Chương 83: 083: Nước sôi
Vốn dĩ Lâu Đức Dụ nằm ở phòng bệnh bốn người, nhưng Cốc Kiều đã chủ động xin đổi cho ông sang phòng hai người. Giường kế bên có một người mẹ được con gái chăm sóc, thành thử ngoài Lâu Đức Dụ ra, cả phòng toàn là phụ nữ nên Cốc Kiều cũng chẳng thấy có gì bất tiện.
Vậy mà Lạc Bồi Nhân vừa tới đã chuyển cả Lâu Đức Dụ lẫn đồ đạc của ông sang phòng đơn ngay trong đêm.
Đêm đó, Lâu Đức Dụ ngồi dậy, bật đèn rồi với tay lấy cái ly, định tự rót cho mình ít nước cam. Ban đầu, ông chỉ được ăn đồ lỏng nên Cốc Kiều sợ ông nhạt miệng, đã đặc biệt mua nước cam về. Hồi nhỏ, mỗi lần Cốc Kiều bị ốm, Lâu Đức Dụ lại mua cho cô nước cam và đủ thứ quà vặt linh tinh. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi ông thể hiện tình thương của một người bố, bởi chỉ khi Cốc Kiều bị ốm, ông mới coi cô là một đứa trẻ chứ không phải một đối thủ cạnh tranh. Nhưng Cốc Kiều từ bé đã rất khỏe mạnh, phần lớn thời gian đều chạy nhảy tung tăng, chẳng mấy khi ốm đau.
Lâu Đức Dụ liếc nhìn Lạc Bồi Nhân. Anh đang gối đầu lên cánh tay nằm dưới đất. Ông không khỏi thầm ngạc nhiên: “Kiểu người gì thế không biết, ngủ mà cũng nằm thẳng đuột, ai đời đi ngủ mà không thả lỏng cơ chứ?”
Dưới ánh đèn, Lạc Bồi Nhân mở mắt ra. Thấy Lâu Đức Dụ đã ngồi dậy và đang cầm cái ly, anh bèn đón lấy rồi cầm phích nước lên, rót cho ông một ly nước sôi.
Đây đã là lần thứ hai Lạc Bồi Nhân cầm ly rồi rót nước sôi cho Lâu Đức Dụ. Dù chẳng hề muốn uống nước sôi tẹo nào, ông vẫn đành phải nói một tiếng cảm ơn.
Có Cốc Kiều ở đây, hai người đã chẳng thân quen gì. Giờ vắng cô, họ lại càng thêm xa lạ.
Lâu Đức Dụ định bụng đợi Lạc Bồi Nhân nằm xuống sẽ pha thêm chút nước cam vào ly, ngờ đâu anh chẳng có vẻ gì là định ngủ tiếp, trái lại còn kéo một chiếc ghế đến ngồi cạnh giường bệnh của ông.
Lạc Bồi Nhân cất tiếng hỏi:
– Chú Lâu, chú bị làm sao mà ra nông nỗi này ạ?
Lâu Đức Dụ chỉ kể vắn tắt rằng có kẻ đã dùng một hòn đá lớn ném thẳng vào cửa kính xe tải khiến ông bị thương. Ông tưởng Lạc Bồi Nhân chỉ hỏi bâng quơ cho có lệ, nào ngờ anh lại thuận theo lời ông kể hỏi tiếp, thậm chí còn gặng hỏi cặn kẽ về thời gian, đoạn đường và liệu ông có nhìn thấy mặt kẻ ném đá không.
Lâu Đức Dụ đành cố nhớ lại để trả lời. Với những chi tiết ông không còn nhớ rõ, Lạc Bồi Nhân càng truy hỏi kỹ hơn.
Lâu Đức Dụ không khỏi thắc mắc:
– Sao cậu hỏi kỹ vậy?
– Gặp phải bọn cướp đường thế này thì phải báo cảnh sát chứ ạ? Tránh để người khác bị hại tiếp.
Lâu Đức Dụ ngạc nhiên đáp:
– Cậu định báo cảnh sát à? Nhưng có nhìn rõ mặt mũi chúng nó đâu mà báo? Hơn nữa, cái bọn này nó toàn kéo cả băng đi, đứa nào đứa nấy có khi trên người còn dính án mạng rồi. Dễ bắt thế thì người ta đã bắt từ lâu rồi. Lần này coi như trong cái rủi có cái may.
Dù phải nằm viện, Lâu Đức Dụ vẫn thấy mình may mắn. May là người gặp chuyện là ông chứ không phải ai khác, và may hơn nữa là ông không bị thương quá nghiêm trọng.
Lâu Đức Dụ thở dài, uống cạn ly nước đã nguội.
Sáng sớm hôm sau, Lạc Bồi Nhân xuống căn tin mua bữa sáng cho Lâu Đức Dụ. Tranh thủ lúc ông ăn, anh đến văn phòng bác sĩ hỏi han kỹ hơn về tình hình của ông. Khi Lạc Bồi Nhân quay về, Lâu Đức Dụ đã ăn xong. Anh cầm phích nước, rót thêm một ly nước sôi vào cái ly rỗng của ông.
Lâu Đức Dụ hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Cậu có thấy cái túi đen của tôi đâu không?
Kể từ lúc chuyển từ phòng đôi sang phòng đơn, Lâu Đức Dụ cũng chẳng nhớ nổi đồ đạc của mình chính xác đang để đâu.
Lạc Bồi Nhân tìm chiếc túi rồi đưa cho Lâu Đức Dụ. Ông cầm lấy, vội vàng đặt chiếc túi bên gối như thể vừa tìm lại được báu vật.
Lạc Bồi Nhân cầm lấy cặp lồng cơm đã ăn xong, định mang đi rửa thì Lâu Đức Dụ vội ngăn lại:
– Thôi cứ để đấy.
– Cháu không rửa thì chú định để ai rửa?
Nói rồi, chẳng đợi Lâu Đức Dụ trả lời, Lạc Bồi Nhân đã cầm cặp lồng của ông đi ra khỏi phòng bệnh.
Lạc Bồi Nhân vừa từ chỗ rửa chén về thì vừa khéo gặp Cốc Kiều mới tới. Cô vẫn mặc chiếc bành tô bộ đội tối qua, nhưng quần áo bên trong đã được thay mới, không như Lạc Bồi Nhân vẫn nguyên bộ đồ hôm trước.
Tối qua, sau khi cọ rửa bồn tắm sạch sẽ, cô đã tắm một trận thỏa thuê. Suốt mấy hôm ở viện, cô làm gì có điều kiện tắm rửa thoải mái, may nhờ để tóc ngắn nên gội đầu cũng tiện. Tắm xong, cô vùi mình vào chăn, kéo kín tấm rèm dày cộp rồi ngủ một mạch cho tới lúc vén rèm lên thì trời đã sáng bừng. Sáng ra, Cốc Kiều cầm máy nhắn tin lên xem, thấy có mấy tin nhắn mới. Hầu hết đều là lời chúc mừng sinh nhật, chỉ riêng một số máy lạ gửi liền hai tin.
Một tin là: “Nếu đọc được tin này thì cứ ngủ thêm một tiếng nữa nhé.”
Tin còn lại là: “Bố em đã được chuyển sang phòng mới rồi, phòng 605.”
Hai người chạm mặt nhau ngay cửa, Cốc Kiều thì thầm:
– Chắc hôm qua anh mệt lắm. Hôm nay để em trông bố cho, anh về khách sạn ngủ đi.
– Nhỡ bố em thấy anh chăm khéo hơn, không cho bọn mình đổi ca thì sao?
“Làm gì có chuyện đó”, Cốc Kiều nghĩ bụng.
Ánh mắt Lạc Bồi Nhân dừng trên vành tai Cốc Kiều, anh hỏi:
– Sao em không đeo?
Sáng nay Cốc Kiều đã mở chiếc hộp thắt nơ xinh xắn. Bên trong là một đôi khuyên tai đỏ rực, tựa hai giọt nước khổng lồ đập thẳng vào mắt cô.
– Em thấy nó không hợp với bộ đồ này lắm.
– Anh lại thấy hợp đấy chứ. – Lạc Bồi Nhân nói, bàn tay còn rảnh khẽ chạm vào d** tai Cốc Kiều. Tay anh vừa chạm vào nước nên hãy còn ẩm, hơi nước mát lạnh lập tức thấm vào da thịt cô.
Anh rụt tay về, đoạn nói:
– Anh hỏi bác sĩ rồi, tình hình của chú đã ổn. Khoảng hai hôm nữa là có thể xuất viện, sau đó chỉ cần đến bệnh viện gần nhà rửa vết thương thay băng là được. Vậy ngày kia mình về nhé? Còn chuyện về thế nào thì em khỏi lo, cứ để anh sắp xếp.
Nghe tiếng người nói chuyện ngoài cửa, Lâu Đức Dụ ở trong phòng hỏi vọng ra:
– Kiều tới rồi hả?
Nghe tiếng gọi, Lạc Bồi Nhân nghiêng người sượt qua Cốc Kiều, vặn tay nắm cửa để cô vào trước.
Thấy Cốc Kiều đến, Lâu Đức Dụ lập tức lục chiếc túi đen bên gối. Bên trong là chiếc máy ảnh của Nga mà ông đổi được bằng rượu Nhị Oa Đầu, bút bi, dầu gió và một hộp kẹo cao su.
Ông nhìn Cốc Kiều, mỉm cười vui vẻ nói:
– Kiều à, bố tặng quà sinh nhật nhé!
Trước đây Lâu Đức Dụ không ủng hộ Cốc Kiều yêu Lạc Bồi Nhân vì nghĩ anh là đồ công tử ăn chơi, thì giờ đây, ông lại thấy con gái mình mà gắn bó với một người trầm lặng thế này, dẫu có bền lâu cũng có ngày chán chết. Được thằng nhóc này trông nom, ông quả thực khổ không tả xiết.
Cốc Kiều nhận ra ngay chiếc máy ảnh này, cô đã thấy nó mấy lần ở khu chợ trời tại Erenhot và vẫn luôn ao ước có một chiếc. Lần trước khi đi, Lạc Bồi Nhân đã cố tình để lại máy ảnh cho cô, chỉ mang theo cuộn phim đã chụp, nhưng cô không thể cứ dùng máy của anh mãi được, vì nếu vậy thì anh chẳng có cái mà dùng.
– Tuyệt quá bố ơi! Bố tinh mắt thật đấy! Con thích cái này lắm! – Cốc Kiều rối rít khen, nhưng rồi ánh mắt cô khựng lại khi thấy chai nước cam mình mua cho Lâu Đức Dụ vẫn còn nguyên như lúc cô đi hôm qua.
Cô cầm ly của Lâu Đức Dụ lên, thấy bên trong chỉ toàn nước lọc, bèn hỏi:
– Ủa bố, chẳng phải bố thích uống nước cam lắm sao? Sao hôm qua bố không uống chút nào vậy?
Lâu Đức Dụ chỉ thở dài.
Cốc Kiều bất giác quay sang nhìn Lạc Bồi Nhân, nhận ra đôi môi anh có vẻ hơi khô. Cô sực nhớ ra hôm qua đã quên dặn anh dùng ly của mình, có lẽ từ lúc đó đến giờ anh vẫn chưa uống một ngụm nước nào.
Lạc Bồi Nhân cầm áo khoác lên, cúi xuống nói với Cốc Kiều:
– Anh ra ngoài gặp một người bạn, khoảng mười một giờ sẽ về.
Cốc Kiều không khỏi thắc mắc. Lạc Bồi Nhân vốn hôm qua mới đột ngột đến đây, sao hôm nay lại có hẹn với bạn bè được chứ? Nhưng thấy anh không định nói, cô cũng chẳng hỏi thêm.
Đợi Lạc Bồi Nhân đi khuất, Cốc Kiều mới đưa cho Lâu Đức Dụ xem tin nhắn chúc mừng sinh nhật mẹ gửi qua máy nhắn tin.
– Mẹ, em gái với bà ngoại ở nhà vẫn khỏe cả, bố ạ.
Lâu Đức Dụ nhìn chiếc máy nhắn tin hiển thị chữ Hán trên tay con gái, ông thừa biết thứ này không phải do Cốc Kiều mua. Nếu trước khi đến Erenhot mà có khoản tiền dư dả này, cô chẳng dại gì tiêu vào một món đồ mất giá nhanh như vậy, mà sẽ nhập thêm áo khoác da heo về kiếm lời. Người tặng Cốc Kiều chiếc máy là ai đã rõ rành rành.
Lâu Đức Dụ thầm nghĩ: “Mình vẫn phải lo kiếm tiền thôi. Có tiền rồi mới có thể mạnh miệng bảo con gái đừng nhận đồ của thằng đó tặng, nhà mình không thiếu, bố sẽ mua cho mày cái xịn hơn.”
Còn bây giờ, vì chưa thể mua cho con một cái xịn hơn, ông đành im lặng.
– Chuyện bố bị tai nạn con vẫn chưa nói với mẹ đâu ạ.
– Nói làm gì, chỉ tổ làm mẹ mày lo thêm. – Lâu Đức Dụ lại thở dài. – Chẳng biết vết thương này lành rồi có lấy lại được dung nhan như xưa không nữa.
Câu nói nghe qua tưởng chừng bi thương, thế mà lại làm Cốc Kiều phì cười.
– Cười cái gì mà cười, bố mày ngày xưa đẹp trai nức tiếng cả vùng đấy nhé, bao nhiêu nhà xếp hàng đòi rước bố về làm rể đấy. Không thế thì làm sao mà xứng với mẹ mày được?
Lâu Đức Dụ là con út trong nhà, với hoàn cảnh bấy giờ thì chắc chắn không cưới nổi vợ, nên chưa đến mười tám tuổi gia đình đã tính chuyện cho ông đi ở rể. Cũng có không ít nhà để ý đến ông thật, nhưng rồi cái tiếng vô công rồi nghề của ông đồn xa, thế là chẳng còn ai thèm đến mai mối gì nữa.
– Bố yên tâm, mặt bố sẽ không để lại sẹo đâu ạ.
Đã già khú đế rồi, có sẹo hay không cũng thế cả thôi, miễn sao người nhà không thấy rồi lo lắng là được.
Cốc Kiều rót cho Lâu Đức Dụ một ly nước cam.
Lâu Đức Dụ thấy ấm lòng, thầm cảm thán: “Đúng là con gái mình hơn đứt người ngoài.”
Lâu Đức Dụ móc số tiền còn lại trong người ra, cẩn thận vuốt phẳng từng tờ rồi đưa cho Cốc Kiều, nói:
– Hôm nay là sinh nhật mày, ra ngoài ăn gì ngon ngon đi, đừng có ru rú trong bệnh viện mãi thế.
Ông ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường, đoạn thắc mắc:
– Mười một giờ rồi, sao cái thằng kia vẫn chưa về nhỉ?
Dẫu chẳng mấy hài lòng về Lạc Bồi Nhân, ông vẫn mong anh có thể đưa Cốc Kiều ra ngoài dạo chơi, chứ không thì lặn lội đường xa đến đây làm gì.
Lạc Bồi Nhân xách về một chiếc bánh kem.
Túi áo khoác của anh hệt như chiếc túi thần kỳ của Doraemon, thoắt cái anh đã lấy từ trong đó ra mấy cây nến và diêm để châm lửa.
Cốc Kiều phồng má thổi một hơi tắt phụt những ngọn nến đang cháy, sau đó bắt đầu cắt bánh. Khi đưa miếng bánh cho Lạc Bồi Nhân, cô để ý thấy môi anh không còn khô nữa, có lẽ anh đã uống nước ở nhà bạn. Chẳng biết từ lúc nào, một vệt kem đã dính trên ngón tay Cốc Kiều. Khi Lạc Bồi Nhân nhận lấy đĩa bánh, ngón tay anh đã vô tình lướt qua, lau sạch vệt kem ấy.
Chuyện này vốn chẳng to tát gì, nhưng vì có bố ngồi giữa, Cốc Kiều bỗng thấy chột dạ như đi ăn trộm. May mà Lâu Đức Dụ đang mải nghĩ ngợi gì đó nên không để ý đến chi tiết này.
Chiếc bánh kem rất lớn, ba người ăn không hết nổi nên phần còn lại được mang đi chia cho các y bác sĩ trong khoa. Nhờ vậy mà Cốc Kiều nhận được rất nhiều lời chúc mừng sinh nhật.
Khi bánh đã chia hết, Lâu Đức Dụ bảo Cốc Kiều:
– Chiều nay hai đứa ra ngoài đi chơi đi, ăn tối xong hẵng về. Ở đây có bác sĩ với y tá rồi, bố không sao đâu mà lo.
– Con sẽ về trước khi trời tối ạ.
Cốc Kiều nói vậy không phải vì mấy lời Lâu Đức Dụ vừa dặn, cô chỉ đơn thuần muốn về sớm để chuẩn bị bữa tối cho ông.
Lạc Bồi Nhân vội ngăn cô lại:
– Tối nay cứ để anh trông cho. Chú Lâu, chú không có ý kiến gì chứ ạ?
Lâu Đức Dụ ngập ngừng:
– Tôi… không có ý kiến. Nhưng thế thì phiền cậu quá.
– Chú đừng khách sáo với cháu.
Thấy bố không phản đối, Cốc Kiều vẫn không yên tâm, quay sang nói với Lạc Bồi Nhân:
– Anh đi đường xa vất vả như vậy rồi, tối nay cứ về khách sạn nghỉ ngơi cho lại sức. Chuyện ở viện cứ để em lo.
– Hôm qua anh ở viện vẫn ngủ ngon mà. – Lạc Bồi Nhân cúi xuống nhìn Cốc Kiều. – Đừng làm phiền chú nghỉ trưa nữa, mình ra ngoài nói chuyện đi.
Hai người vừa ra khỏi khu nội trú, Lạc Bồi Nhân liền giới thiệu cho Cốc Kiều vài điểm tham quan:
– Chiều nay em muốn đi đâu? Anh đưa em đi.
– Về khách sạn đi! Anh cũng phải nghỉ ngơi chứ.
– Anh đến đây là để gặp em, chứ không phải để nghỉ ngơi.
– Anh về khách sạn nghỉ ngơi thì mình vẫn gặp nhau được cơ mà.
Lần này, sắc mặt Lạc Bồi Nhân cuối cùng cũng thay đổi:
– Em không thấy tấm biển trong khách sạn à?
Mà kể cả không có nó đi nữa, chẳng lẽ Cốc Kiều không biết một nam một nữ cùng vào khách sạn nghĩa là gì sao?
– Lo gì chứ, mình cứ vào cùng nhau là sẽ không việc gì. Hôm qua ở khách sạn, có cô còn tưởng em là con trai đấy!
Bạn thấy sao?