Chương 94: 094: Bố
Châu Toản nhận ra Cốc Kiều ngay từ cái nhìn đầu tiên, dẫu lần gặp trước cô hãy còn để tóc dài. Gương mặt ấy đã hiện đi hiện lại trong tâm trí Châu Toản không biết bao nhiêu lần. Từ khi biết Cốc Kiều sinh vào tháng Ba, ông ta đã điên cuồng hồi tưởng lại khuôn mặt ấy, hòng mong tìm ra một nét tương đồng nào đó giữa hai người, bởi cô chính là máu mủ của ông ta.
Lâu Đức Dụ trước nay vốn coi thường Châu Toản, và hiện tại tâm thế ấy cũng chẳng khá hơn là bao. Thế nhưng, khi chứng kiến phong thái đĩnh đạc của đối phương, ông đoán chắc Châu Toản là khách quen ở đây, và vợ con ông ta hẳn cũng chẳng lạ lẫm gì với những nơi như thế này. Lâu Đức Dụ bất giác liếc nhìn bộ quần áo trên người mình, vẫn là đồ Cốc Kiều mua cho. Nhà người ta thì bố mời con gái đi ăn, còn nhà ông thì ngược lại, con gái phải đãi bố. Nghĩ đến đây, Lâu Đức Dụ bất giác cúi gằm mặt.
Nhân phẩm một người có thể khó nhìn thấu ngay được, nhưng sự giàu nghèo lại rất dễ nhận biết. Mỗi bước chân của Lâu Đức Dụ bỗng trở nên nặng trĩu lạ thường, biết bao suy nghĩ cùng lúc ùa về. Nếu phải lựa chọn giữa hai người bố, liệu Cốc Kiều có chọn ông không?
Hồi xưa, khi nhìn thấy quyển sách của Châu Toản trong tủ nhà mình, Lâu Đức Dụ đã thoáng rủa thầm Cốc Kiều là đồ vô ơn bạc nghĩa không có mắt nhìn người. Cũng chính khoảnh khắc ấy, một kế hoạch làm giàu đã manh nha trong đầu Lâu Đức Dụ: ông phải kiếm một khoản kếch xù để Cốc Tĩnh Thục thấy chọn ông là không sai, để con bé Cốc Kiều vô ơn kia biết ai mới xứng làm bố nó. Nhưng rồi, ông chẳng những không phất lên được mà còn ôm một món nợ khổng lồ, đến nỗi Cốc Kiều cũng vì ông mà phải bỏ dở việc học. Giờ đây, Lâu Đức Dụ chỉ còn biết chán ghét bản thân. Nếu Cốc Kiều có chê mình, ông cũng thấy đó là điều mình đáng phải nhận.
– Bố ơi, bố đang nhìn gì thế?
Châu Tri Ninh dõi theo ánh mắt của bố mình, bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Phải mất vài phút, cô ta mới nhận ra cô gái mặc áo khoác vàng kia chính là Cốc Kiều.
Lần nào hai người gặp gỡ, Cốc Kiều cũng ăn diện hết sức nổi bật, khiến người khác khó lòng không chú ý. Lần trước ở đồn cảnh sát, tóc cô hãy còn dài, thế nên khi nghe phong thanh có người thấy Lạc Bồi Nhân đi cùng một cô gái tóc ngắn trong bệnh viện, Châu Tri Ninh hoàn toàn không nghĩ đó là Cốc Kiều. Tuy nhiên, hình ảnh hai người tay trong tay ở quán bar dạo nọ cứ lởn vởn mãi trong đầu cô ta, không tài nào xua đi được. Cô ta không hiểu nổi, anh Bồi Nhân và Cốc Kiều trông chẳng có điểm gì chung, cớ sao họ lại đến được với nhau? Thắc mắc ấy càng lớn dần sau lần chạm mặt Cốc Kiều ở đồn cảnh sát.
Có lẽ Cốc Kiều khi ở trước mặt cô ta và khi đối diện với anh Bồi Nhân là hai con người hoàn toàn khác nhau. Châu Tri Ninh không biết Cốc Kiều đã thể hiện ra sao trước Lạc Bồi Nhân, nhưng cô ta tin rằng, hai con người khác biệt như vậy khó mà bền lâu, nhất là khi họ còn bị chia cắt bởi cả một Thái Bình Dương.
Hay tin Lạc Bồi Nhân đến bệnh viện, Châu Tri Ninh bèn đến nhà họ Lạc tìm anh. Cô ta định báo cho anh biết quyết định đi du học của mình, tiện thể tham khảo ý kiến anh vài chuyện. Thế nhưng cô ta lại không gặp được Lạc Bồi Nhân, mà chỉ chạm mặt nhóc Tư. Cậu nhóc ra vẻ ngây thơ nói với cô ta:
– Chị Tri Ninh ơi, sao chị biết anh Hai em về tổ chức sinh nhật cho chị Kiều hay thế? Cơ mà đón sinh nhật chị ấy xong một cái là anh Hai em đi luôn rồi.
Dẫu lời của nhóc Tư trước nay vốn chẳng mấy đáng tin, nhưng nhỏ Ba đã giúp cô ta xác nhận lại chuyện này.
Lúc Cốc Kiều đi ngang qua Châu Tri Ninh, cô ta liền gọi giật lại:
– Tuần sau cái chương trình bọn tôi quay ở đồn cảnh sát lần trước sẽ phát sóng đấy.
Dứt lời, cô ta liếc về phía Bành Châu. Hôm đó, vì phải nán lại đồn cảnh sát rất lâu nên Châu Tri Ninh vẫn nhớ rõ mặt gã buôn lậu phiếu ngoại hối này. Nếu trước kia cô ta còn có thể tin Cốc Kiều vô tội, thì hôm nay, khi tận mắt chứng kiến Cốc Kiều chủ động đi cùng gã, cô ta liền mặc định bọn họ là cá mè một lứa.
Chắc anh Bồi Nhân không biết Cốc Kiều thân thiết với hạng người này đâu nhỉ?
Cốc Kiều khựng lại giây lát rồi mỉm cười đáp:
– Tôi còn tưởng chiếu từ đời tám hoánh nào rồi cơ, hoá ra vẫn chưa à. Vậy thì chúc chương trình của cô đạt tỷ suất người xem cao, không uổng công sức bỏ ra nhé.
Giọng điệu của Cốc Kiều thản nhiên như thể chương trình sắp sửa phát sóng là để vinh danh chiến tích hiển hách của cô vậy.
– Cảm ơn lời chúc của cô. Tôi cũng mong chương trình được nhiều người đón xem, chỉ tiếc là anh Bồi Nhân đang ở nước ngoài nên không thể xem được chương trình đặc sắc như vậy. Nhưng có một số việc chỉ có thể giấu giếm nhất thời chứ đừng mong giấu giếm cả đời. Sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ biết cả thôi.
– Không sao. Cô cứ báo lịch chiếu đây, tôi sẽ thâu lại. Đợi anh ấy về, tôi nhất định sẽ mở cho anh ấy xem.
– Cô…
Cốc Kiều bật cười:
– Tôi rất thích câu nói của cô. Có những người dù diễn sâu đến mấy cũng chỉ lừa được người khác nhất thời, chứ đừng mong lừa gạt được cả đời.
Nói đoạn, cô liếc sang Châu Toản, như thể đến tận lúc này mới để ý thấy sự có mặt của ông ta.
Khác với lần trước, lần này cô không lờ đi sự hiện diện của Châu Toản, ngược lại còn gọi ông ta là chú Châu rồi mỉm cười chào hỏi cả gia đình họ. Cô biết càng cố tình phớt lờ lại càng chứng tỏ mình để tâm.
Thậm chí, Cốc Kiều còn cố tình giới thiệu Lâu Đức Dụ với Châu Toản:
– Chú Châu, đây là bố cháu ạ.
Châu Tri Ninh vẫn nhớ bức thư cảm ơn nọ, và dĩ nhiên không quên rằng Cốc Kiều đến nhà họ Lạc chính là để tìm người bố nợ nần chồng chất của mình. Cô ta thậm chí đã từng thương hại Cốc Kiều vì chuyện ấy.
Sao Cốc Kiều giới thiệu một người bố như vậy mà nghe cứ như đang khoe khoang thế nhỉ?
Lâu Đức Dụ vốn đang cúi gằm mặt, nhưng vừa nghe Cốc Kiều giới thiệu mình, ông lập tức thẳng lưng lên. Ông không thể để người khác nghĩ Cốc Kiều có một ông bố nhút nhát khúm núm, càng không thể làm mất mặt con gái được. Tất cả sự rụt rè, do dự và tự ti trên gương mặt Lâu Đức Dụ đồng loạt biến mất, bởi trên mặt một người bố không nên có những cảm xúc đó.
Châu Toản ngước lên nhìn Lâu Đức Dụ, và lần đầu tiên, Châu Tri Ninh cảm nhận được vẻ che giấu và né tránh trên gương mặt bố mình.
Cốc Kiều nói với họ:
– Mọi người cứ thong thả dùng bữa nhé, cháu với bố vào trước đây ạ.
Dưới ánh nến đỏ trên bàn ăn, gương mặt Châu Toản trông nhợt nhạt lạ thường.
Người đời đều nói ông giống bố mình, nhưng bản thân Châu Toản lại chưa bao giờ thấy vậy. Thời trẻ, ông ta từng oán trách bố, cho rằng chỉ vì chút danh hão mà ông cụ nỡ để mặc con mình chịu khổ. Nếu ngày đó ông cụ chịu hạ mình đi nhờ vả người quen cũ một chút, thì ông ta đã không phải dãi dầu mưa nắng ở vùng quê mãi mà chẳng thể về lại thành phố. Còn ông ta, ít nhất ông ta không để gia đình phải khổ vì mình, không bao giờ để vợ con phải thiếu thốn vật chất.
Ít nhất ông ta không bạc đãi người nhà mình, trước khi biết Cốc Kiều là máu mủ ruột thịt, Châu Toản vẫn luôn nghĩ vậy. Nhưng tạo hoá thật biết trêu ngươi, con gái ruột của ông ta còn chưa học đại học đã phải sớm bước chân vào xã hội, nếm trải lại tất cả những đắng cay mà ông ta từng chịu đựng. Và trớ trêu thay, trong lúc con gái ruột đang cơ cực, thì ông ta lại đóng vai một người bố tốt trước mặt đứa con gái không cùng huyết thống.
Bây giờ, con gái ruột của ông ta lại đang gọi người khác là bố, còn ông ta chỉ có thể lắng nghe và bất lực chấp nhận.
Câu nói “Chú Châu, đây là bố cháu” của Cốc Kiều cứ văng vẳng mãi bên tai Châu Toản. Lúc còn xem ông ta là “chú Châu”, cô vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu. Vậy mà khi biết ông ta không chỉ đơn thuần là “chú Châu”, cô lại coi như ông ta không hề tồn tại.
Thấy sắc mặt bố mình tái đi, trông như người mất hồn, Châu Tri Ninh lo lắng gọi:
– Bố ơi?
– Ơi! – Châu Toản giật mình đáp, trong một thoáng đã ngỡ rằng Cốc Kiều đang gọi mình.
– Bố thấy không khỏe trong người ạ?
Châu Tri Ninh cảm thấy kể từ lúc Cốc Kiều bước vào nhà hàng, bố mình đã có gì đó rất khác thường, dù cô ta không thể nói rõ được.
– Bố không sao. – Châu Toản cố tránh nhìn về phía bàn Cốc Kiều, trong đầu ông ta không ngừng tua đi tua lại từng lời cô vừa nói. – À mà, con vừa nói có chương trình gì sắp phát sóng ấy nhỉ?
– Lúc bọn con đến đồn cảnh sát phỏng vấn thì họ vừa bắt được gã đi cùng Cốc Kiều hôm nay vì tội buôn lậu phiếu ngoại hối. Cốc Kiều chính là người lái xe chở gã tới địa điểm giao dịch ạ.
– Mấy chuyện cỏn con kiểu ấy có gì đáng đưa tin đâu? – Châu Toản chợt nhớ ra điều gì đó. – Bồi Nhân và Cốc Kiều đang hẹn hò à?
Khi hỏi câu này, ông ta đã cố tình nhắc đến Lạc Bồi Nhân trước, vờ như điều mình thật sự quan tâm là Lạc Bồi Nhân đang hẹn hò với ai.
Sau vài giây im lặng, Châu Tri Ninh khẽ dạ một tiếng. Bình thường có chuyện gì cô ta cũng kể với bố mẹ, nhưng riêng việc Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân đang hẹn hò, cô ta chưa từng nói cho bố mẹ biết.
Cốc Kiều vừa ngồi vào bàn thì nhân viên phục vụ bước tới thắp nến. Cô chợt nhớ lần đầu tiên mình đến đây là do Lạc Bồi Nhân dẫn đi.
– Bố ơi, bố thích ăn gì cứ gọi thoải mái ạ. Giờ bố muốn ăn gì, con cũng mời được tất!
Lâu Đức Dụ nói:
– Bữa này để bố trả. Hai đứa mày đều là bậc con cháu, phải để bố đãi mới phải nhẽ.
Đợt trước tới khu chợ trời ở Erenhot, Lâu Đức Dụ đã đổi được khá nhiều món, bán sang tay cũng kiếm được ít tiền, vốn dĩ ông định mang hết về nhà.
Vì có Bành Châu ở đó, Cốc Kiều không tiện hỏi Lâu Đức Dụ lấy đâu ra tiền. Mấy ngày nay, nếu ông không túc trực trong thang máy để giơ biển quảng cáo thì cũng phụ giúp đóng gói rồi tranh thủ đi mua cơm hộp. Tuy khách sạn có nhà hàng riêng nhưng giá cả quá đắt đỏ, vả lại công việc lại bận tối mắt tối mũi, lấy đâu ra thời gian mà đi ăn. Chỉ có ba người họ, một người làm việc bằng hai mà vẫn không xuể. Gần khách sạn có hai người bán cơm hộp trên xe ba gác, mỗi suất đựng trong hộp xốp trắng có giá chừng mười tệ. Ngày nào Lâu Đức Dụ cũng tất tả chạy đi mua cơm rồi mang về. Tiền cơm đều do ông trả, Cốc Kiều đưa lại thế nào ông cũng nhất quyết không nhận.
Cốc Kiều thầm nghĩ, đợi bao giờ Lâu Đức Dụ về quê, cô sẽ đưa cho ông phần tiền ông đáng được nhận để mang về.
Nghe bố mình nói vậy, Cốc Kiều cười đáp:
– Thôi mà bố, đã bảo con mời rồi. Với lại, bố không biết tính Bành Châu đâu, lần này bố mà trả tiền là thể nào anh ta cũng bắt con giữ lời, khao thêm bữa nữa cho xem. Bố muốn đãi thì để lần sau mời riêng con là được.
Bành Châu ngồi bên cạnh cũng hùa vào:
– Chú ơi, chú cứ để Cốc Kiều trả đi ạ. Mới thuê phòng ở khách sạn chưa đầy tháng mà một mình cô ấy đã kiếm được hơn trăm nghìn tệ rồi. Chú cháu mình đang ngồi cùng phú bà tương lai đấy. Chẳng lẽ cô ấy không nên mời chúng ta một bữa ra trò hay sao?
Lâu Đức Dụ nói ngay:
– Cậu cũng kiếm đâu có ít.
– Chú ơi, cháu đang nói đỡ cho chú đấy. Sao chú lại bênh người nhà chằm chặp thế? Cháu chỉ có mỗi hai phần cổ phần thôi, còn lại đều là của nhà chú cả mà.
Bố thì thôi đi, lại còn thêm cả anh bạn trai chưa cưới kia nữa. Cốc Kiều chỉ bàn chuyện góp vốn với Bành Châu sau khi đã thuê phòng ở khách sạn và kiếm được bốn mươi nghìn tệ. Bành Châu cũng chẳng trách ai được, chỉ trách mình vì một phút sĩ diện mà chi gần trăm nghìn tệ tậu con xe Xiali đỏ choét, thành ra tiền mặt không dư dả bằng Cốc Kiều, việc lớn đành phải để cô quyết định.
Cốc Kiều vội đổi chủ đề:
– Thôi đừng nói chuyện khác nữa, hai người thích ăn gì thì gọi đi!
Lâu Đức Dụ chỉ gọi một món, còn Bành Châu thì chẳng khách sáo chút nào. Tới lúc anh ta gọi món ốc sên đút lò, Đức Dụ không kìm được phải nhắc:
– Gọi nữa là ăn không hết đâu.
– Ăn không hết thì gói mang về ạ.
Cốc Kiều gọi thêm cả món tráng miệng, nhiều đến mức Bành Châu cũng phải lên tiếng:
– Có cần phải gọi đủ bộ thế không?
Cốc Kiều lặp lại lời anh ta:
– Ăn không hết thì gói mang về.
Trong bữa ăn, Bành Châu vốn là người biết hưởng thụ nên không kìm được mà gợi ý cho Cốc Kiều:
– Giờ cô cũng nên sắm một chiếc điện thoại di động là vừa rồi đấy.
– Vụ này tính sau đi. Việc làm ăn của chúng ta sẽ ngày càng bận rộn, lần nào cũng đợi lúc cần mới đi gom hàng thì chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề, phải tích trữ hàng trước mới ổn, mà muốn vậy thì phải có tiền.
Trong tất cả các món đã gọi, chỉ có món đùi vịt confit là hợp khẩu vị Lâu Đức Dụ nhất vì mang đậm vị Trung Hoa. Dù vậy, món nào ông cũng tấm tắc khen ngon, bởi ông không muốn số tiền Cốc Kiều đã bỏ ra bị uổng phí.
– Lần sau, bố nhất định sẽ mời mày, mẹ, em gái và bà ngoại mày cùng đến đây ăn.
– Vâng ạ.
Bạn thấy sao?