Chương 63: 063: Năm giờ gặp
Cốc Kiều vào phòng ngủ nhưng không khóa trái. Căn phòng này, hệt như lần đầu cô đặt chân đến hai năm trước, tuyệt nhiên không có lấy một tấm ảnh của Lạc Bồi Nhân.
Cô chẳng có tấm ảnh nào của anh cả. Suốt hai năm qua, mỗi khi nhớ anh, cô lại tiếc nuối vì lần đi Di Hòa Viên ấy, sau khi chụp cho anh xong đã không hỏi xin một tấm. Lần này, trước khi anh đi, cô nhất định phải chụp cho anh thật nhiều ảnh. Nếu không, mỗi lúc muốn ngắm vật nhớ người, cô lại chẳng có nổi một “vật” để mà ngắm thì quả là tội nghiệp.
Cốc Kiều chợt nghe thấy tiếng cửa chính mở ra. Đến tận khi âm thanh ấy vang lên, cô vẫn còn đang mải miết tính toán khoảng thời gian ít ỏi mình có thể ở bên Lạc Bồi Nhân. Trước Tết, ngoài sạp hàng không thể thiếu cô được, cô cũng còn bao việc khác phải lo toan. Cô định bụng ghé qua nhà họ Trần một chuyến. Trần Tinh hiện đang làm lễ tân khách sạn, từng kể với Cốc Kiều rằng chỗ cô ấy làm có rất nhiều người nước ngoài đến thuê phòng. Bởi vậy, có người đã đặt phòng dài hạn ở khách sạn rồi treo biển quảng cáo sản phẩm của mình ngay trước cửa, nhờ thế mà khách nước ngoài dễ dàng tìm đến bàn chuyện làm ăn. Cô muốn hỏi xem dạo này có nhiều người nước ngoài, đặc biệt là người Đông Âu, đến đó đặt phòng không.
Lạc Bồi Nhân là người rất giữ chữ tín, nói một tiếng sau sẽ về thì tuyệt đối không về sớm dù chỉ một phút.
Nghe tiếng cửa mở, Cốc Kiều liền bật dậy khỏi giường, vội vã đi chân trần ra ngoài, quên cả xỏ dép. Đôi dép cô đi lúc nãy là của Lạc Bồi Nhân, bởi trong nhà vốn chỉ có dép của anh, mà chúng lại quá khổ so với chân cô. Cốc Kiều mở hé một khe cửa, ló đầu ra ngoài, giấu nhẹm tấm thân đang khoác chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình sau cánh cửa. Gương mặt cô vừa được xối nước nóng vẫn còn đỏ bừng.
– Anh còn nhớ lần chúng mình đi Di Hòa Viên ngắm hoa quế không ạ? Em có chụp cho anh một tấm, anh cho em xem lại nhé?
Cô còn nhớ như in, mùa thu năm ấy Lạc Bồi Nhân đã chụp cho cô rất nhiều ảnh, tấm nào cô cũng cười một điệu y hệt nhau. Cảm thấy đã lãng phí quá nhiều thời gian của Lạc Bồi Nhân, cô bèn ngỏ ý muốn chụp lại cho anh vài tấm nhưng bị từ chối. Thế là cô chỉ chụp được một tấm duy nhất, lấy nền là hồ Côn Minh. Cốc Kiều vốn định mang ra tiệm ảnh để rửa, nhưng Lạc Bồi Nhân nói anh tự rửa được.
Thực ra, Lạc Bồi Nhân không hề tự tay rửa ảnh vì việc dựng phòng tối quá phiền phức, mà dạo ấy anh cũng chẳng rảnh rang đến thế. Anh đã mang thẳng phim ra tiệm, rồi đưa hết số ảnh đã rửa cho Cốc Kiều, chỉ giữ lại cuộn phim âm bản.
– Anh không rửa tấm đó.
– À.
Lạc Bồi Nhân đã rửa đủ ảnh cho tất cả đồng nghiệp góp mặt trong tấm hình chụp chung ở cơ quan Cốc Kiều dạo ấy, vậy mà lại cố tình bỏ qua tấm ảnh của chính anh. Cô chẳng thể nào đoán ra tại sao, lẽ nào anh không hài lòng với tay nghề chụp ảnh của cô? Thôi không sao, cứ chụp thêm nhiều vào, thể nào chẳng lựa được tấm đẹp.
– Chiều tối mai mình đến Di Hòa Viên được không anh? Em muốn chụp ảnh cho anh, em vẫn chưa có tấm ảnh nào của anh cả.
– Được.
– Bếp nhà anh chẳng có gì hết, sáng mai chúng mình ăn tạm gì đó nhé. Rồi ra chợ mua ít đồ, tối về nhà em, em nấu món ngon cho anh. – Vì lúc này chẳng còn hàng quán nào mở cửa, Cốc Kiều đành đề nghị vậy.
– Được.
– Khẩu vị của anh vẫn như cũ chứ?
– Vẫn vậy.
– Anh vẫn còn nhớ à?
– Trí nhớ của anh tốt lắm.
Lạc Bồi Nhân đứng chờ Cốc Kiều rụt đầu vào, đóng cửa phòng đi ngủ.
Thế nhưng cô cứ tíu tít không ngừng, bởi có quá nhiều chuyện muốn nói với anh, chẳng thể nào đợi đến ngày mai được.
Đôi môi Cốc Kiều không ngừng mấp máy, đỏ thắm tiệp với sắc má:
– Em đã đặt vé tàu về quê chiều ngày hai mươi tám Tết. Mấy tối này mình tranh thủ cùng ăn cơm nhé anh? – Quỹ thời gian của họ thực sự quá ít ỏi. Ngoài những buổi tối, cô chỉ có thể nghỉ được một hôm để ở bên anh.
– Được. – Lạc Bồi Nhân chủ động ngắt lời. – Ngủ ngon, nghỉ sớm đi em.
Cốc Kiều đành nuốt lại những lời định nói vào lòng mà chào:
– Anh ngủ ngon ạ.
Đoạn, cô rụt đầu vào sau cánh cửa rồi tựa người lên đó. Năm phút sau, tiếng nước xối trong nhà vệ sinh vọng qua khe cửa. Cô đoán Lạc Bồi Nhân đang tắm.
Lúc nãy tắm xong, cô đã cẩn thận dọn dẹp kỹ lưỡng mọi dấu vết của mình, tỉ mỉ nhặt từng sợi tóc rụng bỏ vào thùng rác.
Đến hai giờ sáng, Cốc Kiều vẫn không tài nào chợp mắt nổi. Cô ngồi dậy trên giường, khuỷu tay chống cằm, hai bàn tay ôm lấy gương mặt. Dù đã được dòng nước gột rửa bao lần, dư vị nụ hôn của Lạc Bồi Nhân dường như vẫn còn vương trên mặt cô.
Ngón tay cô khẽ miết lên môi mình, nhắm mắt mường tượng lại cảm giác khi nó chạm vào môi anh.
Cho đến tận bây giờ, với vốn kiến thức sinh lý ít ỏi, Cốc Kiều nào hay biết rằng những h*m m**n nảy sinh ở một người con gái đến tuổi trưởng thành là điều hết sức tự nhiên. Thế nhưng, vì lúc này đây, khao khát mãnh liệt ấy lại chỉ hướng về một người duy nhất, nên sự non nớt đó đã khiến cô lầm tưởng rằng tất cả những rung động thể xác đang trào dâng trong cơ thể mình đều do một mình Lạc Bồi Nhân mang lại. Vắng anh, cô sẽ chẳng bao giờ có được những cảm giác này nữa.
Chính điều này càng khiến anh trở nên đặc biệt hơn trong lòng cô.
Vốn là người dễ ngủ, vậy mà đêm nay Cốc Kiều lại trằn trọc lạ thường.
Cô cứ ôm mặt, để mặc cho dòng suy nghĩ trôi nổi khắp nơi. Mối quan hệ giữa hai người đã khác xưa, thế nên cô quyết định phải tìm một cách xưng hô mới cho anh, một cái tên chỉ dành cho những lúc riêng tư. Gọi là gì bây giờ nhỉ?
Đến ba giờ sáng, Cốc Kiều ngồi bó gối trên giường, cuối cùng cũng đã nghĩ ra. Từ nay, cô sẽ không gọi Lạc Bồi Nhân là anh họ nữa, mà gọi anh là bé Lạc. Ai bảo anh rõ ràng chỉ hơn cô hai tuổi mà cứ thích tỏ vẻ chững chạc làm gì. Cô cứ thích gọi anh là “bé” đấy, cho bõ ghét.
Nghĩ đến đây, Cốc Kiều bất giác mỉm cười. Cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến, đưa cô chìm vào giấc ngủ với nụ cười còn vương trên môi.
Lúc tỉnh giấc, cô hé rèm cửa sổ thì thấy trời đã sáng choang. Suốt hai năm nay, đây là lần đầu tiên cô dậy muộn đến thế.
Người lữ khách tất tả dặm trường thường chẳng ngại mưa giông bão tuyết, có khi gió tuyết càng to lại càng khiến họ bước về phía trước nhanh hơn. Điều sợ nhất là giữa đường đột nhiên gặp được một chốn ấm êm, rồi quyến luyến mãi chẳng nỡ rời đi. Cô tự nhủ, mình tuyệt đối không thể trở thành người như vậy.
Cốc Kiều vừa ra khỏi phòng ngủ đã thấy Lạc Bồi Nhân đang ngồi đọc báo ngoài phòng khách. Cô còn đang luống cuống chưa biết giải thích thế nào về việc mình vội về nhà lấy hàng ra chợ, về cái hẹn giao hàng với khách hôm qua, và cả chuyện thất hứa bữa sáng… thì đã trông thấy dĩa trứng ốp la và ly sữa nóng hổi bày sẵn trên bàn.
Lạc Bồi Nhân ngẩng lên, nói với cô:
– Anh mua khăn mặt mới cho em rồi đấy, em không cần phải dùng chung với anh nữa đâu.
Trong phòng tắm quả nhiên có một chiếc khăn mặt mới màu vàng. Cô đánh răng, rửa mặt qua loa rồi áp mặt vào chiếc khăn mềm mại. Giờ đây, cô lại có thêm một lý do nữa để cố gắng hơn.
Thấy Cốc Kiều uống sữa rất vội, Lạc Bồi Nhân liếc đồng hồ, trấn an:
– Cứ từ từ ăn, mười phút nữa vẫn kịp. Anh đưa em đi.
Chỉ ba phút sau, Cốc Kiều đã giải quyết xong bữa sáng. Vừa nuốt miếng cuối cùng, cô đã tấm tắc khen:
– Anh làm ngon thật đấy! Em chưa bao giờ được ăn món trứng ốp la nào ngon như thế này.
Để chuộc lỗi, cô không tiếc lời khen ngợi anh, dẫu có phần phóng đại.
Lời còn chưa dứt, một chiếc khăn tay trắng đã chạm nhẹ vào khóe miệng cô.
– Miệng em dính sữa này. – Anh nói rồi dịu dàng nhắc thêm. – Áo cũng cài lệch một cúc rồi.
Cốc Kiều cúi đầu nhìn hàng cúc xộc xệch, ánh mắt bất giác khựng lại ở chiếc nút trên cùng. Bắt gặp ánh nhìn của Lạc Bồi Nhân, cô bối rối quay lưng đi, vội vã cởi ra rồi từ tốn cài lại từng chiếc một.
Vừa cài lại cúc áo, Cốc Kiều vừa nói:
– Em tự lái xe về được, anh không cần lo cho em đâu. Đừng quên năm giờ mình hẹn nhau ở Di Hòa Viên nhé.
Trời mùa này sập tối rất nhanh, trễ hơn nữa thì chẳng chụp choẹt được gì.
Lạc Bồi Nhân choàng chiếc khăn của mình lên cổ cô, mặc kệ cô từ chối, nói:
– Để anh đưa em đi, đảm bảo không làm lỡ việc của em đâu.
Mãi đến lúc yên vị trên ghế phụ, hai má Cốc Kiều vẫn còn đỏ bừng, nhưng lần này không chỉ đơn thuần là ngượng ngùng. Ngay ngày đầu tiên mối quan hệ của cả hai bước sang trang mới, cô lại xuất hiện trước mặt anh trong bộ dạng của một kẻ thất hứa, uống sữa lem nhem, thậm chí còn cài lệch cúc áo. Đã thế, cô còn là người trịnh trọng thò đầu qua khe cửa hứa hẹn sẽ làm bữa sáng cho anh, để rồi cuối cùng lại ngủ quên.
Một người thất tín như vậy, liệu còn ai dám tin vào lời hứa của cô nữa đây?
Cốc Kiều tự nhủ tuyệt đối không thể lặp lại những sai lầm như vậy nữa. Hình tượng của cô trong mắt Lạc Bồi Nhân đã lung lay, không thể để uy tín với khách hàng cũng sứt mẻ được.
Lạc Bồi Nhân lái xe rất nhanh, đưa cô tới sạp hàng vừa kịp lúc gặp khách. Ngay trước khi Cốc Kiều xuống xe, anh bất chợt hôn nhẹ lên má cô. Nụ hôn ấy lướt qua nhanh đến mức cô ngỡ mình vừa gặp ảo giác.
Cốc Kiều vội nhắc lại:
– Năm giờ mình gặp nhau ở Di Hòa Viên nhé anh!
Cô giao hàng đúng hẹn, nhưng lòng vẫn không khỏi tiếc nuối. Phải chi lúc sáng cô dậy sớm hơn một chút thì đã có đủ thời gian để về nhà thay một chiếc áo khoác mới, rồi cài lên đó chiếc trâm hình chim nhỏ mà Lạc Bồi Nhân đã tặng.
Nhưng chưa đến năm giờ, tuyết đã bắt đầu lả tả rơi.
Bạn thấy sao?