🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 88: 088: Thân phận mới

– Kìa bố! – Cốc Kiều vội gọi giật Lâu Đức Dụ.

Cô hiểu hết những gì Lạc Bồi Nhân nói và cả những điều anh không nói ra. Chẳng lẽ cứ phải bắt anh nói toạc ra rằng bố mẹ anh không mấy ủng hộ nhưng anh chẳng hề bận tâm hay sao? Những lời ấy mà thốt ra miệng, bố cô nghe được ắt hẳn sẽ hiểu nhầm.

Thay vì nhìn Lâu Đức Dụ, Lạc Bồi Nhân lại dán chặt ánh mắt vào Cốc Kiều mà nói:

– Anh thấy chú Lâu đã khỏe hơn nhiều rồi, không cần người túc trực bên cạnh cả ngày nữa. Mai vừa đúng Chủ nhật, em về nhà với anh một chuyến, để nhóc Tư với nhỏ Ba làm quen với thân phận mới của em luôn.

Cốc Kiều ngớ người giây lát rồi buột miệng đáp:

– Có phải sắp cưới xin gì đâu mà lại ra mắt trịnh trọng thế.

Cô tưởng Lạc Bồi Nhân nói vậy là vì bị bố mình gây áp lực nên đành phải thể hiện thành ý cho ông xem.

Lạc Bồi Nhân vẫn chăm chú nhìn Cốc Kiều, giải thích cho cô hiểu:

– Chuyện này sớm muộn gì cũng đến thôi. Tiện thể lần này anh về nước, mọi người gặp nhau một lần đi. Chuyện của hai đứa mình, tuy người lớn không có quyền quyết định nhưng họ vẫn có quyền được biết.

Lâu Đức Dụ nhất thời nghẹn lời. Ông cảm thấy Lạc Bồi Nhân đang ngầm nhắc khéo mình, rằng người lớn ở đây tất nhiên bao gồm cả ông. Bố mẹ anh đã không quyết định được thì ông cũng đừng mong can dự vào.

Lúc này, Lạc Bồi Nhân mới dời mắt khỏi Cốc Kiều, quay sang nói với ông:

– Chú Lâu, chú cứ nghỉ ngơi đi ạ. Cháu đi lo thủ tục xuất viện cho chú ngay đây.

Đợi Lạc Bồi Nhân ra khỏi phòng bệnh, Lâu Đức Dụ mới bảo con gái:

– Mày đừng trách bố lắm lời, bố cũng chỉ là…

Mấy chữ “vì muốn tốt cho mày” cứ nghẹn lại nơi cổ họng, chẳng tài nào thốt ra được. Lâu Đức Dụ luôn nghĩ, giá như mình là một ông bố có quyền có thế thì chắc đã chẳng cần phải hỏi câu đó.

– Con biết bố lo cho con, nhưng bố làm thế là tự hạ thấp mình quá. Con gái bố có thừa bản lĩnh, lại to gan tày trời, sau này chuyện tiền bạc không phải là vấn đề gì với con. Sao bố cứ làm như con là đứa không ra gì, đến mức phải hỏi cho ra nhẽ xem nhà người ta có đồng ý hay không thế? Con còn cả một tương lai trước mắt, còn chưa phất lên mà, bố không thể kiên nhẫn thêm một chút được à? Bố cứ chờ xem, rồi sẽ có ngày chính họ phải chủ động đi khoe với thiên hạ rằng con là bạn gái của con trai họ vì sợ con chạy mất ấy chứ!

Lâu Đức Dụ cũng nhận ra câu hỏi ban nãy của mình đã làm con gái mất mặt, bèn gỡ gạc:

– Phải, mày thừa sức xứng đôi với nó!

– Bố đừng nói thế. Vốn dĩ điều kiện hai bên rành rành ra đó, chẳng ai lừa ai cả. Một khi đã chọn ở bên nhau thì làm gì có chuyện ai không xứng với ai. – Cốc Kiều vừa nói vừa rót cho bố một ly nước cam. – Rồi tụi con sẽ ngày càng tốt hơn thôi. Mà kể cả bây giờ chưa được như ý, tụi con vẫn sống bằng chính đôi tay của mình, có thua kém ai đâu. Bố nói có phải không?

Lâu Đức Dụ cúi đầu nhận lấy ly nước cam.

– Vẫn là mày suy nghĩ thấu đáo, hơn hẳn ông bố này.

– Đã không ưng nhau thì thôi, chứ đã yêu rồi mà còn nghĩ người kia trèo cao thì con khinh loại người đó lắm. Bố cũng đừng lo cho con, con tự biết đường tính toán mà.

Ly nước cam cứ xoay vần trong tay Lâu Đức Dụ. Người có tuổi đúng là dễ đa sầu đa cảm, ông phải cố gắng lắm mới ngăn được dòng nước mắt chực trào.

– Hay mày bảo nó trả lại vé đi, bố chỉ cần có chỗ nằm là được rồi, không cần đến mức đó đâu.

– Anh ấy khó khăn lắm mới mua được tấm vé ấy, bố đừng từ chối nữa. Bố cũng đừng nghĩ mình làm thế là lợi dụng người ta, đợi sau này làm ăn khấm khá, con sẽ có cả tá cơ hội để bù đắp cho anh ấy mà.

Lâu Đức Dụ định nói gì đó rồi lại thôi. Đôi mắt sáng lấp lánh của Cốc Kiều khiến ông chẳng thể thốt ra lời nào khác.

Cốc Kiều đã thu dọn xong những thứ cần mang đi mà Lạc Bồi Nhân vẫn chưa quay lại.

– Bố nằm nghỉ đi. Con xuống xem anh ấy làm thủ tục xong chưa.

Lúc xuống lầu, Cốc Kiều nhảy cóc hai bậc một. Cô xuống vội đến nỗi đâm sầm vào Lạc Bồi Nhân đang đi lên. Khi bốn mắt nhìn nhau, Cốc Kiều bỗng bật cười, nói:

– Đây là lần đầu tiên em được nhìn anh từ trên xuống đấy.

Với chênh lệch chiều cao của hai người, cô lúc nào cũng phải ngước lên nhìn anh.

Cốc Kiều xuống lầu vội vã bao nhiêu thì lúc lên lại thong thả bấy nhiêu.

Hai người sánh bước bên nhau, cô nhỏ giọng nói:

– Thật ra anh không cần phải chứng minh gì với bố em cả.

– Anh không định chứng minh với bố em rằng anh là người ra sao, nhưng anh muốn bố mẹ em biết con gái họ là người sáng suốt, không đến nỗi ngu xuẩn nhìn nhầm người. Vả lại, chuyện này sớm muộn gì cũng đến, kiểu gì chẳng phải gặp mặt người nhà.

Thật ra, Lạc Bồi Nhân không cần sự ủng hộ từ bố mẹ mình. Anh hiểu bố mình, dù ông không tán thành thì cũng chỉ phản đối trong lòng, bởi ông còn vướng bận quá nhiều thứ, sẽ không đời nào đẩy Cốc Kiều vào thế khó xử trước mặt mọi người. Như vậy là đủ rồi. Còn về phần mẹ anh, chỉ cần sau này Cốc Kiều ở bên cạnh anh thì những chiêu trò thử lòng của bà cũng chẳng có đất dụng võ.

– Em yên tâm, chỉ cần em không cảm thấy thiệt thòi vì ở bên anh thì sẽ không ai có thể khiến em phải chịu uất ức được cả.

Cốc Kiều liếc xéo anh một cái, vặn lại:

– Anh nghĩ em là kiểu người để mình chịu uất ức à?

Ánh mắt Lạc Bồi Nhân dời xuống tai Cốc Kiều. Anh hỏi:

– Sao không đeo đôi khuyên tai đó? Anh thấy nó hợp với em lắm.

Cốc Kiều nghĩ đến cảnh đôi khuyên tai lúc lắc, tai bất giác nóng bừng lên.

– Nếu em không thích nó, anh sẽ tặng em món quà khác. Sinh nhật cả năm mới có một lần, anh nhất định phải làm em vui mới được.

– Em thích mà! – Cốc Kiều buột miệng đáp, rồi chẳng dám nhìn anh nữa, vội rảo bước về phía phòng bệnh.

Mãi đến khi lên tàu, Cốc Kiều mới biết Lạc Bồi Nhân không ngồi cùng toa với hai bố con cô. Lạc Bồi Nhân cất hành lý giúp Cốc Kiều lên giá rồi dặn dò:

– Em tranh thủ chợp mắt một lát đi, xuống ga mình đến thẳng bệnh viện luôn. Hôm qua anh đã gọi điện cho họ rồi, mọi thứ đã thu xếp xong, bố em chỉ cần đến là có thể nhập viện ngay.

– Anh ở toa nào thế?

– Toa số 6.

Cốc Kiều biết đó là toa ghế cứng.

– Sao anh lại…?

Sự chênh lệch này quá lớn, chí ít anh cũng nên mua vé giường nằm bình thường chứ.

– Ban ngày anh không ngủ được, nằm chỉ tổ phí thời gian.

Khoang giường nằm cao cấp vốn có hai giường, Lạc Bồi Nhân chỉ nhờ người ta mua hộ một khoang. Một là vì bản thân anh hoàn toàn không có nhu cầu, hai là vì tiền nong cũng có hạn. Ngoài tấm séc đô la Mỹ định đưa cho Cốc Kiều, anh chỉ mang theo một ít tiền mặt. Số tiền này đã được đổi sang nhân dân tệ ngay tại sân bay, và vì cần dùng gấp, anh đành chấp nhận một tỷ giá không có lợi.

Cánh cửa khoang khép lại, chỉ còn Cốc Kiều và Lâu Đức Dụ bên trong. Cốc Kiều đã ngồi phịch xuống sô pha, chẳng màng đến chuyện ngủ nghê mà chỉ đăm đăm nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ. Một lúc lâu sau, cô mới lấy hoa quả Lạc Bồi Nhân mua trong ba lô ra, mang vào nhà vệ sinh rửa sạch. Cô gọt một quả lê cho Lâu Đức Dụ, ông còn chưa ăn hết thì cô đã gọt tiếp quả nữa chìa sang. Bấy giờ, Lâu Đức Dụ mới nhận ra tâm trí con gái không đặt vào mấy quả lê. Mãi đến khi gọt xong quả thứ ba, Cốc Kiều mới sực tỉnh rồi tự mình cắn một miếng thật mạnh. 

Không ngờ quả lê này lại ngọt bất ngờ.

– Bố nghỉ đi ạ, con ra ngoài một lát.

Dứt lời, Cốc Kiều đi một mạch từ toa giường nằm cao cấp đến toa ghế cứng, miệng không ngớt lời cảm ơn và xin nhường lối để len qua, mang cặp lồng đựng lê đến được toa số 6. Lối đi bên toa ghế cứng chật ních người. Cốc Kiều lại phải vừa lách mình, vừa liên tục nói “xin lỗi, cho qua với” để nhích từng bước về phía trước. 

Lạc Bồi Nhân đang ngồi đọc sách ở hàng ghế ngoài cùng thì bỗng nghe thấy một giọng nói lanh lảnh quen thuộc xin đường, liền quay phắt đầu lại. Anh thấy Cốc Kiều trong chiếc bành tô bộ đội, tay cầm cặp lồng, đang khéo léo lách qua những kẽ hở chật hẹp để tiến về phía mình. Cốc Kiều cũng vừa trông thấy anh. Ngay khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt sốt ruột tìm kiếm của anh, cô liền nở một nụ cười rạng rỡ, cả đôi mắt cũng ánh lên niềm vui. Nụ cười ấy như muốn báo cho Lạc Bồi Nhân biết rằng cô đến đây chỉ để tìm anh, chứ không hề có chuyện gì nghiêm trọng cả.

Lạc Bồi Nhân đứng dậy, nhưng Cốc Kiều vội xua tay.

Phải mất thêm một phút, Cốc Kiều mới chen được đến bên cạnh Lạc Bồi Nhân, nụ cười vẫn vẹn nguyên trên môi. Anh vẫn đứng đó, cúi đầu nhìn mấy quả lê trong cặp lồng cô cầm.

– Em… 

Anh có vẻ không dám chắc, ánh mắt dời từ mấy quả lê sang Cốc Kiều.

Cô đọc được câu hỏi không thốt ra miệng của Lạc Bồi Nhân, đại để là: Em chen chúc qua đây chỉ để đưa thứ này cho anh thôi sao?

Ánh mắt hai người giao nhau, Cốc Kiều cười bảo:

– Em vừa ăn thử một quả, lê anh mua ngọt lắm.

Lạc Bồi Nhân dường như chẳng bận tâm đến chuyện lê có ngọt hay không, chỉ chăm chú nhìn cô. Giữa đám đông chật như nêm, Cốc Kiều có cảm giác như mình bị đôi mắt ấy cắn nuốt.

Cô cắn môi, nói:

– Anh ăn nhanh đi, em về đây. Em quen chen chúc trên tàu rồi, chuyện này nhằm nhò gì.

Nói rồi, Cốc Kiều quay người, khéo léo lách qua từng khe hở một, cứ thế đi thẳng một mạch mà không hề ngoảnh lại.

***

Vừa ăn tối xong, điện thoại trong phòng khách bỗng đổ chuông. Bà Lạc không khỏi ngạc nhiên khi người gọi là cậu con riêng của chồng, và càng bất ngờ hơn khi nghe anh báo sẽ về nhà lúc chín giờ tối nay. Dẫu vậy, bà vẫn giữ thái độ đúng mực của một người mẹ kế, mỉm cười nói vào ống nghe:

– Con ăn cơm chưa? Nếu chưa thì để dì bảo chị Trương làm thêm mấy món.

Cùng lúc đó, nhóc Tư nhà họ Lạc đang cùng chị gái xem phim tài liệu về địa lý tự nhiên trong phòng khách. Đây là khoảng thời gian xem ti vi hiếm hoi của cậu, cứ tưởng sẽ được xả hơi một chút, ai dè hôm nay bố cậu lại dở chứng đòi xem cùng để bồi đắp tình cha con. Tiếc là màn bồi đắp ấy chỉ kéo dài được năm phút trước khi ông lại chui vào phòng làm việc, để rồi nhóc Tư chỉ lơ là một thoáng là đã bị chị gái cuỗm mất cái điều khiển.

Vừa nghe tin anh Hai sắp về, nhóc Tư đã buột miệng hỏi:

– Anh Hai mới vào học chưa bao lâu mà sao đã về nước, không lẽ bị trường đuổi học rồi?

Bà Lạc lườm nhóc Tư một cái, còn nhỏ Ba thì khinh khỉnh nói:

– Nhà này ngoài em ra, chẳng ai có nguy cơ bị đuổi học hết.

Nhóc Tư bật lại ngay:

– Em thì làm sao mà bị đuổi học được! Anh Hai hồi nhỏ suốt ngày đánh nhau, chứ em trước giờ chỉ cãi lý với người ta thôi nhé. 

Rồi cậu bé lẩm bẩm:

– Anh Hai trước đây cả năm mới về được một lần, giờ mới đi hơn một tháng đã vội về, chắc chắn có biến rồi. Cho dù không phải bị đuổi học thì chắc cũng là vụ gì đó nghiêm trọng ngang ngửa cho mà xem.

– Con về phòng ngay cho mẹ! – Bà Lạc ngắt lời con, dù cũng đang thầm thắc mắc tại sao Lạc Bồi Nhân lại về đột ngột như vậy.

Nhóc Tư đành mang theo nỗi ấm ức và một bụng thắc mắc lên lầu. E rằng phải đến mai cậu mới biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...