Chương 92: 092: Bình yên
Cốc Kiều đưa lưng về phía Lạc Bồi Nhân, cầm bình tự rót cho mình một ly nước. Vốn chẳng phải kiểu người không chịu nổi sự từ chối, nên vừa sắp xếp lại đồ đạc, cô vừa cố tiêu hoá lời cự tuyệt kia, đồng thời tính toán xem nên nhờ ai khác chụp ảnh giúp.
– Hay em cứ đưa ra một yêu cầu khác đi.
Cốc Kiều thừa hiểu Lạc Bồi Nhân đang muốn bù đắp cho lời từ chối ban nãy, nhưng cô đâu cần điều đó. Cô xoay người lại, mỉm cười với anh:
– Không sao đâu, em hiểu mà. Tính anh họ vốn cả thẹn, chẳng thích bị người khác săm soi.
Cô thích lý do này hơn. Và ngay khi vừa thốt ra câu đó, trong đầu cô đã lập tức nảy ra hàng loạt luận cứ để chứng minh nó là đúng.
Dù rằng khi ở bên Lạc Bồi Nhân, hễ chút là cô lại đỏ mặt, nhưng đó chẳng qua là vì lần đầu yêu đương, cơ thể quá đỗi nhạy cảm, sức kháng cự trước anh lại yếu ớt, đến độ chỉ một cái nắm tay cũng đủ khiến cô xao động. Nhưng về bản chất, cô không phải người e thẹn, càng chưa bao giờ ngại ngần bày tỏ chuyện yêu ghét của mình.
Còn Lạc Bồi Nhân thì khác. Ngay cả khi đứng trên sân khấu, giữa lúc khán giả cuồng nhiệt là thế, gương mặt anh vẫn điềm nhiên đến lạ. Có lẽ không phải vì anh bình tĩnh trời sinh, mà là vì anh cả thẹn trời sinh, cứ như thể để người ngoài thấy được cảm xúc thật của mình là một chuyện gì đáng xấu hổ lắm vậy. Dưới ánh đèn, Lạc Bồi Nhân đã từng chiêm ngưỡng cơ thể Cốc Kiều, nhưng ngay cả hôm ở Hohhot, dẫu ánh sáng ban ngày đã bị rèm cửa che khuất, chỉ còn lại ánh đèn trắng loá hắt xuống từ trần nhà, cô cũng chưa một lần nhìn rõ anh.
Cốc Kiều nhớ lại ngày hôm đó. Trong tâm trí cô, hình ảnh cơ thể anh chỉ còn là một mảng mờ nhòe, duy chỉ có những xúc cảm là chân thực. Lạc Bồi Nhân chỉ kéo vạt áo sơ mi ra khỏi cạp quần khi cô đã đỏ mặt đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào anh nữa. Và mỗi khi cô cố dằn nỗi thẹn thùng để nhìn anh cho rõ hơn một chút, thì ánh mắt và bờ môi anh lại chực lao tới, chặn đứng mọi ý định muốn ngắm nhìn anh của cô.
Giờ ngẫm lại, Cốc Kiều quy hết những chuyện đó cho bản tính cả thẹn của Lạc Bồi Nhân. Vì sự ngại ngùng đã ăn sâu vào cốt tủy mà anh mới không chịu chụp quảng cáo cho cô.
Lý do từ chối này khiến Cốc Kiều cảm thấy vô cùng hợp lý và dễ chấp nhận. Bởi vì anh cả thẹn, nên đừng nói là chiếc áo khoác da tám mươi tệ, dẫu có là chiếc áo tám nghìn tệ đặt ở đây, Lạc Bồi Nhân cũng sẽ không đời nào mặc vào để chụp quảng cáo cho cô.
Bị cái người mà mình gán cho cái mác cả thẹn trời sinh nhìn chằm chằm, Cốc Kiều lại là người đỏ mặt trước.
Gò má cô ửng hồng, ánh mắt sáng lấp lánh.
– Vậy thì em yêu cầu anh phải đi ăn với em ngay và luôn! Em nghe nói có một quán canh cá viên ngon lắm. Lần này về anh vẫn chưa được ăn món đó đúng không? Mấy nay em bận tối mắt tối mũi chẳng nấu nướng gì được, anh chịu khó ăn tạm đồ người khác làm nhé. Đợi lần sau…
Cốc Kiều không nói tiếp, dường như cô đã nhắc đến “lần sau” quá nhiều rồi. Cô hơi ngẩng đầu nhìn Lạc Bồi Nhân, nụ cười thoáng nét bối rối.
Nụ cười trên môi Cốc Kiều còn chưa kịp tắt thì cô đã chìm trong vòng tay anh. Cô không hề phối hợp để cái ôm ấy trở nên trọn vẹn mà phản ứng đầu tiên lại là né tránh.
– Khoan đã! Người em giờ toàn mùi da thuộc, tóc tai cũng ám mùi hết rồi.
Cô thoáng ngửi thấy mùi da thuộc thoang thoảng trên chiếc áo len cổ tròn của mình. Do những chiếc áo khoác da chất đống ở đây mới vừa may nên mùi hăng hắc vẫn chưa bay hết, mà cô thì cứ khuân vác hàng tới lui rồi lại ở lì trong phòng suốt nên khó tránh khỏi việc bị ám mùi.
Nếu lúc này người ngợm thơm tho sạch sẽ, Cốc Kiều đã chẳng đẩy Lạc Bồi Nhân ra. Dẫu vừa mới yêu lần đầu, cô đã tự đặt ra cho mình cả một bộ quy tắc về chuyện ôm hôn.
Lúc này, cô đã cách quá xa tiêu chuẩn thơm tho của chính mình. Huống hồ, chuyện tình cảm của họ không giống người khác. Những cặp đôi bình thường có thể gặp lại ngay ngày hôm sau để xóa đi ấn tượng không tốt của ngày hôm trước, nhưng với họ, mỗi lần gặp gỡ đều quý giá vô cùng. Ấn tượng của lần này có khi phải đợi mấy tháng sau mới có cơ hội hoàn toàn thay đổi. Cô muốn trong ký ức của Lạc Bồi Nhân, hình ảnh của mình lúc nào cũng phải thật chỉn chu. Hơn nữa, cô cũng không muốn quần áo anh ám phải thứ mùi nồng nặc này.
Vậy mà Lạc Bồi Nhân chẳng vì thế mà buông cô ra, khiến cô thậm chí còn nghi ngờ mũi anh có vấn đề.
Cốc Kiều chống cự quyết liệt hơn bao giờ hết, gần như dốc hết sức bình sinh để đẩy Lạc Bồi Nhân ra. Cô nghiêng đầu, không ngừng vặn vẹo hòng tạo chút khoảng cách giữa hai người. Thế nhưng anh lại ôm rất chặt, khiến sự giãy giụa của cô chỉ càng làm hai người dán sát vào nhau hơn.
Giữa lúc giằng co, Lạc Bồi Nhân ghé sát lại, hôn lên phần tóc có lẽ đã ám mùi da thuộc bên tai cô, rồi thủ thỉ:
– Em thế nào anh cũng thích hết.
Giọng Lạc Bồi Nhân không lớn, song từng chữ đều rót thẳng vào tim cô.
– Nhưng mà… – Cốc Kiều ngập ngừng rồi lại thôi.
Gần nhau đến thế này, cô nói gì cũng đã muộn. E rằng môi anh cũng đã ám mùi da thuộc mất sau nụ hôn ấy rồi. Thôi thế này cũng hay, chẳng ai chê ai được nữa.
Áo khoác da la liệt khắp nơi, treo đầy trên giá, đóng đầy trong các túi lớn nhỏ. Nhưng hai người đứng sát nhau quá, thành ra giờ đây trong mắt Cốc Kiều chẳng có chỗ cho những chiếc áo da ấy nữa, chỉ còn lại duy nhất gương mặt của Lạc Bồi Nhân.
Cốc Kiều hít sâu một hơi, đoạn chủ động ấn môi mình lên môi anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô mang theo vẻ quyết liệt của kẻ đơn thương độc mã xông trận. Nếu anh đã chẳng chê cô thì cớ gì cô lại chê anh.
Môi Cốc Kiều cứ thế dán chặt lên môi Lạc Bồi Nhân. Ban đầu cô hôn anh chỉ cốt để tỏ thái độ, chẳng vương chút d*c v*ng nào, đến ánh mắt cũng ngời lên vẻ kiên định. Vậy mà chỉ mấy chục giây sau đó, nụ hôn ấy đã biến chất.
Những ngón tay Lạc Bồi Nhân v**t v* Cốc Kiều qua lớp áo. Cô từ từ nhắm mắt, mặc cho anh siết chặt vòng tay. Cô thấy mình như đang tựa vào một gốc cổ thụ nghỉ ngơi giữa ngày xuân ấm áp, bên tai văng vẳng tiếng suối róc rách của dòng băng vừa tan. Chỉ cần mở mắt là có thể thấy trời xanh mây trắng, cây cối um tùm cùng muôn hoa khoe sắc, mà cô thì thích nhất là được tết những chiếc vòng hoa đủ màu đủ kiểu đội lên đầu. Cảm giác khoan khoái hệt như một chú mèo con được vuốt lông khiến cô không kìm được mà rên một tiếng, chỉ muốn rũ bỏ ngay lớp quần áo trên người để áp sát vào tay anh cọ qua cọ lại.
Chính tiếng rên dài ấy đã kéo Cốc Kiều về thực tại, khiến cô choàng mở mắt. Lạc Bồi Nhân cũng rời khỏi môi cô, chuyển sang hôn lên gò má đang nóng ran. Mặt Cốc Kiều đỏ bừng, nhưng cô cố phớt lờ nó, chỉ chăm chăm nhìn vào tai anh.
Đôi môi Cốc Kiều ươn ướt, mang vẻ hồng hào căng mọng của tuổi trẻ. Cô đỏ mặt, cười trêu Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ ơi, tai anh đỏ rồi kìa.
Cô đắc thắng như thể vừa tìm thấy một bằng chứng đanh thép chứng minh Lạc Bồi Nhân mới là người cả thẹn, chứ tuyệt đối không phải cô.
Cốc Kiều vừa dứt lời, môi đã bị chặn lại. Lạc Bồi Nhân luồn tay vào tóc cô, hôn cuồng nhiệt như muốn hút cạn sự mềm mại, ẩm ướt, lẫn lời trêu chọc và chút mạnh miệng trên đôi môi ấy. Khi nụ hôn dài kết thúc, lồng ngực Cốc Kiều phập phồng kịch liệt. Cô gắng sức điều hòa nhịp thở, chẳng còn hơi sức đâu mà trêu Lạc Bồi Nhân nữa, chỉ hơi ngẩng đầu liếc xéo anh, ra vẻ chuyện này chẳng nhằm nhò gì với mình.
Bất thình lình, hai chân cô rời khỏi mặt đất, cả người bị Lạc Bồi Nhân bế bổng lên. Giờ thì đến lượt anh phải ngước lên nhìn Cốc Kiều. Từ góc độ này, chiếc cổ anh trông càng thêm thon dài, hàng mi cũng chẳng thể che giấu được thông điệp chất chứa trong đáy mắt: “Không chỉ em muốn nhìn anh từ trên cao, mà anh cũng muốn ngước lên nhìn em.”
Cốc Kiều cúi đầu, bắt đầu cụp mắt nhìn xuống anh một cách qua loa. Rồi dần dà, ánh mắt cô trở nên trắng trợn hơn. Vì cả ngày nay quá bận rộn, cô đã không nhận ra rằng chưa đầy bảy mươi hai tiếng nữa, họ sẽ lại phải xa nhau. Và sau lần chia ly này, hai người sẽ phải chờ thêm mấy nghìn giờ đằng đẵng để được gặp lại. Cô ngắm Lạc Bồi Nhân từ trên xuống dưới, từ đôi mắt, sống mũi, bờ môi đến quai hàm rồi xuống cổ anh.
Cô nhìn anh, và cũng bị anh nhìn.
Ly nước thủy tinh trên bàn đã nguội ngắt, bên cạnh là chiếc nút phích bị bỏ quên. Vì không đậy nút, phích nước bốc hơi ngùn ngụt, khiến độ ấm giảm dần từng chút một. Nhưng chẳng ai trong hai người để tâm đến điều đó.
Cốc Kiều bị đôi mắt vừa chăm chú vừa nồng nàn của Lạc Bồi Nhân thiêu đốt. Mặt cô đã ửng đỏ từ lâu, cô cũng không hiểu sao mình lại dễ đỏ mặt đến thế, khiến cho sự ngượng ngùng vốn chỉ ba phần lúc nào cũng bị khuếch đại lên thành mười phần. Giờ đây, ngay cả những nơi Lạc Bồi Nhân không hề chạm tới cũng bỏng rát dưới ánh nhìn của anh.
Chẳng biết là bao nhiêu giây sau, Cốc Kiều đã nằm trên giường. Họ không làm gì cả, chỉ nằm đối diện nhau. Dường như việc Lạc Bồi Nhân đặt cô lên giường chỉ cốt để hai người được ngắm nhìn nhau ở khoảng cách gần hơn, để thấy rõ đối phương hơn nữa.
Ở cự ly này, cả hai đều nghe rõ mồn một tiếng thở của đối phương. Cốc Kiều cúi xuống nhìn lồng ngực đang phập phồng của mình, rồi nghe thấy tiếng lòng bàn tay Lạc Bồi Nhân ma sát với chiếc áo sơ mi cô đang mặc. Dẫu cách một lớp vải, dường như cô vẫn có thể cảm nhận được từng đường vân trong lòng bàn tay anh. Cả người Cốc Kiều bất giác run lên, nhưng điều đó không ngăn được cô vươn tay chạm vào những bộ phận mà cô từng khen ngợi lúc trước.
Cô nghe thấy tiếng vải quần jeans của mình và vải quần anh cọ vào nhau sột soạt, sự ma sát không thể tránh khỏi ấy khiến người cô càng lúc càng nóng ran. Cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cô, Lạc Bồi Nhân bèn đưa ngón tay cởi giúp cô những chiếc cúc áo sơ mi đang ngày một căng chặt.
Cốc Kiều không từ chối, bởi khát khao được khám phá anh nhiều hơn đang trỗi dậy mãnh liệt trong lòng cô. Cô nén lại chút xấu hổ còn sót lại, luồn tay vào vạt áo sơ mi của Lạc Bồi Nhân và thổ lộ:
– Em cũng muốn ngắm anh thật kỹ.
Cốc Kiều vốn chẳng phải người nhát gan, nhưng khoảnh khắc kéo vạt áo Lạc Bồi Nhân lên, bàn tay cô vẫn không kìm được mà run rẩy. Thực ra, sự tò mò của cô về giới tính còn lại trên thế giới chỉ dừng ở một mức độ nào đó, cô chỉ muốn tìm hiểu một mình Lạc Bồi Nhân. Dẫu tay run lẩy bẩy, cô vẫn chẳng dừng lại.
Bên ngoài cửa, tiếng trò chuyện oang oang của mấy người nước ngoài vọng vào, không biết là của hai hay ba gã đàn ông. Dường như họ chẳng mảy may bận tâm liệu có ai nghe thấy cuộc đối thoại ấy hay không.
Tất cả âm thanh lọt vào tai Cốc Kiều đều vỡ vụn từng chút một, từ những câu từ rõ ràng biến thành các âm tiết rời rạc, để rồi cuối cùng chỉ còn là thứ tạp âm vô nghĩa. Cuối cùng, cô chỉ còn nghe thấy hơi thở và nhịp tim của chính mình.
Sau khi tắt đèn, Cốc Kiều không còn phải lo Lạc Bồi Nhân sẽ nhìn thấy gương mặt đỏ bừng cùng vẻ bối rối của mình, cũng chẳng cần phải cố gồng mình tỏ ra bình tĩnh trước mặt anh nữa. Có lẽ không chỉ cô, mà cả anh cũng cần bóng tối này để che giấu điều gì đó.
Nhưng dù bật đèn lên, có lẽ Cốc Kiều cũng chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ ngợi những điều ấy. Từng tấc da thịt cô dường như đều quyến luyến những ngón tay Lạc Bồi Nhân. Cô vừa mong sự m*n tr*n này kéo dài mãi, lại vừa cảm thấy như thế vẫn chưa đủ. Không biết từ lúc nào sự dịu dàng ban đầu đã biến mất, những ngón tay anh giờ đây vừa ấn vừa miết, như muốn len lỏi vào tận xương tủy. Cô khao khát anh nhưng cũng sợ hãi anh, sợ hãi anh nhưng cũng lại khao khát anh.
Nhóm người nước ngoài bên ngoài cửa đã rời đi, tiếng bước chân nơi hành lang vẳng lại rồi tắt hẳn.
Dường như chê dấu vết để lại trên người Cốc Kiều lần trước chưa đủ sâu, anh lại thúc vào nơi sâu nhất trong cô, thậm chí còn sâu hơn cả lần trước. Cốc Kiều cắn chặt răng hòng ngăn tiếng kêu bật ra khỏi kẽ môi, đáp trả kẻ đang khiến mình đau đớn bằng những vệt móng tay cào cấu.
Lạc Bồi Nhân vùi cơ thể mình vào trong cơ thể Cốc Kiều, hôn lên những giọt mồ hôi đọng trên chóp mũi cô, và thì thầm nói anh thích cô. Cô khiến anh nghĩ về mái nhà, về hơi ấm, về tất cả những gì thuộc về hai chữ “gia đình” mà người ta vẫn thường thấy trên quảng cáo.
Để đáp lại, bằng đôi môi, những ngón tay cùng vòng ôm, anh trao cho cô tất cả sự dịu dàng và ấm áp, nhưng tuyệt nhiên không phải là sự bình yên.
Một lần, hai lần, ba lần…
Anh không biết mệt mỏi mà khuấy đảo cô hết lần này đến lần khác, khiến cô chẳng phút nào được bình yên, như thể ngày mai sẽ chẳng bao giờ tới và mọi ân ái đều phải dốc cạn cho hôm nay.
Bạn thấy sao?