Chương 93: 093: Cố nhân
Khắp phòng 510 treo đầy áo khoác da, trên tường còn dán mấy tấm ảnh khổ lớn chụp người mẫu đang diện chính những mẫu áo ấy. Người mẫu là một cậu sinh viên bình thường của trường Sân khấu Điện ảnh, riêng tiền thuê anh ta, Cốc Kiều đã tốn mất ba trăm tệ. Mức giá này nhỉnh hơn thị trường vài chục tệ, trong khi thuê một diễn viên có chút tiếng tăm cũng chỉ tốn khoảng một nghìn tệ.
Vốn dĩ Cốc Kiều không chỉ có một sự lựa chọn, nhưng vì dáng người cậu sinh viên này có năm sáu phần giống Lạc Bồi Nhân nên cô đã quyết định thuê ngay.
Cốc Kiều tận dụng triệt để mấy tấm ảnh, không chỉ dán trong phòng, ngoài cửa mà còn đem mấy tấm áp phích quảng cáo áo khoác da đó ra dán kín cả chiếc xe van vàng đang đỗ ngay trước khách sạn.
Đến ngày thứ ba sau khi Lạc Bồi Nhân sang Mỹ, Cốc Kiều đã bán sạch số áo khoác da trữ trong phòng, thu về tổng cộng bốn mươi nghìn tệ.
Rốt cuộc, bà Lạc vẫn gọi cho Châu Toản. Cuộc gọi chỉ kéo dài vỏn vẹn mười giây, bà báo cho Châu Toản biết sinh nhật của Cốc Kiều vào tháng Ba, ngoài ra không nói thêm lời nào. Hôm sau, Châu Toản gọi lại, nhắn với bà Lạc rằng chỉ cần Cốc Kiều đồng ý, cô có thể nhập học ngay vào hệ đại học tại chức dành cho người đã có bằng tốt nghiệp cấp ba của trường Z.
Hôm ấy, Cốc Kiều đang ở phòng 510 suy tính xem làm sao để quảng cáo rầm rộ hơn thì máy nhắn tin reo. Cô gọi lại ngay, đầu dây bên kia là dì họ.
Qua điện thoại, bà Lạc bảo Cốc Kiều đến nhà họ Lạc một chuyến, nói là hai đứa em họ muốn gặp, hơn nữa bà cũng có chuyện muốn bàn với cô.
– Dì ơi, tháng này cháu bận tối mắt tối mũi, chẳng có lúc nào rảnh đâu ạ. Đợi xong đợt này cháu qua ngay.
– Cháu vẫn đang bán quần áo à?
– Cũng coi là thế ạ.
Cốc Kiều nghĩ dì họ chẳng hứng thú gì với chuyện làm ăn của mình nên cũng không buồn giải thích nhiều.
– Nợ nần trong nhà trả xong rồi thì cháu cũng nên lo cho bản thân đi. Cháu thừa biết một gia đình như nhà Bồi Nhân chẳng đời nào chấp nhận một cô con dâu là dân buôn bán nhỏ lẻ mà. Yêu đương là một chuyện, cưới xin lại là chuyện khác. Kể cả sau này nó không thay lòng đổi dạ thì trong một gia đình như thế, chưa chắc nó đã làm chủ được chuyện của mình đâu.
Cốc Kiều thoáng thất thần. Dù cô không muốn gặp nhà họ, nhưng xem ra Lạc Bồi Nhân đã báo chuyện của hai người cho gia đình biết rồi.
Cô đổi giọng, cười nói:
– Buôn bán nhỏ lẻ thì sao ạ? Chẳng phải nhà nước đang khuyến khích người dân làm kinh tế hay sao? Cháu nghĩ dượng chắc sẽ không đi ngược lại chủ trương hiện tại của quốc gia đâu nhỉ?
Bà Lạc không nhận ra ý mỉa mai trong lời Cốc Kiều, chỉ đơn thuần cho rằng cô quá ngây thơ:
– Ngày xưa còn có phong trào học tập nông dân đấy thôi, giờ thì sao? Làm người phải biết nhìn xa trông rộng. Nhất là với một đứa con gái trẻ, cơ hội tốt có khi chỉ đến một lần, đừng để sai một ly đi một dặm. Lỡ một bước là lỡ cả đời, sau này có hối cũng không kịp. Chuyện như thế chắc cháu cũng thấy nhiều rồi.
Nói đến đây, bà Lạc bất giác nghĩ đến chính mình. Một cô gái không gốc gác muốn đứng vững trên mảnh đất này, mỗi bước đi đều nơm nớp lo sợ, chẳng khác nào đi trên lớp băng mỏng.
Bà nói tiếp:
– Giờ đang có một cơ hội tốt, cháu có thể vào trường Z học…
Cốc Kiều cơ hồ buột miệng hỏi theo phản xạ:
– Lần này không phải lại do Châu Toản giới thiệu đấy chứ?
Đầu dây bên kia bỗng im bặt. Sự im lặng ấy thay cho lời khẳng định mà Cốc Kiều không muốn nghe nhất: Đúng là do Châu Toản giới thiệu.
Cô hít một hơi thật sâu:
– Dì Út à, cả nhà cháu không ai muốn dính dáng gì đến Châu Toản cả. Cháu tưởng lần trước cháu đã bày tỏ lập trường của mình với dì rồi mà. Nếu dì vẫn thấy chưa đủ rõ ràng thì lần này cháu xin nhắc lại một lần nữa.
– Chẳng lẽ cháu tưởng dì làm vậy là vì bản thân dì sao?
Trước đây, bà nhờ Châu Toản lo công ăn việc làm cho Cốc Kiều là vì giữa họ có chung một quá khứ, nhờ người khác thì khó tránh khỏi việc phải nhắc lại cái quá khứ đó. Còn giờ đây, bà tìm ông ta là để đòi lại sự bù đắp muộn màng cho chị họ mình. Bà tin chắc Châu Toản sẽ cam tâm tình nguyện bù đắp cho con gái ruột.
Bà Lạc đinh ninh Cốc Kiều đã biết mối quan hệ giữa cô và Châu Toản, bèn khuyên:
– Ông ta đã nợ mẹ con cháu thì đương nhiên phải bù đắp. Nếu cháu thật sự hận ông ta, thật sự muốn đòi lại công bằng cho mẹ, thì cháu càng phải sống tốt hơn ông ta và con gái ông ta, chứ không phải vì tự ái mà làm lỡ dở tương lai của bản thân. Con bé đó vẫn đang tăm tia Bồi Nhân nhà mình đấy, nó muốn sang Mỹ cũng là vì thế. Người đời vốn chỉ nhìn vào kết quả, chứ có ai quan tâm quá trình đâu. Chỉ cần cháu lấy Bồi Nhân, sống một đời sung sướng hơn ông ta, sau này ông ta ắt sẽ phải hối hận vì đã không nhận cháu. Ngược lại, nếu cháu cứ thế này, ông ta sẽ chỉ thấy mình may mắn vì năm xưa đã chẳng đến với mẹ cháu, nếu không thì làm gì có ông ta của ngày hôm nay…
Sự thật cô là con gái Châu Toản một lần nữa được chính miệng dì họ xác nhận.
Cốc Kiều cầm ống nghe, đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chồi liễu non mơn mởn đang đâm chồi nảy lộc, báo hiệu xuân về.
– Đương nhiên cháu sẽ sống tốt hơn ông ta, dì không cần bận tâm. Gia đình cháu cũng chẳng cần ông ta bù đắp. Nếu có dịp nói chuyện, dì làm ơn nhắn lại với ông ta rằng, cháu vô cùng biết ơn ông ta vì đã biến mất kịp thời khỏi cuộc đời mẹ cháu. Và cũng bảo ông ta biến luôn khỏi cuộc đời cháu đi.
Nói xong hai tiếng “Tạm biệt”, Cốc Kiều dập máy ngay, không đợi đầu dây bên kia đáp lại.
Cô cầm phích nước nóng rót vào ly, cứ rót mãi cho đến khi nước nóng tràn lênh láng ra mép bàn, chảy xuống sàn, cô mới sực tỉnh.
Đúng lúc ấy, chuông cửa bỗng vang lên. Vừa vào phòng, Lâu Đức Dụ đã nói ngay:
– Mấy tờ quảng cáo bố dán trong thang máy lại bị người ta gỡ sạch rồi.
Dán quảng cáo ngoài cửa phòng thì chỉ có người ở tầng đó mới thấy. Để nhiều người nhìn thấy hơn, Cốc Kiều đã dán quảng cáo viết bằng ba thứ tiếng Trung – Mông Cổ – Nga vào mọi chỗ trống trong thang máy.
Lâu Đức Dụ lại nói tiếp:
– Nhưng không sao, bố nghĩ ra cách này rồi.
Cốc Kiều hỏi:
– Cách gì thế bố?
– Quảng cáo có thể gỡ được chứ người thì không. Bố sẽ ôm biển quảng cáo đứng trong thang máy mỗi ngày. Ai có hứng thú thì bố dẫn thẳng đến phòng 510 luôn, làm thế cũng đỡ bị kẻ khác nẫng tay trên. Cách này được chứ?
Trước lúc đi, Lạc Bồi Nhân đã dặn đi dặn lại Lâu Đức Dụ đừng để Cốc Kiều làm gì mạo hiểm, nếu thiếu tiền hay có việc gấp thì cứ gọi cho anh. Nghe vậy, Lâu Đức Dụ thấy lòng dạ ngổn ngang trăm mối. Ông đường đường là bố Cốc Kiều, chẳng lẽ lại không lo liệu gì nổi mà phải đi nhờ vả một thằng nhóc người ngoài hay sao? Dù rất muốn về nhà xem thử, nhưng nghĩ đến cảnh con gái giờ đang đầu tắt mặt tối, ông đành gọi điện về nhà báo tin rồi quyết định ở lại thêm một thời gian với Cốc Kiều.
– Cách này hay đấy ạ. Nhưng cứ đứng suốt trong thang máy thế bố có mệt không?
– Mệt cái nỗi gì? Sợ mỏi chân thì bố mang cái ghế vào ngồi. Bố nói cho mày biết, chẳng có việc gì nhàn hơn thế này đâu.
Kể từ hôm đó, Lâu Đức Dụ gần như cắm rễ trong thang máy.
Ông còn cố tình đi cắt tóc, mang đôi giày da mới Cốc Kiều mua cho, rồi khoác chiếc áo khoác da họ đang chào bán ra ngoài chiếc áo len con gái tặng, trông chẳng khác nào một tấm biển quảng cáo di động. Đứng trong thang máy, ông giương cao tấm biển quảng cáo do Cốc Kiều làm, viết bằng ba thứ tiếng: Trung – Mông Cổ – Nga. Ông còn kiêm luôn cả việc bấm thang máy, hễ có ai bước vào là lại hỏi họ lên tầng mấy rồi nhấn nút hộ. Trông ông chẳng khác gì nhân viên trực thang máy chuyên nghiệp được khách sạn thuê riêng.
Cứ thế, Lâu Đức Dụ đứng miết trong thang máy, theo dòng người lên xuống không ngớt, mỗi ngày tiếp xúc với hàng trăm người nước ngoài nên chẳng mấy chốc mà tiếng lành đã đồn xa. Hễ thấy ai có hứng thú chủ động bắt chuyện, ông liền lặp đi lặp lại mấy câu tiếng Nga bập bẹ học được từ Cốc Kiều:
– Phòng 510 có rất nhiều áo khoác da, muốn mua thì nhanh chân lên.
Nhờ vậy, đơn hàng cứ thế ùn ùn kéo tới. Bọn họ chỉ có ba người nên bận tối mắt tối mũi. Vào ngày đắt hàng nhất, Cốc Kiều bán được tới bốn nghìn chiếc áo khoác da. Từ nhập hàng, xuất hóa đơn, đóng gói đến thu tiền, mọi việc cứ xoay như chong chóng.
Đợi mọi việc xong xuôi, Cốc Kiều nằm liệt trên ghế. Cô nhìn vệt nắng chiều rọi vào phòng, rồi ngắm nghía những con số trên tấm séc dưới nắng, ngay cả mùi da thuộc thoảng trong không khí cũng khiến cô cảm thấy khoan khoái.
Trước đó, Cốc Kiều từng hứa mời Bành Châu dùng bữa tại nhà hàng Maxim’s, nhưng vì công việc buôn bán bận rộn nên mãi đến tối hôm đó cô mới thu xếp được chút thời gian. Cô đã mời Bành Châu, lẽ dĩ nhiên không thể quên bố mình được.
Những hiểu biết của Lâu Đức Dụ về Maxim’s đều là nghe lỏm từ những câu chuyện phiếm trên tàu hỏa. Thuở còn lang thang ở nhà ga, ông cũng từng đi ngang qua nhà hàng này. Thế nhưng giờ đây, tâm trí ông chỉ xoay quanh hai chữ “tiết kiệm”.
Lâu Đức Dụ bảo:
– Mày đi đi, bố không đi đâu. Bố vẫn thích cơm bình dân hơn.
Biết bố tiếc tiền, Cốc Kiều thuyết phục:
– Cơm bình dân thì lúc nào ăn chẳng được. Lần này con mời bố trước, sau này mẹ, em gái và bà ngoại đến đây chơi, con sẽ mời cả nhà sau. Bố yên tâm, con không để bố mang tiếng ăn mảnh đâu mà lo.
Nhà hàng nằm trên tầng hai, dọc hành lang treo đầy ảnh những người nổi tiếng từng đến đây dùng bữa. Tuy là lần đầu tiên đặt chân đến, nhưng vì không muốn làm con gái mất mặt, Lâu Đức Dụ bèn tỏ ra hứng thú gì với những tấm ảnh ấy.
Ba người vừa lên đến tầng hai, nhân viên phục vụ đã nhanh chóng dẫn họ vào trong. Dẫu hai mươi hai năm đằng đẵng đã trôi qua, nhưng vì Châu Toản thường xuyên xuất hiện trên báo chí nên Lâu Đức Dụ chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra ngay. Ngồi cùng bàn với Châu Toản là một người phụ nữ trung niên và một cô gái trẻ, chắc hẳn là vợ và con gái của ông ta.
Bạn thấy sao?