào?
Diệp Chấn Thiên trong lòng đại chấn, hắn run rẩy chỉ hướng Bách Lý Nhất Hải, giọng nói phát ra “Hách, hách”, vẫn không nói ra lời.
Tang Trúc Vân ánh mắt chợt lóe, lúc này nàng không phản bác Bách Lý Nhất Hải.
Từ khi Bách Lý Kiêu chết, nàng giống như nhìn thấu rất nhiều.
Nào có ai hoàn toàn vô tội? Bách Lý Nhất Hải ngoan độc, Diệp Chấn Thiên cố chấp lạnh nhạt cùng nàng do dự không quyết đoán mới tạo thành bi kịch hôm nay.
Nếu Diệp Chấn Thiên hiểu lầm Bách Lý Kiêu là nhi tử của hắn cũng tốt, chỉ có đao này chém trên người hắn, hắn mới có thể biết đau bao nhiêu.
2
Mọi người nhìn trường hợp trước mắt, thật lâu thất thần.
Nguyên lai, hết thảy đều là âm mưu của Bách Lý Nhất Hải? Bọn họ hận Bách Lý Kiêu một thời gian dài như vậy cũng chỉ là một công cụ, mà bọn họ thờ phụng, cảm kích thật lâu Võ lâm minh chủ, lại là nghiệt tử Ma giáo?
Thật lớn khiếp sợ, mọi người vừa kinh vừa giận, sôi nổi gào rống:

- Bách Lý Nhất Hải, ngươi là tiểu nhân đê tiện!
Bách Lý Nhất Hải cười dữ tợn:
- Nếu không phải các ngươi này đó tự xưng là ngụy quân tử một lòng vì chính đạo lại xuẩn độn như lợn, thì kế hoạch của ta há có thể như nguyện?
Mọi người một nghẹn, như bị ai tát một bạt tai, trên mặt nóng rát.
- Còn có ngươi, Diệp Chấn Thiên! Ngươi tự cho là thông minh, cho rằng nhìn thấu kế hoạch của ta, vạch trần thân phận của Bách Lý Kiêu, nhưng không ngờ mục tiêu cuối cùng của ta căn bản không phải là Bách Lý Kiêu, mà là Diệp Minh! Hắn mới là nhi tử của ta, mà nhi tử của ta cuối cùng vẫn lên làm Võ lâm minh chủ!
Diệp Chấn Thiên tức giận đến nổi giận gầm lên một tiếng:
- Bách Lý Nhất Hải, ta liều mạng với ngươi!
Hắn đột nhiên xông lên phía trước, Bách Lý Nhất Hải cười khinh thường, đẩy Diệp Minh qua một bên, một tay rút ra trường kiếm sau lưng.
Mọi người thình lình phát hiện, lại chính là thần kiếm của Bách Lý Kiêu!
Lúc hắn muốn đón nhận đại đao công kích, đột nhiên khựng lại, cúi đầu, một thanh kiếm đâm thủng ngực, máu tươi đầm đìa nhỏ giọt.
Hắn không thể tin nhìn về phía sau.
Diệp Minh cầm Huyền Vụ, âm ngoan nhìn hắn:
1
- Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy! Ta không phải là nhi tử của ngươi, sao ta có thể là nhi tử của ngươi!
Bách Lý Nhất Hải giận dữ, hắn một chưởng đẩy ra Diệp Minh, phun ra một búng máu.
Diệp Minh khụ hai tiếng, tóc tai tán loạn, thần sắc tiếp cận hỏng mất:
- Ta không có khả năng là nhi tử của ngươi! Ta mới không phải là nghiệt tử Ma giáo! Ta là thiếu chủ Liệt Hỏa sơn trang! Ta là Võ lâm minh chủ!
Nói xong, hắn khẩn cầu nhìn về phía Tang Trúc Vân:
- Nương, nương, đây đều là mộng, các ngươi đều đang lừa ta có phải không?
Tang Trúc Vân không để ý đến hắn, nàng cười trào phúng Bách Lý Nhất Hải:
- Bách Lý Nhất Hải, ngươi thấy được đi, thân sinh nhi tử đều không nhận ngươi, đây là ngươi bị báo ứng!
Bách Lý Nhất Hải nhìn máu trên tay, ngồi bệch xuống đất thất thần thật lâu.
Trong lòng không biết trào ra loại cảm xúc gì, vừa kinh vừa giận, thậm chí thất vọng liếc nhìn Diệp Minh một cái, cuối cùng cắn răng nói:
- Thì sao? Hiện giờ hắn đã là Võ lâm minh chủ, ta chơi đám ngụy quân tử các ngươi đến xoay vòng, lão phu đời này chết cũng không tiếc!
Tang Trúc Vân lảo đảo đứng lên, Tô Mã liếc nhìn vẻ mặt “Vu Vân” không cảm xúc, thở dài một hơi vội đỡ Tang Trúc Vân.
- Ngươi cho rằng kế hoạch của ngươi thiên y vô phùng?
Tang Trúc Vân nhìn thi thể Bách Lý Kiêu, cười đến châm chọc mà lại bi thương:
- Bách Lý Nhất Hải, ngươi còn tính sai một chuyện.
Bách Lý Nhất Hải nhìn nàng cười, có một loại dự cảm bất hảo:
- Chuyện gì?
- Ngươi không biết, đêm đó vào hai mươi năm trước, ở cùng ngươi một đêm không phải Ninh Uyển Ca, mà là ta.
Bách Lý Nhất Hải ngẩn ra, hắn như nhớ lại trước kia, vẻ mặt hiện lên phức tạp.
Thanh âm cũng trở nên khàn khàn:
- Thì sao?
Tang Trúc Vân không màng Diệp Chấn Thiên đang khiếp sợ, thanh âm trở nên kỳ dị lên:
- Ngươi còn không hiểu? Bách Lý Kiêu không phải là nhi tử của ta cùng Diệp Chấn Thiên, mà là nhi tử của ta và ngươi.
Là thân sinh nhi tử mà ngươi lợi dụng hơn hai mươi năm, tra tấn hắn hơn hai mươi năm, cuối cùng tự tay gi3t ch3t hắn!.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi
Full
13
Đô Thị · Đang thịnh hành

Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi

Trong thế giới phồn hoa của những gia tộc quyền quý, tình yêu thường được dệt nên từ những sắc thái tinh tế và những bất ngờ không thể ngờ tới. “Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!” mang đến cho độc giả một câu chuyện đầy cảm […]
0.0 92 Chương
Ảnh bìa của Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên
Full
95
Đô Thị · Đang thịnh hành

Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Trong thế giới của hào môn, nơi tình yêu và mưu mô sắc bén đan xen, “Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên” mở ra một hành trình đầy chao đảo của Lục Nhiên – một thiếu gia bị lãng quên. Ngay từ những năm tháng đầu đời, Lục Nhiên đã phải chịu đựng […]
0.0 147 Chương
Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
268
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
291
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Full
207
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự, Tô Du – một người phụ nữ 37 tuổi, đã quyết định nhận nuôi một đứa trẻ để bù đắp cho nỗi cô đơn trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, định mệnh đã bất ngờ đổ ập xuống khi cô gặp tai nạn và linh […]
0.0 278 Chương
Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
171
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...