Chương 90: 090: Lối thoát
Lạc Bá An cực kỳ không hài lòng về chuyện tình cảm của con trai. Người ta vẫn nói thỏ không ăn cỏ gần hang, cớ sao anh lại phải lòng người họ hàng bên cạnh mình chứ, có phải không tìm được ai khác làm bạn gái đâu? Dù cả hai chẳng phải máu mủ ruột rà, nhưng chuyện này mà đồn ra ngoài, thiên hạ sẽ thấy thế nào? Đừng nói người ngoài, ngay cả ông nghe xong cũng thấy trái khoáy vô cùng.
– Con đừng có mà xằng bậy với con bé! Nó không giống đám bạn gái có tư tưởng tân tiến của con đâu. Sau này bất kể hai đứa có thành đôi hay không, con cũng tuyệt đối đừng làm gì có lỗi với người ta. Chuyện này không đơn thuần là vấn đề tình cảm mà còn là vấn đề đạo đức nữa đấy.
Một cô bé vốn xuất thân từ gia đình xem nặng truyền thống, lỡ mà con trai ông hại đời người ta thật thì không cách nào cứu vãn nổi, mà như vậy cũng ảnh hưởng đến thanh danh của gia đình ông.
– Bố yên tâm, con đã quen cô ấy là xác định sẽ tiến tới hôn nhân.
Nghe con trai nói vậy, Lạc Bá An chẳng những không yên lòng mà còn lo sốt vó:
– Con mới nứt mắt ra, biết gì về hôn nhân mà ăn nói chắc nịch thế?
Lạc Bá An không chấp nhận được việc con trai quen bạn gái để chơi bời, nhưng thấy anh nghiêm túc đến mức này, ông cũng nhất thời không chấp nhận nổi.
Tình yêu và hôn nhân vốn là hai chuyện khác hẳn nhau, một điều mà chính ông cũng phải qua hai lần đò mới thấm thía. Việc hai người trẻ tuổi bị thu hút bởi sự khác biệt của nhau là quá đỗi bình thường, nhưng khi thực sự bước vào hôn nhân, chính những khác biệt ấy lại hóa thành vô số viên sỏi liên tục ma sát khiến người ta đau điếng. Thuở son trẻ, người ta có thể kết nối bằng hormone ngay cả khi không hiểu nhau, mọi mâu thuẫn dường như đều có thể giải quyết bằng sự gần gũi thân mật. Nhưng khi bước vào tuổi trung niên thì khác hẳn. Lớp trẻ lúc nào cũng tự cho mình khôn ngoan hơn thế hệ đi trước, nhưng rốt cuộc vẫn đi vào vết xe đổ của họ mà thôi.
Lạc Bồi Nhân vặn lại:
– Bố cho rằng tình yêu và hôn nhân là hai chuyện khác nhau sao?
Lạc Bá An đúng là nghĩ vậy, nhưng quan điểm đó phải xuất phát từ hai phía. Nếu chỉ đơn phương áp đặt lên một cô gái nông thôn chất phác thì chẳng khác nào phường sở khanh.
– Hai đứa không hợp nhau đâu. Con bé có hiểu ngành con đang theo học không? Ngoài những lúc ở bên cạnh con, con biết gì về cuộc sống của nó? Cả hai đều còn trẻ, lại ở cách nhau cả nửa vòng trái đất. Chuyện tương lai chẳng ai nói trước được điều gì. Lời hứa của con bây giờ chưa chắc sau này đã giữ được, thế nên tốt nhất đừng gieo hy vọng rồi bắt người ta phải chờ đợi. – Lạc Bá An không mấy tin tưởng vào lời hứa của con trai mình. – Con làm vậy không chỉ là chừa một đường lui cho mình mà còn cho cả con bé ấy nữa. Hai đứa còn quá trẻ, ai biết sau này có gặp được người nào phù hợp hơn không. Đừng làm lỡ dở con gái nhà người ta.
Và cũng đừng làm lỡ dở chính mình. Vốn đã quen giữ gìn lời ăn tiếng nói ngoài xã hội, thành ra ngay cả khi đối diện với con trai, Lạc Bá An cũng không thể nói cho cạn nhẽ. Xa mặt ắt cách lòng, tình cảm rồi sẽ tự khắc phai nhạt. Ông không định khuyên con trai chia tay, bởi ông tin đó chỉ là chuyện sớm muộn. Ông nghĩ đến chính mình và vợ cũ. Nếu ngày đó bà không nhất quyết sang Singapore, có lẽ hai người đã chẳng ly hôn. Tình cảm vốn dĩ luôn biến động. Mới hôm trước còn cãi vã đến mức thấy đối phương thật đáng ghét, nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu sao mình lại cưới một người như thế, vậy mà hôm sau, chỉ cần đối phương hỏi một câu “có vất vả không” là chút rung động ấy đã đủ để xóa nhòa mọi hờn giận của ngày hôm qua. Khi còn ở gần nhau, một lời nói hôm nay có thể xóa đi mọi lỗi lầm ngày trước. Nhưng một khi ở quá xa nhau, ai rồi cũng có lúc yếu lòng, và khi ấy, một người bằng xương bằng thịt ở bên cạnh sẽ dễ dàng thay thế một bóng hình xa xôi vời vợi.
– Quả thật con không biết liệu Cốc Kiều có gặp ai khác hay không, nhưng bố đừng tưởng cô ấy chỉ ngồi yên chờ con lựa chọn. Ngoài con ra, cô ấy còn cả khối người theo đuổi, và con không định cho họ bất cứ cơ hội nào đâu.
– Con…
Xem ra cậu con trai này của ông thật lòng thật dạ với người ta thật. Chính Lạc Bá An cũng từng làm con trai nên ông hiểu quá rõ, một khi con trai đã dốc hết tâm tư vào chuyện gì thì người làm cha có nói gì cũng bằng thừa.
Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ là nỗi bận lòng của Lạc Bá An. Kể từ năm lên chín tuổi trở về từ Singapore, anh chưa từng khiến ông phải phiền muộn, lớn lên cũng chẳng hề dựa dẫm vào các mối quan hệ của bố để trục lợi. Vậy mà cuối cùng, anh lại làm ông đau đầu vì chuyện tình cảm.
Lạc Bồi Nhân không có ý định đôi co thêm với bố, vì những gì cần nói anh đều đã nói cả rồi. Anh bèn chuyển chủ đề:
– Bố nên xem xét đổi cái máy tính này đi được rồi đấy.
Lạc Bá An vốn là người luôn bắt kịp thời đại, ông thuộc lứa những người dùng máy tính sớm nhất.
– Cũng mới dùng có mấy năm, trông còn mới chán mà.
Lạc Bồi Nhân cười nói:
– Bố tưởng đây là cái bàn chắc? Đồ điện tử đâu phải cứ trông mới là dùng mãi được.
Lạc Bá An lờ đi lời trêu chọc của con trai, bởi ông vốn chẳng có nhu cầu gì cao siêu về máy tính. Ngược lại, con trai ông lúc nào cũng chạy theo đời mới, chỉ cần chiếc máy tính hơi lỗi thời một chút là không chịu nổi. Liệu một người như thế có thể chung thủy mãi với một mối tình không? Lạc Bá An lấy làm hoài nghi về điều đó.
Lạc Bồi Nhân kéo một chiếc ghế ngồi xuống, lật xem tờ báo mới nhất.
Trong nhà này, chỉ có con trai là người duy nhất có thể trò chuyện được với Lạc Bá An. Thấy vậy, ông bèn châm một điếu thuốc, định bàn luận về tình hình thời sự với Lạc Bồi Nhân. Ông rút thêm một điếu đưa cho con trai, muốn nhân cơ hội tận hưởng khoảnh khắc cha con hiếm có này, nhưng điếu thuốc vừa đưa sang đã bị anh nhét trả lại vào bao.
– Con không hút thuốc.
– Khoản này thì con có khả năng kiềm chế tốt hơn bố rồi.
Ông chỉ bỏ thuốc được một thời gian ngắn khi vợ cũ mang thai.
– Với những thứ mình không thích thì cần gì phải dùng đến sức kiềm chế ạ.
Khi Lạc Bá An rời khỏi phòng làm việc, đèn bên trong vẫn sáng, Lạc Bồi Nhân vẫn đang xem tin tức mới nhất.
Về đến phòng ngủ, ông nhắc đến Cốc Kiều với bà Lạc:
– Bồi Nhân và Cốc Kiều đang yêu nhau đấy, con bé có nói với bà không?
– Mình nghe ai nói thế?
Bà Lạc cho rằng đây chỉ là lời đồn nhảm của mấy kể thích ngồi lê đôi mép không rõ sự tình. Hồi trước ở chung một nhà, một đôi trai gái trẻ tuổi nảy sinh tình cảm với nhau thì còn có khả năng. Đằng này lúc đó không có gì, bây giờ một đứa ở Trung Quốc, một đứa tít tận bên Mỹ, một năm chưa chắc đã gặp nhau được một lần thì làm sao xảy ra chuyện gì được.
– Bà không biết à? Chính Bồi Nhân vừa chủ động nói với tôi đấy.
Bà Lạc phải sững người mất vài giây mới tiêu hóa được thông tin này.
– Bồi Nhân chủ động nói á?
Bà chưa bao giờ nghe Lạc Bồi Nhân chủ động nhắc đến bất kỳ cô gái nào, Cốc Kiều là người đầu tiên. Lẽ nào hai đứa yêu nhau thật? Hồi trước Tết Cốc Kiều đến đây trông đâu có giống đang yêu đương. Chẳng lẽ là sau lần gặp đó mới tiến triển? Cốc Kiều quả nhiên vẫn khôn ngoan hơn chị họ bà. Yêu một người như Lạc Bồi Nhân, dù không có kết quả thì vẫn tốt hơn vạn lần việc cưới một kẻ như Lâu Đức Dụ rồi sinh con đẻ cái cho ông. Nhưng lần trước Lạc Bồi Nhân về nước có bao lâu đâu, sao đã thành đôi nhanh vậy?
– Chắc chúng nó mới đến với nhau gần đây thôi. Cốc Kiều là đứa rất có chính kiến, chuyện của bọn trẻ, người lớn chúng ta cũng khó mà can thiệp được.
Có chính kiến à? Mà lại còn kín miệng hơn cả con trai ông nữa. Ngặt nỗi con trai ông cũng là đứa rất có chính kiến. E rằng hai đứa có chính kiến như vậy ở bên nhau lại càng không ổn.
– Cốc Kiều là con gái, lại một thân một mình ở đây, bên cạnh chỉ có bà là người thân. Bà vẫn nên quan tâm đến con bé nhiều hơn.
Chẳng hiểu sao, bà Lạc lại nghe ra một chút trách cứ trong lời chồng, như thể chuyện Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân thành đôi là do bà làm dì họ mà không quan tâm cháu mình đúng mực vậy.
Lúc ăn sáng, nhóc Tư ngồi cùng bàn với Lạc Bồi Nhân. Cậu bé đã cố nhịn mãi, nhưng cuối cùng vẫn không nén nổi nỗi tò mò mà buột miệng hỏi ra thắc mắc đã canh cánh trong lòng suốt cả đêm qua:
– Anh Hai, sao anh lại về thế ạ?
Nhóc Tư âm thầm quan sát anh mình. Trông anh chẳng có vẻ gì là sa sút, hoàn toàn không giống một người bị đuổi học.
– Anh về chúc mừng sinh nhật bạn gái.
– Bạn gái anh là ai thế?
Lần này, Lạc Bồi Nhân thoả mãn hoàn toàn trí tò mò của em trai:
– Cốc Kiều.
– Trùng hợp thế? Cùng tên với chị họ ạ?
– Chính là chị Kiều của em đấy.
– Chị Kiều á?
Nhóc Tư thầm nghĩ, thế sao được? Làm gì có ai bình thường lại chịu ăn đời ở kiếp với một người dị ứng đủ thứ như anh Hai chứ? Cậu liếc sang chị Ba và mẹ, cả hai dường như cũng đang cố gắng tiêu hoá tin tức này. Đặc biệt là mẹ cậu, nhóc Tư cảm thấy sắc mặt bà trông rất không ổn.
Nhóc Tư nào hay biết, cùng một thông tin nhưng ý nghĩa mà mẹ và chị Ba của cậu tiếp nhận lại hoàn toàn khác nhau.
Bà Lạc chết lặng. Cốc Kiều sinh tháng Ba ư? Nhưng rõ ràng căn cước công dân của cô ghi tháng Năm mà. Nếu Cốc Kiều thật sự sinh vào tháng Ba, thì tất cả những thắc mắc trước đây của bà bỗng chốc được giải đáp. Tại sao chị họ bà lại đột ngột cưới Lâu Đức Dụ, tại sao sau đám cưới chị ấy lại cắt đứt liên lạc với bà một thời gian dài, và cả thái độ của Cốc Kiều đối với Châu Toản lần trước nữa. Cốc Kiều làm sao có thể tỏ thái độ tốt với Châu Toản cho được? Con nuôi của ông ta thì thuận buồm xuôi gió đỗ vào trường đại học danh tiếng, trong khi Cốc Kiều đến ngưỡng cửa đại học cũng chẳng thể bước chân vào.
Việc Châu Toản giúp bà ở lại thủ đô, rồi còn vun vén cho chuyện trăm năm của bà, suy cho cùng, không phải, hoặc không chỉ xuất phát từ tình xưa nghĩa cũ với chị họ, mà là bởi ông ta muốn thông qua bà để bù đắp nỗi áy náy mà ông ta dành cho chị họ…
Nhóc Tư đang định hỏi anh Hai xem hai người bắt đầu từ khi nào và ra sao, thì Lạc Bồi Nhân đã đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Đợt quay số đầu tiên của phiếu bốc thăm mua cổ phiếu Thượng Hải vừa kết thúc, đẩy giá loại phiếu này trên thị trường chợ đen tăng vọt. Từ trước Tết, Lạc Bồi Nhân đã đến Thượng Hải dùng số tiền sẵn có để gom một ít vì tin chắc rằng giá sẽ còn tăng nữa. Tuy nhiên, do không ở trong nước nên anh đã giao hết cho Triệu Việt cầm hộ.
Vừa từ Thượng Hải về lại Bắc Kinh, Triệu Việt đã nghe người quen kể rằng có gặp Lạc Bồi Nhân trong bệnh viện. Nghe nói, lúc đó anh đang cùng một cô gái tóc ngắn lo thủ tục nhập viện cho một người đàn ông trung niên, mà người này hóa ra lại là bố của cô gái kia. Triệu Việt còn chưa kịp gọi điện hỏi thăm thì ngay tối đó, Lạc Bồi Nhân đã chủ động gọi tới. Tỷ lệ trúng của mớ phiếu bốc thăm Lạc Bồi Nhân mua rất cao, nếu kiên nhẫn chờ thêm, không chừng có thể kiếm đủ tiền mua một chiếc xe Ford từ sàn chứng khoán. Ấy thế mà anh lại khăng khăng bảo anh ta bán tống bán tháo, dù phải chịu giá thấp đi chăng nữa.
Triệu Việt nghĩ mãi không ra tại sao Lạc Bồi Nhân có một bà mẹ giàu có như vậy mà lại cần tiền gấp đến thế. Anh ta cố gắng khuyên Lạc Bồi Nhân gắng đợi thêm một thời gian, thấy anh nhất quyết không nghe bèn hỏi luôn qua điện thoại:
– Chuyện làm ăn của dì Liêu nhà cậu gặp vấn đề gì à?
Ở đầu dây bên kia, Lạc Bồi Nhân bật cười đáp:
– Nếu bà ấy gặp vấn đề thật thì chút tiền này thấm vào đâu.
Triệu Việt không khuyên thêm nữa, nhưng nỗi thắc mắc trong lòng lại ngày một lớn.
Lạc Bồi Nhân gặp Triệu Việt diện nguyên một cây Pierre Cardin tại một quán bi-a. Triệu Việt đưa cho anh một chiếc phong bì đựng tiền. Nếu chịu đợi thêm một thời gian, số tiền này sẽ nhiều hơn đáng kể.
Dù đang cần tiền gấp, Lạc Bồi Nhân vẫn nhận chiếc phong bì với vẻ mặt thản nhiên, chẳng thèm đếm lại mà đút thẳng vào túi áo khoác.
– Sao lần này về mà im hơi lặng tiếng thế? Mợ tôi mà không kể gặp cậu trong bệnh viện thì tôi còn chẳng biết cậu về đấy.
Triệu Việt cố kìm nén lòng hiếu kỳ về chuyện tình cảm của bạn mình, không hỏi cô gái tóc ngắn kia là ai.
Nhưng chỉ mười lăm phút sau, Triệu Việt rốt cuộc cũng không nhịn nổi mà thắc mắc:
– Ê, cô gái cùng vào viện với cậu là ai thế?
Lạc Bồi Nhân không trả lời ngay. Bàn tay trái đang làm cầu đỡ cho cây cơ của anh chỉ khẽ nhúc nhích, còn ánh mắt thì vẫn dán chặt vào bàn bi-a. Mãi đến khi viên bi màu xanh lá cuối cùng lăn vào lỗ, Lạc Bồi Nhân mới đứng thẳng người dậy, đáp:
– Cốc Kiều.
– Hóa ra là em họ.
Triệu Việt nhẩm lại câu này trong đầu thêm một lần, rồi nhanh chóng gạt phắt chuyện đó sang một bên.
– Lần này cậu về mà rảnh thì tới Hải Nam với tôi một chuyến nhé. Anh tôi đang định triển khai một dự án biệt thự, tất cả đều theo tiêu chuẩn của các nước phát triển, nhà nào cũng có bể bơi. Có hứng thú hùn hạp với bọn tôi không?
Đầu tư cổ phiếu có lời đến mấy thì vẫn kém xa bất động sản ở Hải Nam.
Lạc Bồi Nhân bật cười hỏi lại:
– Cậu nghĩ tôi lấy gì ra hùn hạp với cậu được?
– Cậu muốn hùn gì thì hùn đó. Cậy nhờ quan hệ của bố để góp miếng đất hay dùng tiền của mẹ để hùn vốn đều ngon cả.
Nụ cười trên môi Lạc Bồi Nhân tắt hẳn.
– Nếu anh cậu đã đi khảo sát các dự án bất động sản ở nước ngoài thì hẳn cũng biết ít nhiều về thị trường bất động sản Nhật Bản rồi nhỉ?
– Giá nhà đất bên mình thấm tháp vào đâu. Bong bóng bất động sản ở Nhật vỡ là vì trước đó giá nhà của họ đã bị thổi lên đến mức thất đức rồi.
– Giá nhà ở Hải Khẩu bây giờ đã vượt qua cả giá nhà thương mại ở Bắc Kinh và Thượng Hải rồi đấy. Cậu nghĩ tình hình này sẽ kéo dài được bao lâu? Hơn nữa, rất nhiều căn nhà đang rao bán ở đó thực chất mới chỉ là một mảnh đất trống thôi.
Tất nhiên, Triệu Việt đã sớm nghĩ đến vấn đề này.
– Giá bất động sản ở Hải Nam sẽ còn tăng nữa, tôi thấy còn lâu mới chạm đỉnh. Giá nhà đất ở Nhật từ lúc tăng phi mã đến lúc lao dốc cũng đâu phải chuyện ngày một ngày hai, mà mất tới mấy năm trời lận. Cứ cho là giá nhà ở Hải Nam sau này sẽ giảm, thì cũng phải ba đến năm năm nữa. Hơn nữa, với đà tăng thu nhập mấy năm nay, biết đâu đến lúc giá nhà giảm thì túi tiền của người dân đã rủng rỉnh hơn rồi. Năm năm nữa, một trăm tệ có khi chỉ bằng hai ba chục tệ bây giờ thôi.
– Thị trường Hải Nam chưa chắc đã trụ nổi hai ba năm đâu. Cậu liệu mà làm. Xây nhà là một cuộc chơi dài hơi, khó hơn nhiều so với việc chỉ đầu cơ đất đai đơn thuần đấy.
Lần trước đến Hải Khẩu, Lạc Bồi Nhân nhận thấy những kẻ chen chân vào đây đều là hạng người muốn phất lên nhanh chóng, và khi ấy, anh cũng không ngoại lệ.
– Lần cuối cậu đến Hải Nam là năm 90, bây giờ khác rồi.
Dù vậy, Triệu Việt cũng không ép bạn. Anh ta nói tiếp:
– Bao giờ cậu về hẳn? Chẳng lẽ định học xong tiến sĩ rồi mới về thật à? Bây giờ cơ hội trong nước đầy rẫy, với mối quan hệ của ông cụ nhà cậu cộng thêm vốn liếng của dì Liêu, cậu về nước thì tha hồ vùng vẫy.
Theo Triệu Việt biết, Lạc Bồi Nhân còn lâu mới đạt đến cảnh giới không màng danh lợi. Chẳng qua cậu bạn này từ nhỏ đến lớn không thiếu thốn tiền bạc bao giờ nên tính cách có phần điềm đạm, không ham hố lao vào kiếm tiền xổi mà thôi. Anh ta không tin Lạc Bồi Nhân có thể chịu đựng được sự cô đơn để ru rú cả đời trong phòng thí nghiệm.
– Tôi không có thói quen bỏ cuộc giữa chừng.
Sở dĩ tình bạn của hai người bền chặt đến vậy, phần lớn là vì họ không bao giờ ép buộc đối phương.
Triệu Việt cúi xuống nhìn đồng hồ rồi nói:
– Trưa nay đi ăn nhé, tôi gọi mấy anh em tụ tập.
– Mai đi. Hôm nay tôi còn việc cần giải quyết.
Bạn thấy sao?