🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 80: 080: Không sao

Tài xế nhấn ga sát ván, chiếc xe tải lao vút đi. Cốc Kiều mở mắt trừng trừng nhìn tảng đá vừa bị hất văng xa cả chục mét. Dù là ban ngày, nhưng bụi đất bắn lên mù mịt hoà cùng làn sương mỏng chưa tan hết khiến tầm nhìn của họ bị hạn chế, phải bật đèn pha sáng hết cỡ. Cốc Kiều căng mắt nhìn chằm chằm phía trước.

Họ vừa tránh được tảng đá thì phía trước lại lù lù xuất hiện một tấm ván chi chít đinh. Tài xế vội vàng đánh lái, lách sát qua chướng ngại vật.

Cốc Kiều nghe rõ tiếng tim mình nện thình thịch. Giữa những nhịp đập hối hả ấy, cô thoáng nghe thấy tiếng kính vỡ.

Cô vội hỏi tài xế:

– Kính ở đâu vỡ thế?

Người tài xế vẫn đang dồn hết tâm trí để vượt chướng ngại vật, đành đáp:

– Tôi không nghe thấy gì hết.

Ngay lúc ấy, một giọng hét khản đặc từ sau vọng tới:

– Có sao không?

Cốc Kiều liền nghe thấy Lâu Đức Dụ hét đáp lại:

– Không sao!

Tiếng hét đó vọng đến từ chiếc xe thứ tư mà Lâu Đức Dụ ngồi.

Mí mắt Cốc Kiều giật liên hồi theo từng nhịp tim. Mãi cho đến khi đoàn xe chạy tới địa phận Hohhot, trông thấy ven đường có vài chiếc xe tải khác đang dừng nghỉ, cô gần như gào lên:

– Dừng lại một chút!

Một, hai, ba…

Đoàn xe của họ lúc về có bốn chiếc, vậy mà giờ chỉ còn lại ba. Cốc Kiều căng mắt tìm nhưng chẳng thấy bóng dáng chiếc xe thứ tư của Lâu Đức Dụ đâu.

Cô hỏi người tài xế xe sau:

– Xe cuối tụt lại từ lúc nào thế?

– Sao mà tụt lại? Mẹ kiếp!

– Các anh có nghe thấy tiếng kính vỡ không?

Bành Châu đáp ngay:

– Có, tôi nghe thấy. Lúc đó tôi còn hét hỏi có sao không thì chú Lâu đáp lại là không sao mà.

Một phút rồi hai phút trôi qua, chiếc xe thứ tư vẫn bặt vô âm tín.

Cốc Kiều cố nén thôi thúc muốn quay lại kiểm tra, dứt khoát ra lệnh:

– Mau lái thẳng đến đồn cảnh sát!

Lúc bước về phía trước, Cốc Kiều thoáng loạng choạng suýt té. Bành Châu vội đưa tay ra đỡ, bấy giờ anh ta mới nhận ra khuôn mặt vốn hồng hào đầy sức sống của cô đã trắng bệch như tờ giấy. Cốc Kiều gạt tay Bành Châu ra, hít sâu một hơi rồi nhảy lên xe tải. Cô bấu chặt vào thành ghế, đến nỗi mu bàn tay nổi cả gân xanh.

Bất chợt, ai đó reo lên:

– Về rồi! Cốc Kiều, về rồi kìa!

Cảnh tượng đập vào mắt Cốc Kiều là Lâu Đức Dụ quấn khăn quanh đầu, máu tươi trên trán vẫn đang chảy ròng ròng.

Hóa ra bọn cướp đã mai phục bên đường từ lâu. Khi thấy cả bốn chiếc xe tải húc bay tảng đá, lách qua bàn đinh, tên cầm đầu đã tức tối vớ lấy một hòn đá ven đường ném thẳng vào cửa kính chiếc xe thứ tư đang lao tới. Kính chắn gió lập tức vỡ toang. Lâu Đức Dụ không kịp né, bị những mảnh kính bắn tung toé lên đầu và mặt. Thực chất, lúc ông hét bảo mình không sao thì vụn kính đã găm vào da thịt, máu tươi tràn vào miệng, nhuộm đỏ cả môi lẫn răng khi ông mở miệng nói chuyện.

Lâu Đức Dụ bảo người tài xế bên cạnh cứ lái tiếp. Ông đoán rằng kẻ dám ra tay với cả bốn chiếc xe thì chắc chắn không phải là một tên cướp đơn độc, mà là cả một băng nhóm. Cách đối phó tốt nhất trong tình huống này là cứ lao thẳng về phía trước, đến nơi có người sinh sống. Bởi một khi dừng lại, chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Thứ hiện ra trước mắt Cốc Kiều là một gương mặt bê bết máu. Cô gọi thất thanh:

– Bố!

Lâu Đức Dụ gượng cười, ừ một tiếng.

Cốc Kiều không hỏi tại sao ông lại ra nông nỗi này mà túm vội lấy một người qua đường hỏi:

– Cho hỏi bệnh viện gần nhất ở đâu ạ?

Vốn là người không bao giờ quên nói lời cảm ơn, vậy mà lúc này, sau khi được chỉ đường, cô lại quên bẵng đi, chỉ biết hối hả giục tài xế tận mấy lần:

– Tới bệnh viện! Mau tới bệnh viện!

Khi Lâu Đức Dụ được đẩy vào phòng phẫu thuật, Bành Châu đứng bên cạnh mới lên tiếng an ủi Cốc Kiều:

– Cô cũng đừng lo quá.

Cốc Kiều vớ lấy túi đeo hông, lôi ra một cuốn sổ rồi nói:

– Anh không cần đi theo xe nữa. Tôi sẽ bảo hai thằng nhóc áp tải đi cùng anh ra ga tàu, mấy người các anh hãy bắt tàu về thẳng Bắc Kinh đi, dù sao đi tàu hỏa cũng an toàn hơn. Về tới nơi, anh thanh toán nốt tiền hàng cho người ta, tôi đã ghi chép chi tiết cả trong này rồi.

Chưa đợi Bành Châu trả lời, Cốc Kiều đã nói tiếp:

– Anh cầm cả tiền của tôi về đi. Đến nơi thì ra ngân hàng mở giúp tôi một tấm séc bảo chi. Không phải tôi không tin anh, chẳng qua bây giờ tôi không thể mạo hiểm thêm bất cứ điều gì nữa.

Nói rồi, Cốc Kiều xé tờ giấy ấy ra khỏi cuốn sổ, rồi lại lấy ra một tờ giấy trắng trong túi đeo hông. Cô đặt tờ giấy lên tay, ghi xuống từng khoản mục, khiến từng nét chữ hằn sâu vào lòng bàn tay. Trên giấy ghi rõ các khoản cô giao cho Bành Châu, bao nhiêu để trả công, bao nhiêu để làm séc.

Viết xong, Cốc Kiều chìa tờ giấy cho Bành Châu, bảo:

– Anh ký vào đây!

Nếu là cô gái khác, thấy bố mình bị thương nặng như thế, dẫu không gào khóc vật vã thì cũng phải nhỏ đôi dòng lệ. Thế nhưng, Cốc Kiều không hề rơi lấy một giọt nước mắt, đầu óc cô vẫn đủ tỉnh táo để xử lý mọi chuyện liên quan đến tiền bạc. Sự bình tĩnh của cô khiến Bành Châu không khỏi lạnh gáy.

Anh ta vừa cầm tờ giấy, chưa kịp ký tên thì Cốc Kiều đã rút con dao bấm thường giắt bên người, rạch một nhát trên cánh tay mình. Dù chỉ học hết cấp Ba, nhưng cô nắm khá chắc phần kiến thức về mạch máu, biết phải rạch vào đâu để máu chỉ rỉ ra vừa đủ. Cô cầm ngược con dao, đưa phần chuôi dính máu về phía Bành Châu, nói:

– Dùng máu này điểm chỉ đi.

Nhìn vệt máu trên con dao bấm, Bành Châu còn sốc hơn cả lúc thấy Lâu Đức Dụ đầu bê bết máu. Cô gái trước mắt anh ta lúc này dường như đã chẳng còn là Cốc Kiều mà anh ta từng quen biết.

Bành Châu ngước lên, bắt gặp gương mặt trắng bệch bất thường của Cốc Kiều, dù mắt cô vẫn ráo hoảnh. Rồi anh ta thấy cô lấy ra một chiếc khăn tay trắng, lanh lẹ băng bó vết rạch trên tay một cách thành thạo.

Bành Châu không chấm máu trên chuôi dao mà tự cắn rách đầu ngón tay mình rồi dùng máu đó in một dấu vân tay thật đậm lên tờ giấy Cốc Kiều vừa viết.

– Cô ở lại một mình liệu có ổn không? Hay tôi ở lại với cô nhé?

– Ra ga ngay đi! Một tiếng nữa là có tàu rồi. – Trước chuyến đi, Cốc Kiều đã học thuộc lòng lịch trình các chuyến tàu từ Erenhot đến Hohhot và từ Hohhot về Bắc Kinh. – Bảo mọi người phóng xe nhanh lên, đừng chậm trễ nữa.

Thấy Bành Châu còn chần chừ, Cốc Kiều bình thản nói:

– Nếu anh thật sự muốn giúp tôi thì cứ làm đúng như lời tôi dặn. Xong việc thì nhớ nhắn vào máy nhắn tin báo tôi một tiếng. Anh là dân chuyên buôn tuyến Moscow nên tôi chẳng cần dặn anh phải cẩn thận làm gì. Tôi tin anh nhất định sẽ mang tiền về an toàn. Về phần tôi, anh cứ yên tâm, tôi sẽ không sao đâu.

Cốc Kiều nhìn theo bóng Bành Châu khuất dần sau góc hành lang bệnh viện, nước mắt vẫn không rơi lấy một giọt. Rồi cô quay lại, dán chặt mắt vào tấm biển “Phòng phẫu thuật” cho tới lúc Lâu Đức Dụ được đẩy ra và chuyển về phòng bệnh.

Bác sĩ cho biết các mảnh vụn trên người Lâu Đức Dụ đã được gắp ra hết. Cô ngồi bên giường bệnh, ngắm gương mặt chi chít vết thương của bố mình. Ông chỉ khẽ động môi là lại đau đến méo cả miệng, phải khó nhọc lắm mới thốt ra được mấy chữ:

– Tiền… có… bị… mất… không…?

Cốc Kiều lắc đầu.

– Mau… đi… đi! Nhân lúc… trời… chưa tối…

– Họ đi cả rồi ạ, giờ chỉ còn con ở lại đây với bố thôi. Bố cứ yên tâm, bố con mình và cả tiền bạc đều sẽ không việc gì đâu. 

Cốc Kiều nhìn khuôn mặt bị băng bó kín mít của Lâu Đức Dụ, bỗng dưng bật cười vì thấy bộ dạng của ông lúc này nom thật khôi hài. Cô cười một lúc rồi đột nhiên ôm mặt, đôi vai run lên từng chặp, cố giữ những tiếng nấc nghẹn trong lòng bàn tay.

– Bố… không… sao…

Cốc Kiều đột ngột ngẩng mặt lên, cố nở nụ cười trấn an ông:

– Bố à, giờ bố nói ít thôi! Cứ dưỡng bệnh cho khỏe đi, mẹ con còn đang ở nhà chờ bố về đấy!

Hai ngày sau, máy nhắn tin của Cốc Kiều nhận được tám chữ: “Đã trả tiền hàng, đã làm séc xong.” Cô gọi cho Bành Châu, chỉ vài giây sau đã thấy anh ta gọi lại.

Vừa nghe giọng Cốc Kiều, Bành Châu đã nói ngay vào việc chính:

– Chú Lâu đỡ hơn chưa, bao giờ hai bố con cô về? Tôi còn đang đợi cô về để đi thuê phòng khách sạn treo biển làm ăn đấy.

– Bác sĩ bảo phải nghỉ ngơi thêm ít bữa nữa, chưa nên di chuyển ngay.

Khi vết thương của Lâu Đức Dụ khá hơn, ông đã có thể nói những câu hoàn chỉnh với Cốc Kiều, dù vẫn còn rất chậm chạp.

– Mày về trước đi, bố ở đây một mình được rồi.

– Con đã nói chúng ta sẽ cùng về, con không muốn nhắc lại chuyện này nữa.

– Sắp đến sinh nhật mày rồi, ai lại đón sinh nhật trong bệnh viện bao giờ?

Cốc Kiều lúc này mới sực nhớ ra sinh nhật mình sắp đến, và Lạc Bồi Nhân đã hứa sẽ từ Mỹ về chúc mừng cô.

Thế nhưng, gọi điện thoại quốc tế cho Lạc Bồi Nhân không dễ dàng như gọi cho Bành Châu. Máy nhắn tin thì không liên lạc xuyên quốc gia được. Hai nước lại lệch múi giờ, Cốc Kiều đành nhẩm tính một khoảng thời gian hợp lý mà cô đoán Lạc Bồi Nhân có thể nghe máy rồi gọi sang, song người bắt máy lại là dân nước ngoài. Bằng vốn tiếng Anh bập bẹ, cô nhờ người nọ chuyển máy cho Lạc Bồi Nhân, nhưng đầu dây bên kia chỉ đáp lại rằng anh không có ở đó.

Chẳng thể cứ đứng mãi một chỗ mà chờ điện thoại, Cốc Kiều đành bấm số gọi cho Lạc Tư Cảnh.

Dù biết Lạc Tư Cảnh đã rõ mối quan hệ giữa hai người, Cốc Kiều vẫn thấy vô cùng khó mở lời qua điện thoại. Nhờ chị nhắn lại với Lạc Bồi Nhân rằng mình đang ở Hohhot, bảo anh đừng bay từ Mỹ về mừng sinh nhật mình nữa sao? Nghe chẳng ra làm sao cả.

Nhưng không lẽ lại để anh về một chuyến công cốc?

Điện thoại vừa kết nối, sợ chần chừ thêm sẽ đánh mất hết can đảm, Cốc Kiều bèn nói một lèo:

– Chị họ ơi, em đang kẹt việc buôn bán ở Hohhot mà không gọi được cho Lạc Bồi Nhân. Phiền chị nhắn giúp em với anh ấy là công việc làm ăn của em đang bận không dứt ra được, nên anh ấy… không cần bay từ Mỹ về đâu ạ.

Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều gọi cả họ lẫn tên anh trước mặt người khác, thay cho hai tiếng “anh họ”.

Đáp lại Cốc Kiều chỉ là một khoảng lặng kéo dài. Dù đã biết mối quan hệ giữa em trai mình và Cốc Kiều, nhưng Lạc Tư Cảnh không ngờ họ đã tiến triển đến mức này. Em trai chị mới sang Mỹ chưa được bao lâu đã định bay về thăm Cốc Kiều, vậy mà cô lại bảo không cần… Chuyện này còn làm chị thấy sốc hơn cả lúc phát hiện hai người họ yêu nhau.

– Em có chắc là muốn chị nhắn lại với nó y như vậy không?

Cốc Kiều mím môi đáp:

– Em chắc chắn ạ.

– Vậy em coi nó là gì? Nếu đã không thích nó thì cứ nói thẳng một câu, nó tuyệt đối không ép uổng em đâu… 

Lạc Tư Cảnh chưa bao giờ ngờ có ngày mình lại phải thấy xót em trai trong chuyện tình cảm, bởi chị từng đinh ninh em mình chỉ biết làm tan nát trái tim người khác mà thôi.

– Dĩ nhiên là em thích anh ấy, chỉ là… chỉ là em sợ mình bận quá, không có thời gian ở bên anh ấy. Đợi tháng Tư em rảnh, lúc đó anh ấy về…

– Vậy em có nghĩ đến chuyện lúc đó nó lại bận không? 

Lạc Tư Cảnh chỉ hỏi vậy rồi không nói thêm gì nữa, bởi dù đó là em trai chị thì chuyện tình cảm vẫn là việc riêng của hai người họ.

Chẳng đợi Cốc Kiều trả lời, Lạc Tư Cảnh đã nói:

– Chị sẽ giúp em nhắn lại cho nó.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...