🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: 079: Erenhot

Sau khi đến Erenhot, Cốc Kiều không vội bán áo khoác da ngay vì cô còn chưa nắm được giá cả thị trường dạo gần đây thế nào. Lần trước cô đến đây bằng tàu hỏa, nhưng trên đường về lại bị kẻ gian rạch túi, thành ra chẳng kiếm được đồng nào. Rút kinh nghiệm lần đó, chuyến này cô cẩn trọng hơn hẳn.

Mọi thông tin Cốc Kiều nắm được về giá áo khoác da ở Erenhot đều do nghe ngóng từ dân trong nghề. Nhưng giờ cô thấy lời của đám bạn hàng này chẳng đáng tin cho lắm. Không chừng những người thuê xe chở hàng đến đây buôn trước đó đã cố tình nói dìm giá xuống vì muốn bớt đối thủ cạnh tranh hoặc sợ kẻ khác ghen ăn tức ở cũng nên.

Giao hết đống áo khoác cho Lâu Đức Dụ và Bành Châu trông coi, Cốc Kiều một mình ôm năm chiếc đi thẳng ra khu chợ trời.

Gió ở thành phố biên giới này dường như cũng rét hơn những nơi khác. Dù Cốc Kiều đã bịt kín mít từ đầu đến chân, chỉ để hở đôi mắt, song vùng da quanh mắt vẫn cảm nhận được cái lạnh buốt của gió bấc. Trên đường hầu như không thấy bóng những chiếc Xiali đỏ hay Daihatsu vàng quen thuộc, thay vào đó là la liệt xe địa hình GAZ-69.

Kể từ tháng Hai năm nay, không ít người đã đánh hơi được tin nới lỏng chính sách mở cửa qua báo chí. Chỉ trong chưa đầy một tháng, lượng người đổ về Erenhot làm ăn đã đông hơn cả nửa năm trước cộng lại.

Khu chợ trời nằm ngay mặt đường này mới mọc lên từ năm ngoái, là nơi giao dịch đổi chác chính của người Trung Quốc và Mông Cổ. Người Mông Cổ thường mang đến đây những mặt hàng đặc trưng của nước họ như áo khoác dạ, chăn len, cùng các món đồ tuồn từ Nga sang như ống nhòm, máy ảnh, đồng hồ, bộ đồ ăn kiểu Tây, cà phê… để đổi lấy quần áo, giày dép và túi da của người Trung Quốc.

Cốc Kiều vừa bước vào chợ, một ông chú người Mông Cổ đã vội vã lại gần bắt chuyện khi thấy mấy chiếc áo khoác da trên tay cô. Để tiện giao dịch với các thương nhân Mông Cổ, Cốc Kiều đã học cấp tốc vài câu tiếng Mông Cổ trước khi đến đây. Ấy thế mà cô còn chưa kịp xổ câu nào, ông chú kia đã dùng thứ tiếng Trung bập bẹ hỏi cô:

– Có áo khoác da?

Ông chú vừa nói vừa giũ chiếc áo khoác dạ trên sạp hàng của mình ra, bảo:

– Một đổi một.

Cốc Kiều đưa tay sờ thử chất vải. Áo khoác da heo tuy bền và giữ ấm tốt, nhưng sờ vào vẫn thấy khá ráp tay, chẳng tài nào trông sang như chiếc áo dạ này được.

Cốc Kiều xua tay, cố dùng những từ tiếng Trung đơn giản nhất để ông chú có thể hiểu. Cô chỉ vào chiếc áo da của mình, nói:

– Một cái này.

Rồi lại chỉ sang chiếc áo khoác của ông chú, bảo:

– Hai cái này.

Ông chú lắc đầu, lặp lại:

– Một đổi một.

Cốc Kiều bèn chỉ vào chiếc áo dạ, nhả từng chữ:

– Bao nhiêu tiền?

Cô thầm nghĩ, nếu ông chú đã muốn dùng một chiếc áo dạ để đổi lấy một chiếc áo da của mình, vậy thì cái giá ông ta đưa ra cho chiếc áo dạ, dù thật hay giả, chắc chắn cũng chính là giá trị thực của một chiếc áo da heo ở đây.

Ông chú lấy máy tính ra bấm một dãy số.

Thấy con số kia, Cốc Kiều không khỏi giật mình, hóa ra giá áo khoác da ở đây còn cao hơn cô tưởng. Cô mỉm cười lắc đầu rồi ôm chồng áo đi tiếp, nhưng ông chú kia vội đuổi theo, quơ chiếc đồng hồ cơ trước mặt cô bảo:

– Thêm cái này nữa.

Thấy ông chú nhiệt tình mời mọc, Cốc Kiều cũng đưa mắt ngắm nghía chiếc đồng hồ cơ do Nga sản xuất. Cô thử hình dung cổ tay của Lạc Bồi Nhân, thầm nhủ chiếc đồng hồ này đeo lên tay anh chắc sẽ hợp lắm.

Cuối cùng, Cốc Kiều đã dùng một chiếc áo khoác da đổi lấy một chiếc áo dạ Mông Cổ và một chiếc đồng hồ. Ông chú vẫn muốn đổi nốt số áo còn lại của cô nên lại đon đả giới thiệu mấy tấm chăn len, nhưng Cốc Kiều chỉ xua tay nói:

– Lúc nào tôi về sẽ xem sau.

Cô đưa cho ông chú một chiếc áo khoác da nhưng không vội lấy áo dạ và đồng hồ. 

Bấy giờ, Cốc Kiều đã thành thạo dùng cả hai tay ra hiệu:

– Tôi để tạm chỗ chú. Một tiếng nữa quay lại lấy.

Đối với cô lúc này, rủi ro mất một chiếc áo khoác da chẳng là gì cả. Dùng một chiếc áo để biết một người có thật thà hay không quả là đáng giá.

Tạm biệt ông chú kia xong, Cốc Kiều ôm mớ áo khoác da đi về phía trước. Nhờ mấy chiếc áo trên tay, cô gần như trở thành người được săn đón nhất chợ. Dạo một vòng từ đầu đến cuối chợ, cô đã nắm được mức giá áo khoác da ở đây. Khi cô quay lại, quả nhiên ông chú ban nãy vẫn đang đứng chờ. Cốc Kiều nhận lại áo dạ và đồng hồ, rồi dùng áo da để đổi lấy chăn len. Cô rất ưng loại chăn len Mông Cổ này, định bao giờ sắp về sẽ nhập một lượng lớn, vì thể nào cũng bán chạy.

Lấy chăn xong, Cốc Kiều đưa cho ông chú một tấm danh thiếp, rồi khua tay giải thích:

– Tôi bán áo khoác da. Nếu muốn mua…

Nói đến đây, cô chỉ về phía đông bắc của khu chợ, nơi tập trung các điểm giao dịch biên mậu.

– Thì tới đó tìm tôi.

Cốc Kiều bấm một con số lên máy tính, cho ông chú xem mức giá mới cô định cho áo khoác da. Đây là tấm danh thiếp thứ mười một cô phát trong khu chợ này.

Cốc Kiều móc từ túi áo bông ra một chiếc bật lửa tặng ông chú. Cô nghe Bành Châu nói dạo này các mặt hàng công nghiệp nhẹ ở Đông Âu đều rất khan hiếm, bật lửa, bút bi hay bấm móng tay đều trở thành của hiếm. Cốc Kiều không hiểu tại sao mấy nước từng được miêu tả là nhà lầu san sát, đèn đóm sáng trưng nay lại ra nông nỗi này, nhưng trước khi đi cô cũng đã nhờ Lâu Đức Dụ mua sẵn một ít đồ lặt vặt như vậy. Cô cũng không chắc ông chú người Mông Cổ có thích chiếc bật lửa này không.

Vẻ cảm kích của ông chú trước món quà nhỏ này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Cốc Kiều.

Lúc đến chợ, Cốc Kiều chỉ mang theo mấy chiếc áo khoác da, vậy mà lúc về, chúng đã biến thành áo dạ Mông Cổ, đồng hồ, chăn len, ống nhòm…

Về đến nhà nghỉ, Cốc Kiều đưa chiếc áo dạ cho Lâu Đức Dụ, rồi chia mấy món đồ lặt vặt cho mọi người.

Bành Châu vốn đang lo cho Cốc Kiều. Tuy đi lại trong nội thành thường chẳng mấy khi xảy ra chuyện, nhưng dù sao cũng là nơi đất khách quê người, anh ta không khỏi lo ngay ngáy. Giờ thấy cô vác một đống đồ lỉnh kỉnh về, nỗi lo trong anh ta lập tức biến thành bực dọc:

– Trời đất, cô cũng rảnh thật đấy! Giờ này mà còn tâm trạng đi đổi đồ nữa à! Tôi thì nóng ruột đến mức loét cả miệng, còn cô thì cứ bình chân như vại. Hay cô quên chúng ta đến đây để làm gì rồi?

Lâu Đức Dụ nhận chiếc áo dạ từ tay Cốc Kiều, lập tức giục cô:

– Mau vào ăn cơm, chỉ chờ mỗi mày thôi đấy.

Theo sự sắp xếp của Cốc Kiều, Lâu Đức Dụ là người lo chuyện ăn uống cho cả chuyến đi. Công việc lái xe, áp tải hay bốc vác hàng hóa đều là việc nặng, nếu không ăn uống đầy đủ thì ai mà trụ nổi.

Cốc Kiều cho Bành Châu hay về mức giá mới cô định cho lô áo khoác da. Nghe xong, anh ta cứ ngỡ cô ham tiền đến phát rồ rồi nên mới nói thế.

– Giá chát thế liệu có ai mua không? Cô bán đắt hơn người ta hẳn hai mươi tệ đấy!

– Anh bảo tôi bán đắt hơn ai hai mươi tệ?

– Ông Trương năm ngoái chở hàng đến đây, bán kịch kim cũng chỉ được một trăm ba mươi tệ một chiếc thôi.

Cốc Kiều mỉm cười đáp:

– Dân buôn vùng biên kiếm tiền nhờ chênh lệch thông tin đấy. Anh thử nghĩ mà xem, dựa vào đâu mà người ta phải cho anh biết thông tin mà họ phải liều mạng mới có được? Hay họ chê ít người cạnh tranh quá, muốn anh lao vào giành mối của họ? Thôi cứ cho là ông ta nói thật đi, nhưng anh lấy gì đảm bảo tin tức của ông ta đến giờ vẫn còn chuẩn xác? Giờ anh mà bán theo giá đó, khéo ông Trương còn hận anh ấy chứ. Anh bán phá giá kiểu ấy, lần sau ông ta còn làm ăn thế nào được nữa?

Bành Châu nghiền ngẫm những lời Cốc Kiều nói rồi hỏi:

– Nhưng cô có chắc giá này bán được thật không?

– Anh cứ chờ xem!

Hầu hết khách đến mua áo khoác da đều là thương nhân Mông Cổ, họ định mang sang Nga bán lại để ăn chênh lệch. Trước khi đi, Cốc Kiều đã cẩn thận nhờ người dịch sẵn một tấm biển quảng cáo sang tiếng Mông Cổ. Tấm biển được đặt làm riêng, cao hơn Cốc Kiều cả một cái đầu, dựng ngay cạnh đống áo khoác nom vô cùng bắt mắt.

Vừa trông thấy tấm biển, các thương nhân lập tức đổ dồn về phía Cốc Kiều, ai nấy đều hỏi mua cả kiện chứ không lấy lẻ. Với những khách mua số lượng lớn, bên này Cốc Kiều vừa ngã giá xong, bên kia Lâu Đức Dụ đã chờ sẵn để đóng gói miễn phí. Ông mặc chiếc áo dạ Mông Cổ con gái đưa cho, lặng lẽ cúi đầu đóng hàng. Thuê thêm người sẽ tốn thêm tiền, ông không muốn để người ngoài kiếm mất khoản này.

Chưa đầy hai ngày, toàn bộ số áo khoác da đã bán sạch sành sanh. Mãi đến khi bán hết hàng, Bành Châu mới thực sự phục Cốc Kiều sát đất. Anh ta tò mò hỏi:

– Sao cô biết chắc chắn sẽ bán được với giá đó hay vậy?

– Nếu cả chuyện này mà tôi còn không biết thì lấy tư cách gì mà ăn hoa hồng của anh?

Khi nói câu này, mắt cô sáng rực, đến cả những tia máu trong đó cũng như đang lấp lánh. Là người cầm trịch chuyến này, dĩ nhiên cô phải tỏ ra điềm tĩnh hơn bất cứ ai. Nhưng thực chất, đêm nào ở đây cô cũng giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng, và theo phản xạ túm lấy con dao bấm giấu trong người.

Trước khi về lại Bắc Kinh, Cốc Kiều nhập thêm một lô chăn len. Lâu Đức Dụ cũng sắm sửa được kha khá thứ. Trước đó ông mang một nghìn hai trăm tệ đến Bắc Kinh cho Cốc Kiều, số tiền kiếm được đã dùng để trả nợ hết, nhà lại đang túng thiếu nên ông chỉ có thể mang theo ngần ấy. Cốc Kiều không từ chối, xem đó là phần hùn hạp của Lâu Đức Dụ, nhưng vẫn dúi lại cho ông hai trăm tệ. Với hai trăm tệ đó, Lâu Đức Dụ đi mua dầu gió, bật lửa, bấm móng tay, bút bi và rượu Nhị Oa Đầu, vì nghe nói người Nga rất chuộng loại rượu này. Sau đó, ông mang tất cả đến chợ trời đổi lấy những món mà ông đoán sẽ bán chạy ở quê, tiện thể sắm luôn quà cho gia đình. Trong số đó có cả một chiếc máy xay thịt, vốn là thứ Lâu Đức Dụ không thể ngờ lại có trên đời. Ông định bụng sẽ mang về cho Cốc Tĩnh Thục mở mang tầm mắt.

Trên đường về, xe trống chẳng an toàn hơn xe chở đầy ắp hàng là bao. Một chiếc xe tải rời Erenhot với thùng xe trống rỗng thì rõ ràng là vừa bán hết hàng, mà đã bán hết hàng thì lẽ nào trên người lại không có tiền? Huống hồ, bản thân chiếc xe đã là cả một gia tài.

Khi đoàn xe rời khỏi Erenhot, bốn bề lại là một vùng mênh mông bát ngát.

Đoàn xe gồm bốn chiếc, Cốc Kiều ngồi ở chiếc dẫn đầu. Vừa lên xe, cô đã lập tức đề cao cảnh giác. Cô luôn thủ sẵn dao bấm trong người, trên xe còn có cả ống thép và rìu. Mắt cô không ngơi nghỉ lấy một giây, luôn đăm đăm để ý tình hình đường sá trước mặt.

Đoàn xe cứ thế chạy mãi, cho tới khi đến một đoạn đường vắng vẻ thì phía trước đột ngột xuất hiện tảng đá lớn chắn ngang.

Cốc Kiều buột miệng hét lớn:

– Đừng dừng xe!

Lúc hét, cô nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập thình thịch. Cô từng nghe kể về không ít vụ cướp dàn cảnh kiểu này. Chúng dùng chướng ngại vật chặn đường, chỉ đợi tài xế bước xuống xe là cả toán cướp sẽ ùa ra. Rơi vào cảnh đó, làm gì còn ai rảnh bận tâm đến hàng hoá, chỉ cần giữ được mạng sống là phước đức lắm rồi.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...