🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 81: 081: Gội đầu

Lạc Tư Cảnh vừa chào tạm biệt xong, Cốc Kiều đã vội nói trước khi chị định gác máy:

– Chị họ, chị bảo anh ấy đừng lo gì cả. Cùng lắm nửa tháng nữa em sẽ thuê một phòng dài hạn trong khách sạn quốc tế, chuyện tiền nong em đã tự lo liệu ổn thoả rồi. Đến lúc ấy, em có thể gọi điện thoại quốc tế từ khách sạn, khỏi cần phải chạy ra bưu điện nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ngày càng tốt đẹp thôi ạ!

Thật ra, Cốc Kiều rất muốn tự mình nói những lời này với Lạc Bồi Nhân. Dù chẳng phải chuyện gì riêng tư, nhưng việc phải nhờ người thứ ba chuyển lời vẫn khiến cô thấy hơi ngượng ngùng. Dẫu vậy, để anh bớt lo lắng, cô đành tuôn một tràng nhờ Lạc Tư Cảnh nhắn giúp.

Vào thời điểm này, điện thoại cố định trong các gia đình bình thường vẫn chưa gọi thẳng ra nước ngoài được, muốn gọi phải ra bưu điện. Ngay cả điện thoại di động cục gạch cũng bó tay vì vấn đề tín hiệu trong nước. Thế nhưng, điện thoại tại các khách sạn quốc tế lại có thể dễ dàng gọi thẳng đi khắp thế giới.

Dĩ nhiên, Lạc Tư Cảnh biết Cốc Kiều thuê phòng khách sạn để làm ăn chứ không chỉ vì muốn tiện liên lạc với Lạc Bồi Nhân. Thế nhưng, chị cảm nhận được rằng trong viễn cảnh tương lai mà Cốc Kiều phác họa, chắc chắn có một góc dành cho những cuộc trò chuyện với em trai mình.

Trước đây, chị chỉ nghĩ đứa em trai vốn thông minh của mình trót hồ đồ nhất thời, nào ngờ lại có thêm một người như vậy nữa. Sống đến từng này tuổi, chị nhận ra có một bàn tay ở bên để nắm lấy bất cứ lúc nào còn quý hơn tất thảy. Một người dù hào nhoáng đến đâu, mà lúc buồn tủi ngay cả một bàn tay để nắm cũng chẳng có thì còn nghĩa lý gì? Với hai người họ lúc này, hai chữ “yêu đương” nghe thật vớ vẩn làm sao. Họ chẳng những thiếu đi sự bầu bạn cơ bản nhất, mà ngay cả việc chuyện trò cũng là điều xa xỉ, bởi giờ đây, khi cách nhau cả một Thái Bình Dương, đến một cuộc điện thoại đường dài họ cũng chẳng thể gọi cho nhau.

Kim giây nhích được nửa vòng, khoảng lặng kéo dài đến mức Cốc Kiều ngỡ đầu dây bên kia đã gác máy, thì cô mới nghe thấy một giọng nói vang lên trong ống nghe:

– Chúc mừng em nhé.

Lạc Tư Cảnh bất giác nhớ lại lần đầu gặp Cốc Kiều, khi cô còn bán hàng vỉa hè đã huyên thuyên với chị về chuyện kinh doanh lề đường. Vậy mà chẳng bao lâu nữa, cô đã có thể thuê cả phòng khách sạn để làm ăn rồi.

– Em cảm ơn chị ạ!

– Em còn muốn chị nhắn gì nữa không?

– Chị nhất định phải bảo anh ấy là em vẫn ổn nhé, và chưa đầy nửa tháng nữa là việc liên lạc của hai đứa em sẽ thuận tiện hơn nhiều ạ.

Vừa ra khỏi bưu điện, Cốc Kiều liền chạy thẳng về bệnh viện. Nếu chỉ gọi đường dài trong nước, cô đã chẳng phải đi xa đến vậy, bởi ở Hohhot này, muốn gọi điện quốc tế thì chỉ có cách duy nhất là ra bưu điện. Rốt cuộc, sau cả buổi trời chờ đợi, cô chẳng nghe được lấy một câu của Lạc Bồi Nhân mà vẫn mất hơn chục tệ. Việc tâm tình yêu đương đắt đỏ ra sao đã được thể hiện một cách cực kỳ cụ thể trong trường hợp của cô.

Về đến bệnh viện, Cốc Kiều cũng chẳng hề rảnh rỗi. Cô vừa vạch ra kế hoạch kinh doanh sắp tới, vừa bóc quýt cho Lâu Đức Dụ.

– Mày cứ để bố tự bóc.

Mấy ngày nay, câu cửa miệng của Lâu Đức Dụ luôn là “để bố tự làm”, “để bố tự ăn”, “để bố tự rửa”. Ông thấy Cốc Kiều không hề có nghĩa vụ phải chăm sóc một lão già như mình.

– Bố đừng có khách sáo mãi thế. Nếu không đi cùng con thì bố đã chẳng bị thương nặng thế này.

– Đấy không phải chuyện nên làm à? Giá mà lúc đó bố lẹ tay đỡ kịp thì đã không đến nông nỗi này, còn làm mày chẳng ăn sinh nhật được nữa. Mai mày cứ kệ bố, ra ngoài ăn một bữa cho ra trò, mua cái bánh kem to vào!

Cốc Kiều đưa múi quýt đã bóc sẵn cho Lâu Đức Dụ, bảo:

– Bố ăn đi.

Lâu Đức Dụ ăn một múi quýt rồi quay lưng đi. Thấy vai ông cứ run lên từng chặp, Cốc Kiều ngỡ vết thương của ông lại đau.

– Bố có sao không? Để con gọi bác sĩ nhé?

Lâu Đức Dụ đưa tay quệt mắt:

– Không sao, bố không sao thật mà.

Nghĩ lại chuyện ngày trước, Lâu Đức Dụ thấy mình thật hồ đồ khi đi ganh tị với một cô bé. Càng nghĩ, ông lại càng muốn vả cho mình một cái.

Trên mặt Lâu Đức Dụ vốn có vết thương, thành thử ông vô tình quệt trúng nó. Cốc Kiều thấy vậy liền hốt hoảng gọi bác sĩ.

Bệnh nhân giường bên cạnh nhìn Lâu Đức Dụ đầy ngưỡng mộ, xuýt xoa:

– Bác phải phúc đức lắm mới có được cô con gái hiếu thảo thế này đấy!

– Đúng là phúc đức thật ạ! – Lâu Đức Dụ thừa nhận.

Ông nằm trên giường bệnh, lắng nghe Cốc Kiều kể chuyện kinh doanh của cô. Ban đầu là những kế hoạch rất thực tế về việc làm ăn với các thương nhân Mông Cổ và Nga, nhưng dần dà, câu chuyện trở nên bay bổng hơn. Cô nói với Lâu Đức Dụ:

– Sau này, con muốn mở rộng chuyện làm ăn sang tận Mỹ.

– Con gái bố có chí khí lắm! – Lâu Đức Dụ khen ngợi, rồi chợt nhớ đến người đang ở Mỹ. 

Dù vậy, ông vẫn nói với Cốc Kiều: 

– Mày muốn vươn xa tới đâu là sẽ vươn được tới đó thôi.

Sáng sớm, Lạc Bồi Nhân vừa từ ngoài về thì được bạn cùng phòng báo tin chị gái gọi điện. Anh vừa mới hoàn thành việc chạy thử hệ thống cho một ngân hàng cộng đồng ở khu phố Tàu, hiện đang chờ nhận thù lao để ngày kia về nước. Có một ngân hàng nhỏ khác cũng ngỏ ý thuê anh nhưng anh đã từ chối.

Lúc này ở trong nước đã là buổi tối. Gọi cho chị gái xong, Lạc Bồi Nhân lập tức thay quần áo rồi đi chạy bộ. Đến cả anh bạn cùng phòng vốn đam mê các môn thể thao mạo hiểm cũng phải công nhận thể lực của anh chàng người Đông Á này thật đáng gờm.

Suốt một tháng qua, kể từ khi từ Trung Quốc sang, ngoài chạy bộ, Lạc Bồi Nhân đã bỏ chơi tất cả các môn thể thao khác. Anh đã hứa sẽ mang tiền về cho Cốc Kiều vào dịp sinh nhật cô, nhưng tiền vẫn còn nằm trong túi người khác. Giá như nó nằm sẵn trong tài khoản của mình, anh đã gửi thẳng cho cô chứ chẳng nỡ để cô phải mong ngóng. Một người đang khát khao kiếm tiền đến cháy lòng sẽ không thể chờ đợi quá lâu.

Phần lớn thời gian trong tháng này, Lạc Bồi Nhân đều dành để nâng cấp hệ thống cho một ngân hàng cộng đồng ở phố Tàu. Anh bao thầu toàn bộ dự án, từ phần cứng cho phòng máy chủ đến phần mềm. Việc viết phần mềm không làm khó được anh, bởi dù xuất thân là dân vật lý, anh đã có vài năm kinh nghiệm làm lập trình. Vốn dĩ, dân nghiên cứu vật lý ai cũng phải biết ít nhiều về lập trình. Anh từng bẻ khóa các phần mềm tài chính trên thị trường, nên việc xây dựng một hệ thống đủ dùng cho ngân hàng cộng đồng cũng chẳng phải chuyện quá khó khăn. Ban đầu, anh chỉ định dành ra nhiều nhất hai tuần để giải quyết xong dự án này, bởi mức thù lao ông chủ ngân hàng đưa ra cũng chỉ bõ công anh làm việc trong khoảng thời gian đó, nhiều hơn nữa thì không đáng.

Vốn chỉ định làm qua loa cho nhanh để kiếm chút tiền, nhưng rồi tính cầu toàn cố hữu trong Lạc Bồi Nhân lại trỗi dậy, khiến anh không còn chấp nhận một sản phẩm chỉ ở mức “dùng được” nữa. Thế là, dù thù lao vẫn vậy, nhưng thời gian anh bỏ ra cứ thế tăng dần.

Hồi còn ở trong nước, Lạc Bồi Nhân thỉnh thoảng còn được nhâm nhi cà phê rang xay, chứ từ ngày sang Mỹ, anh chỉ toàn uống cà phê hòa tan. Một ngày của anh trôi qua với sáu gói cà phê hòa tan năm xu và một chiếc bánh sandwich, một giờ sáng đi ngủ, năm giờ sáng thức dậy rồi chạy bộ. Có những hôm, cơn buồn ngủ qua đi khiến anh tỉnh táo lạ thường dù đã một giờ sáng, nhưng anh vẫn ép mình phải nằm xuống, bởi anh biết nếu cứ ngồi lì bên máy tính, anh có thể thức trắng đêm, nhưng làm vậy sẽ phá vỡ mọi kế hoạch đã định. Anh buộc mình phải duy trì một nhịp sinh hoạt ổn định.

Ngay cả một đêm trắng cũng không thể ngăn cản buổi chạy bộ sáng của Lạc Bồi Nhân. Trong lúc chạy chậm, anh ngẫm lại lời chị gái. Anh đã tìm ra bí quyết chạy bộ sau một đêm không ngủ: khởi đầu thật chậm, chậm đến mức mỗi bước chạy đều hòa cùng nhịp thở. Khi đó, cả thể chất lẫn tinh thần anh đều trở nên minh mẫn, và anh cảm nhận rõ rệt mình đang hoàn toàn làm chủ cơ thể.

Trước khi về nước, Lạc Bồi Nhân có mua trả góp một chiếc điện thoại di động.

Ở đâu cũng không thiếu kẻ giàu tham vọng. Cánh tài xế ở khu vực đón khách của sân bay trong nước cũng vậy, ai nấy đều mong vớ được một cuốc khách sộp. Một chiếc Toyota Crown liền chặn ngay trước mặt Lạc Bồi Nhân, có lẽ gã tài xế đoán chàng trai trẻ này không phải hạng thích cò kè mặc cả. Nhưng đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được, không ngờ chàng trai trẻ lại chui tọt vào một chiếc Fiat bé tí hin.

Chiếc Fiat dừng lại ở khu vực trả khách của ga tàu. Lạc Bồi Nhân bước vào mua vé. Đang là mùa thấp điểm nên việc mua một vé ngồi không mấy khó khăn. Có vé trong tay và biết chắc giờ tàu chạy, Lạc Bồi Nhân mới rảo bước đến bốt điện thoại công cộng.

Máy nhắn tin của Cốc Kiều nhận được tin nhắn đến từ một số lạ: “Anh muốn gặp em một lần.” Phía dưới, như sợ cô không biết là ai, người gửi còn cẩn thận ghi thêm tên mình.

Cốc Kiều bước vội ra khỏi phòng bệnh. Bốt điện thoại công cộng bên ngoài vừa xa, lại có khi phải xếp hàng nên cô đi thẳng đến văn phòng bác sĩ trực, khẽ hỏi:

– Bác sĩ ơi, cho cháu gọi nhờ một cuộc điện thoại được không ạ? Một phút thôi, cháu sẽ trả tiền cước ạ!

Được bác sĩ cho phép, Cốc Kiều lập tức quay số. Vừa nối máy, giọng Lạc Bồi Nhân đã vang lên:

– Bảy giờ mười phút tối nay anh đến ga Hohhot. Giờ em đang ở đâu? Anh qua tìm em.

Cốc Kiều buột miệng đáp:

– Em đang ở bệnh viện thành phố Hohhot. 

Nói rồi, cô vội vàng giải thích thêm: 

– Bố em gặp chút tai nạn, nhưng giờ ổn rồi. Em đang ở bệnh viện chăm bố, anh đừng lo.

Cô ngỡ Lạc Bồi Nhân sẽ hỏi vì sao không nhờ chị họ báo tin này cho anh, nhưng anh chỉ hỏi:

– Phòng số mấy?

– 310 ạ.

– Đợi anh. Anh đến đó tìm em.

Khi Cốc Kiều báo tin Lạc Bồi Nhân sắp đến thăm, Lâu Đức Dụ suýt nữa thì bật dậy khỏi giường:

– Sao nó lại mò đến đây?

Chợt nhớ ra sinh nhật Cốc Kiều sắp đến, ông đoán ngay thằng nhóc này mò đến là để mừng sinh nhật cô. Hẳn trong bụng anh đang rủa xả ông già này phá đám chuyện hẹn hò của hai đứa đây mà.

Lần này, Lâu Đức Dụ đã nén lại những lời ông cho là vô duyên, chỉ bảo:

– Bố sắp khỏi rồi. Mấy hôm nay mày ăn cơm bệnh viện cùng bố chắc cũng ngán tận cổ, mai cứ đi ăn với nó một bữa, tiện thể dạo phố xá, nhưng nhớ phải về trước khi trời tối đấy.

Những ngày trước đó, Lâu Đức Dụ vẫn hay giục Cốc Kiều ra khách sạn ở, đừng trải chiếu nằm tạm dưới sàn phòng bệnh nữa.

Tám giờ tối, Cốc Kiều đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, mơ hồ cảm nhận được một ánh mắt đang dõi theo mình. Vừa quay lại, cô đã bắt gặp một đôi mắt sắc lẻm, như thể đang cố dò xét bí mật thầm kín nào đó trên gương mặt cô.

Cửa phòng bệnh 310 mở ra. Một chàng trai mặc nguyên cây đen đứng ngay ngưỡng cửa, vóc người cao lớn đến nỗi khiến người ta có cảm giác đầu anh có thể cụng vào khung cửa bất cứ lúc nào.

Cốc Kiều bước ra cửa, đón lấy ánh nhìn kia, bảo:

– Mình ra ngoài nói chuyện đi anh.

Hành lang khu nội trú thoang thoảng mùi thuốc khử trùng. Thỉnh thoảng lại có vài y tá đẩy xe thuốc lướt qua, xen lẫn với những bệnh nhân đang vừa đi vừa vươn vai cho đỡ mỏi. Cốc Kiều cúi đầu đi trước, dẫn Lạc Bồi Nhân ra đầu cầu thang.

Với giọng nói khẽ khàng nhưng đủ nghe, Cốc Kiều kể lại vắn tắt chuyến đi làm ăn ở Erenhot cùng vụ tai nạn trên đường về.

Cô đợi Lạc Bồi Nhân lên tiếng, nhưng anh chỉ im lặng nhìn cô chằm chằm. Cốc Kiều cũng không hề né tránh mà nhìn lại anh, dẫu cho việc đó khiến cô phải ngẩng đầu vì anh cao hơn cô.

Những ngón tay lạnh cóng của Lạc Bồi Nhân lướt nhẹ qua trán Cốc Kiều, trượt dọc theo vành tai rồi lần xuống đuôi tóc. Mái tóc cô ngắn cũn, cọ vào ngón tay anh gây cảm giác ngưa ngứa.

Cốc Kiều chờ anh nói gì đó, nhưng đáp lại cô chỉ là một câu hỏi:

– Em cố ý gội đầu để gặp anh à?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...