🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 89: 089: Vấn đề về đạo đức

Bành Châu cố ý lái chiếc xe Xiali đỏ mới tậu ra ga đón Cốc Kiều. Nhưng vừa thấy cô, anh ta liền sững người, quên cả che giấu vẻ kinh ngạc lộ rõ trên mặt.

Rõ ràng lúc anh ta rời Hohhot, chỉ có mình Cốc Kiều ở lại bệnh viện chăm bố. Vậy sao lần này trở về, bên cạnh cô lại có thêm một anh chàng thế kia? Đã vậy, người này còn đang xách hành lý cho cả hai bố con cô. Anh chàng này có ngoại hình rất nổi bật, ăn mặc lại quá mức chỉn chu, khiến Bành Châu chỉ cần nhìn lướt một cái đã nhận ra đây chính là người từng lái chiếc van màu vàng của Cốc Kiều. Sao người này lại đến tận Hohhot nhỉ? Trông có vẻ rất thân thiết với Cốc Kiều, cứ như thể người yêu…

Người này tuy ăn vận chỉn chu nhưng phong cách lại rất tùy ý. So với anh, Bành Châu bỗng thấy mình có phần chải chuốt hơi quá đà.

Cốc Kiều chẳng hề giấu giếm, cô mỉm cười giới thiệu với Bành Châu:

– Đây là bạn trai tôi.

Rồi cô quay sang Lạc Bồi Nhân, giới thiệu Bành Châu:

– Còn đây là Bành Châu, đối tác làm ăn của em.

Lạc Bồi Nhân chỉ lịch sự đưa mắt nhìn Bành Châu rồi khẽ gật đầu một cái xem như chào hỏi.

Cốc Kiều cứ ngỡ Lạc Bồi Nhân là người kiệm lời, chẳng ngờ anh lại là người chủ động bắt chuyện với Bành Châu.

Thoạt đầu, Bành Châu cứ ngỡ Lạc Bồi Nhân hỏi han là vì lo lắng về mối quan hệ giữa anh ta và Cốc Kiều. Bành Châu suy bụng ta ra bụng người, bởi nếu bạn gái mình hùn hạp làm ăn với một gã trai trẻ, có lẽ anh ta cũng chẳng thể nào yên lòng nổi. Nhưng rồi Bành Châu dần nhận ra, bạn trai của Cốc Kiều dường như chẳng mảy may lo lắng về chuyện tình cảm, mà chỉ đang hoài nghi năng lực làm ăn của anh ta. Sự yên tâm thái quá ấy khiến Bành Châu đâm khó chịu. Chẳng lẽ về khoản tình cảm, mình lại kém sức cạnh tranh đến thế ư?

Lâu Đức Dụ nằm viện hoàn toàn là do bị ép buộc. Ông cho rằng với tình trạng của mình, chỉ cần đến bệnh viện thay thuốc đúng giờ là được, đằng nào vài hôm nữa cũng cắt chỉ rồi. Nhưng Cốc Kiều lại lôi mẹ mình ra doạ, khiến Lâu Đức Dụ hết cách, đành phải đồng ý ở lại thêm hai ngày.

Tình trạng hiện giờ của ông cũng chẳng cần người túc trực chăm sóc. Nghe tin tối nay Lạc Bồi Nhân phải về nhà, Lâu Đức Dụ liền giục con gái về nghỉ ngơi. Dù đang bị thương nhưng ông cũng đã có thời gian tĩnh dưỡng, trong khi Cốc Kiều từ khi đến Erenhot tới giờ lúc nào cũng căng như dây đàn, lại còn phải chăm sóc ông, quả thực rất cần nghỉ ngơi một chút.

Mãi đến khi Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân rời khỏi phòng bệnh, Lâu Đức Dụ mới nhận ra mình đã bị lừa. Cốc Kiều đời nào nỡ để mẹ mình phải lo lắng cơ chứ.

Trên đường Lạc Bồi Nhân đưa Cốc Kiều về nhà, máy nhắn tin của cô reo hai lần. Cả hai lần đều từ cùng một số, nội dung cũng y hệt: “Cần gấp ba nghìn áo khoác da. Gọi lại ngay.” Vì số máy này gọi từ Nội Mông nên Cốc Kiều càng chắc mẩm có một đơn hàng lớn dâng tận tay mình.

Cô siết chặt chiếc máy nhắn tin, dán mắt vào dòng chữ trên đó, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi đến ướt nhẹp.

Cốc Kiều cầm máy nhắn tin, liếc nhìn Lạc Bồi Nhân ngồi cạnh. Cô rất muốn chia sẻ tin vui này với anh, nhưng vì mọi chuyện chưa chắc chắn nên đành giữ riêng trong lòng. Mắt cô đảo quanh tìm một bốt điện thoại công cộng. Vừa thấy một bốt không có người xếp hàng, cô liền bảo tài xế dừng xe.

– Anh chờ em một lát nhé, em phải gọi lại cho họ một cuộc.

Người gọi đến là một người đàn ông Mông Cổ. Lần trước em họ của ông ta từng mua áo khoác da của Cốc Kiều ở Erenhot. Áo khoác da mua tận gốc dĩ nhiên rẻ hơn nhiều so với mua ở vùng biên, đây vốn chẳng phải bí mật gì. Trước khi người em họ kia giao dịch với Cốc Kiều, ông ta cũng đã có ý định đến tận nơi lấy hàng, nhưng vì chưa đi bao giờ, không rành giá cả nên vẫn còn e ngại. Ông ta nói một tràng tiếng Trung lơ lớ, hỏi Cốc Kiều có thể lo được ba nghìn chiếc áo khoác da đúng kiểu dáng đã bán cho em họ mình hay không. Ông ta còn nói sẽ bắt tàu từ Erenhot đến đây ngay lập tức. Dù trong tay chẳng có lấy một chiếc, Cốc Kiều vẫn quả quyết đáp là có thể. Khi đối phương hỏi cách thức liên lạc, cô liền đọc tên một khách sạn và số máy nhắn tin của mình.

Gọi điện xong, Cốc Kiều bất giác xoa hai tay vào nhau. Dù trên lý thuyết giờ đã là mùa xuân, nhưng cơn gió đêm dường như vẫn còn sót lại hơi lạnh mùa đông mãi chẳng chịu tan đi. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời chi chít sao, rồi nhìn về chòm sao mà Lạc Bồi Nhân từng chỉ cho mình và khẽ mỉm cười. Nụ cười còn chưa kịp tắt, cô quay lại đã thấy Lạc Bồi Nhân đứng ngay sau lưng mình từ lúc nào.

Anh không hỏi gì cả, chỉ lặng lẽ mở cửa xe cho cô. Cốc Kiều chui vào trong, rồi bảo tài xế đổi hướng chạy đến khách sạn mình vừa nhắc tới.

Cốc Kiều quyết định không về nhà nữa. Ngay lúc này, cô cần một địa chỉ kinh doanh cố định cùng một chiếc điện thoại bàn để tiện liên lạc thường xuyên với các xưởng gia công. Cô sốt ruột đến mức không thể chờ tới ngày mai mới thuê phòng.

– Em vừa nhận được một đơn đặt hàng áo khoác da rất lớn. Ngày mai, đối tác người Mông Cổ sẽ qua tìm em. Em nghĩ hẹn gặp ở khách sạn thì tốt hơn, dưới tầng một có quán cà phê, bàn chuyện làm ăn cũng tiện. – Nói xong, Cốc Kiều hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm mới thỏ thẻ. – Ngày mai phải ký hợp đồng rồi tìm nguồn hàng đều khá gấp. Hay anh về nhà cứ khoan hãy nói chuyện của hai đứa mình nhé? Đợi lần sau anh về rồi mình công khai vậy.

– Lần sau?

– Lần này cập rập quá, lần sau em sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn.

Thực ra cũng không hoàn toàn là vì chuyện làm ăn. Cốc Kiều thừa biết dượng họ chẳng muốn gặp mình cho lắm. Nếu người ta đã không muốn, tội gì cô phải hy sinh cơ hội làm ăn để cố sống cố chết gặp cho bằng được cơ chứ?

Dĩ nhiên, trong mắt Lạc Bồi Nhân, cô hẳn đã trở thành kẻ lật lọng. Ban đầu, chính bố cô là người ép hỏi bố mẹ anh có hay biết và chấp thuận chuyện của hai đứa không. Đến khi anh vì muốn làm ông yên tâm mà sắp xếp cho cô ra mắt gia đình, thì cô lại vin vào cớ bận làm ăn để đổi ý, chỉ vì một cuộc điện thoại mà gạt phăng mọi sự sắp xếp trước đó của anh. Rõ ràng đã nhận lời dứt khoát, cớ sao bây giờ lại đòi chuẩn bị, lại hẹn lần sau? Cứ như thể anh còn chẳng quan trọng bằng một cuộc điện thoại.

– Đến thời gian ăn một bữa cơm cũng không có sao?

Giọng Lạc Bồi Nhân rất đỗi bình tĩnh, nhưng Cốc Kiều vẫn cảm nhận được sự khó chịu trong đó. Cô liếc nhìn anh, nhưng anh không nhìn lại.

Tay Cốc Kiều lần đến tay Lạc Bồi Nhân, khẽ đặt lên mu bàn tay anh vỗ về, những ngón tay cô lướt qua các khớp xương cứng rắn của anh, rồi chầm chậm nắm lấy chúng. Cô cũng nhích người lại gần hơn một chút, hạ giọng năn nỉ:

– Anh đừng giận em mà.

Giọng Cốc Kiều lí nhí chỉ đủ cho người thứ hai nghe thấy. Cô không hề có ý định chia rẽ anh và bố mẹ, nên cũng chẳng thể nói rằng sở dĩ mình không muốn gặp họ lúc này là vì biết trước họ cũng chẳng thiết tha gì chuyện đó.

Bàn tay Cốc Kiều lập tức bị siết chặt đến mức đau điếng, nhưng cô vẫn cắn răng không rên một tiếng.

Mãi đến khi xe dừng trước cửa khách sạn, Lạc Bồi Nhân mới buông tay Cốc Kiều ra. Bàn tay cô tê rần, gần như mất hết cảm giác.

– Em đợi ở đây, anh vào làm thủ tục thuê phòng.

Cốc Kiều vội nói:

– Thôi không cần đâu, để em tự lo được rồi.

– Anh muốn vào cùng em.

Cốc Kiều đút tay vào túi áo khoác, cảm giác tê rần ban nãy vẫn chưa tan biến. Họ cùng bước vào thang máy, bên trong còn có một người đàn ông trung niên đang oang oang nói chuyện điện thoại:

– Giá nhà đất ở Hải Khẩu giờ tăng gấp đôi so với nửa năm trước rồi, cao nhất cả nước luôn rồi đấy, ông còn chần chừ gì nữa…  – Nói đến đây, ông ta bỗng hạ giọng.

Con người vốn rất lạ đời, một giọng nói quá to chỉ khiến người ta thấy ồn ào chứ chẳng thèm nghe; nhưng khi nó bất chợt nhỏ đi lại khơi dậy trí tò mò một cách lạ lùng.

Lạc Bồi Nhân thoáng thấy sự tò mò trong mắt Cốc Kiều. Đến lúc này mà cô vẫn còn tâm trí phân tâm nghe ngóng tin tức liên quan đến tiền nong thì kể cũng tài thật.

Thực ra, Cốc Kiều tuy hứng thú với mọi chuyện dính dáng đến tiền bạc, nhưng sở dĩ cô cứ dán mắt vào người đàn ông lạ là để trốn tránh ánh mắt của người mà cô thật sự muốn nhìn.

Lúc họ bước ra khỏi thang máy, người đàn ông kia vẫn còn đang thao thao bất tuyệt. Cốc Kiều còn cố ngoái lại nhìn người nọ một cái, như thể muốn nghe cho rõ những lời ông ta sắp nói.

Cửa phòng vừa mở, Lạc Bồi Nhân đã lập tức khóa trái.

Khi Lạc Bồi Nhân ngước lên, hàng mi dài không còn che giấu ánh mắt, nét dịu dàng thường ngày trên gương mặt anh cũng tan biến. Anh ghì chặt vai Cốc Kiều, nhìn xoáy vào cô.

Ban đầu, Cốc Kiều cứ để mặc Lạc Bồi Nhân quan sát mình. Cái nhìn của anh khiến toàn thân cô căng cứng, tựa như từng tấc da thịt đều bị nó đụng chạm, dù cho anh chỉ ghì chặt vai cô. Rồi cô ngẩng phắt lên, cũng dùng ánh mắt đáp trả anh, gằn từng chữ:

– Đợi lần sau anh về, anh sẽ chẳng cần phải giải thích vì sao anh lại thích em nữa. Vì lúc đó, em chỉ cần đứng đó thôi là người ta sẽ tự khắc hiểu.

Dẫu cho bố mẹ Lạc Bồi Nhân không ủng hộ, cô cũng chẳng lấy đó làm phiền. Khi bản thân vẫn còn là một hạt mầm chưa nảy, cô không thể đòi hỏi tất cả mọi người phải tin rằng mình sẽ trở thành cây cao bóng cả được. Yêu cầu đó chỉ có thể đặt ra với người thân và người mình yêu, còn với những người ngoài, cô buộc phải vươn mình thành cây cao bóng cả thì họ mới tin.

– Bây giờ cũng chẳng cần giải thích.

– Nhưng…

Cốc Kiều vừa thốt ra chữ “nhưng” thì đã bị Lạc Bồi Nhân khoá chặt môi, chặn mất vế sau. Có lẽ vì nhận ra mình vừa cắn đau cô, nụ hôn của anh dần trở nên dịu dàng. Thế nhưng, trái ngược với sự dịu dàng trên môi, vòng tay anh lại siết chặt đến nghẹt thở, như thể muốn khảm cả người cô vào xương tủy mình. Anh kề sát tai cô, khẽ thì thầm:

– Thích em thì cần gì lý do? Chuyện của hai đứa mình không cần giải thích với bất kỳ ai cả.

Bây giờ không cần, và sau này cũng vậy. Người khác chỉ cần biết họ yêu nhau là đủ.

Toàn thân Cốc Kiều bị Lạc Bồi Nhân ghì chặt, cô cũng vòng ra sau ôm lấy anh. Vốn là người ưa náo nhiệt, nhưng trong khoảnh khắc này, cô lại thấy nếu thế giới chỉ còn lại hai người thì tĩnh lặng vô cùng, và cô thấy sự tĩnh lặng này cũng rất tuyệt vời.

Cái ôm kéo dài rất lâu, tới nỗi trên người Cốc Kiều vẫn còn lưu lại hơi ấm của Lạc Bồi Nhân khi anh buông cô ra. Cô hoàn toàn không phòng bị gì khi bị anh bất ngờ nhấc bổng lên.

Giữa lúc Cốc Kiều còn đang sững sờ, anh ngước lên nhìn cô, cười nói:

– Chẳng phải em nói muốn được nhìn anh từ trên cao xuống sao? Chỉ cần em muốn thì lúc nào cũng được.

Cứ thế, Cốc Kiều từ trên cao nhìn xuống Lạc Bồi Nhân. Khi bốn mắt giao nhau, cô vội quay đi, chớp chớp mắt. Cô thầm cười nhạo bản thân, chuyện có gì đâu mà phải khóc.

Lạc Bồi Nhân vẫn không rời mắt khỏi cô, dịu dàng nói:

– Nhìn anh thêm mấy giây nữa đi, muốn gặp lại phải đợi đến mai đấy. Lần này em không muốn về nhà anh thì thôi vậy, nhưng anh đã nói sẽ cho bố mẹ biết thì nhất định sẽ làm.

Lạc Bá An gần như đã quên bẵng cảm giác phải lo lắng cho con trai là thế nào. Kể từ lúc con trai trưởng thành, đây là lần đầu tiên ông phải thấy lo vì anh đột ngột về nước.

Mãi cho đến khi thấy con trai còn lành lặn nguyên vẹn, nỗi lo trong lòng Lạc Bá An mới vơi đi quá nửa. Trông anh không có vẻ gì là đang gặp rắc rối cần ông ra mặt giải quyết. Nhưng nếu mọi chuyện đều ổn, anh đã chẳng đường đột trở về như vậy.

– Lần này về có chuyện gì cần giải quyết hả con? Có phải con gặp khó khăn gì không?

Lạc Bồi Nhân bắt đầu trình bày:

– Đường dây gọi thẳng quốc tế của thành phố mình chưa kết nối, máy bàn thông thường cũng không thể gọi ra nước ngoài được. Trong nước cũng chưa có mạng world wide web, trừ mấy viện nghiên cứu khoa học ra thì không ở đâu có thể gửi thư điện tử xuyên quốc gia được.

Lạc Bá An chờ con trai nói tiếp. Mạng world wide web thì ông không rành lắm, nhưng chuyện bây giờ chưa thể gọi thẳng ra nước ngoài quả đúng là một vấn đề.

Nào ngờ, ông lại nghe con trai nói:

– Liên lạc xuyên quốc gia phiền phức quá, đến lời chúc mừng sinh nhật cũng chẳng gửi đúng giờ được, nên con đành bay về nước chúc mừng sinh nhật bạn gái.

– Bạn gái con ở trong nước à?

Mấu chốt của vấn đề không nằm ở việc con trai ông có bạn gái, mà là cô gái đó đang ở trong nước. Ông chưa bao giờ nghi ngờ chuyện con trai mình có người yêu ở độ tuổi này. Anh đang tuổi xuân phơi phới, tính cách lại chẳng có gì đáng chê, thêm vào đó là nỗi cô đơn nơi đất khách quê người, nên yêu ai đó là chuyện hết sức bình thường.

– Bố có quen cô bé đó không?

– Chẳng những quen mà bố còn biết rõ là đằng khác. Bố còn nhớ Cốc Kiều không ạ?

Lạc Bá An phải mất vài giây mới xác định được đó chính là cô bé vẫn gọi mình là dượng họ.

– Cốc Kiều á? Con… sao con lại làm thế?

Gia cảnh chênh lệch, trình độ học vấn khác xa, mà định hướng tương lai cũng chưa chắc đã tương đồng. Hai con người khác nhau một trời một vực như vậy mà lại đến với nhau, ngoài lý do con trai mình nhất thời mê mẩn sắc đẹp của con gái người ta ra thì Lạc Bá An chẳng thể nghĩ được lời giải thích nào khác. Ông không cho rằng Cốc Kiều đã chủ động quyến rũ con trai mình, thà thừa nhận con trai có vấn đề về đạo đức  cũng còn hợp lý hơn là tin anh khờ khạo đến mức bị gái lừa vào tròng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...