Chương 125: 125: 1995
Sau tiệc tối là tiết mục khiêu vũ, hoạt động mà bà Liêu xưa nay vốn chẳng mặn mà gì. Con trai bà cũng y hệt, trước đây luôn chê chuyện nhảy nhót này tẻ ngắt, mười lần thì có đến tám chín bận tìm cớ lỉnh đi.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại hai mẹ con.
Mãi đến lúc câu chuyện gần tàn, hai người mới nhắc tới Cốc Kiều, mà cô lại không có mặt ở đây.
Khi bà Liêu hỏi Cốc Kiều có phải đang làm việc ở Thượng Hải không, cô đáp mình thường trú tại Bắc Kinh nhưng sang năm sẽ mở cửa hàng ở Thượng Hải. Lúc nói chuyện đó, ánh mắt cô sáng ngời, đủ sức làm lu mờ bộ trang sức chẳng mấy đắt tiền trên người. Vì Lạc Bồi Nhân không giới thiệu gì đặc biệt nên bà Liêu cũng không vạch trần, chỉ đối đãi với cô như bạn bè thân thiết của con trai.
Nhưng cuối cùng, bà Liêu vẫn không kìm được mà hỏi thẳng:
– Hai đứa tiến triển đến mức nào rồi?
Lẽ ra đã thành một đôi thì phải có một lời giới thiệu chính thức chứ. Nhưng nếu chỉ là một cô em họ không cùng huyết thống, Lạc Bồi Nhân sẽ chẳng đời nào đưa cô đến đây. Bà và chồng cũ từ lúc ly hôn chưa từng gặp lại, lần tái ngộ tiếp theo có lẽ là trong đám cưới của con trai. Yêu đương và kết hôn là hai chuyện khác nhau, bà không muốn con dâu mình có bất cứ dây mơ rễ má nào với lão già kia.
– Hai đứa tiến triển đến mức nào rồi?
– Con đang theo đuổi cô ấy.
– Đang theo đuổi? – Bà Liêu lặp lại mấy chữ ấy với vẻ hồ nghi. – Tức là vẫn chưa thành? Chưa thành mà đã dắt con gái nhà người ta tới ra mắt mẹ rồi sao? Trước đây con đâu có nói thế.
Bà thậm chí còn ngờ rằng con trai đang cố tình tung hỏa mù để bà không can thiệp vào chuyện tình cảm của anh.
– Con chỉ muốn mẹ biết là con thích người này, để mẹ đỡ mất công giới thiệu người khác cho con nữa.
– Yêu đương và kết hôn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Những người mẹ giới thiệu cho con đều rất hợp để kết hôn. Đừng bảo với mẹ là con nghĩ hôn nhân cứ phải là cái kết của tình yêu đấy nhé? Suy cho cùng, hôn nhân chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch. Nói trắng ra là hai nhà hùn vốn làm ăn, cốt sao cho đôi bên cùng đạt lợi ích tối đa thôi.
Bà Liêu đoan chắc con trai mình lớn lên trong một gia đình thế này thì không thể nào lại ngây thơ đến vậy được.
Lạc Bồi Nhân bật cười:
– Đúng là hai chuyện khác nhau thật. Nhưng nếu đến cả chuyện chọn vợ mà con cũng phải để mẹ lo liệu, thì con trai mẹ kém cỏi quá rồi. Vả lại, gu đầu tư của con và mẹ khác nhau lắm, con không thích kiểu ăn chắc mặc bền.
– Mẹ cũng tò mò thật đấy. Sau này con ở Singapore, xa mặt cách lòng thì theo đuổi người ta kiểu gì?
Chỉ qua vài câu xã giao, bà Liêu đã nhận ra cô gái kia muốn bám trụ trong nước để mở rộng việc kinh doanh của mình. Một người tay trắng lập nghiệp, dù quy mô còn nhỏ, ắt hẳn phải rất có chính kiến, bằng không đã chẳng làm nên trò trống gì.
– Chuyện này mẹ không cần lo đâu ạ. Nếu thành công, con sẽ báo tin vui cho mẹ đầu tiên.
Lạc Bồi Nhân nói chắc nịch cứ như thể một khi đã nhắm trúng ai thì người đó chắc chắn sẽ thuộc về anh.
Trong thoáng chốc, bà Liêu ngỡ như thời gian đang trêu ngươi mình. Năm đó, khi mẹ bà khuyên bà tránh xa Lạc Bá An, hình như bà cũng từng nói một câu y hệt. Kết cục ra sao đã ghi rành rành trong lịch sử gia đình, nhưng đám thanh niên lại cứ thích thân lừa ưa nặng.
Con người ta thường dễ bị cuốn hút bởi những kẻ khác biệt, để rồi cuối cùng lại chia tay kẻ ấy vì chính sự khác biệt ấy.
Ánh mắt bà Liêu dời sang món quà con trai tặng. Trong hơn hai năm đi làm, quà anh tặng cho mẹ ngày một hào phóng. Anh vốn chẳng biết thiếu thốn là gì, nên bà không thể dùng tiền bạc để thao túng anh được.
Nhưng thôi, miễn chưa cưới xin gì thì mọi vấp ngã đều có thể coi là kinh nghiệm.
Bà Liêu nhìn theo bóng lưng con trai rời đi, đợi cánh cửa phòng khép lại mới thầm thở dài, rốt cuộc con bà vẫn còn non và xanh lắm. Ý nghĩ ấy ban đầu thoáng chút giễu cợt, nhưng rồi lại khiến bà nhớ đến một người đã già.
Mấy năm trước, khi bà phải nhập viện phẫu thuật, con trai đã bay từ Mỹ về chăm sóc. Chồng cũ của bà cũng bất ngờ gọi điện hỏi thăm, một cuộc gọi đường đột sau hơn mười năm ly hôn chẳng hề liên lạc.
Khoảnh khắc Lạc Bá An gọi tên bà, chuyện xưa tựa lớp bụi dày tích tụ trên mái nhà cũ bỗng chốc rơi lả tả. Biết bà vẫn bình an, ông dặn dò bà phải chú ý giữ gìn, rằng sức khỏe là vốn quý nhất, đã đến tuổi chúng ta rồi thì đừng vất vả như hồi trẻ nữa…
Bà Liêu bèn cười khẩy, đáp trả:
– Ai cùng tuổi với ông? Ông yên tâm, tôi chắc chắn không chết trước ông đâu. Ngược lại ông nên lo mà giữ mình, còn cả đám vợ đẹp con thơ phải nuôi, đừng có mà đi gặp Các Mác sớm rồi lại bắt con trai tôi nuôi cả nhà ông.
Bà ngỡ Lạc Bá An sẽ gân cổ cãi tay đôi với mình như ngày trước. Hễ cứ to tiếng là ông lại buông câu “Tôi không thèm chấp cô”, và bà thì luôn mỉa mai: “Chấp tôi à? Ông có được tầm nhìn của tôi không mà đòi chấp?”. Hai người quá hiểu nhau, một khi đã cãi vã thì lời nào lời nấy đều sắc như dao găm.
Nhưng lần đó, bị bà Liêu trù èo “đi gặp Các Mác sớm”, Lạc Bá An ở đầu dây bên kia chỉ im lặng vài giây rồi đáp:
– Bà trẻ hơn tôi nhiều, dĩ nhiên phải đi sau tôi rồi. Nhưng tôi cũng chưa đi nhanh vậy đâu, không đến mức phải để con trai chúng ta nuôi.
Bà nhất thời không biết đối đáp ra sao, thái độ hoà nhã đột ngột của ông khiến bà chưng hửng.
Bà Liêu nhận ra Lạc Bá An đã già thật rồi. Cãi nhau cũng cần sức lực, mà ông thì chẳng còn hơi sức đâu cho những chuyện đó nữa. Cuộc sống của cả hai đã sang trang từ lâu, lại nghĩ đến chuyện sau này có thể sẽ về nước đầu tư, bà bèn dịu giọng, khách sáo đôi câu rồi kết thúc cuộc gọi, không quên chúc ông mạnh khỏe. Dù gì đi nữa, nếu ông chết sớm thì cũng chẳng có lợi gì cho đứa con trai chung của họ.
Từ đó về sau, họ không liên lạc trực tiếp với nhau nữa. Lần tới gặp lại, ngoài đám cưới của con trai, có lẽ bà sẽ chỉ còn nhìn thấy ông trên di ảnh trong tang lễ.
Cốc Kiều ngồi một góc nhìn mọi người khiêu vũ. Cũng có vài người đàn ông lần lượt đến mời nhưng cô đều từ chối. Nghĩ lát nữa còn phải lái xe nên cô chỉ cầm một ly nước cam.
Lạc Bồi Nhân chỉ giới thiệu cô như bạn làm ăn với tất cả mọi người. Cũng phải, làm gì có ai mới ngày đầu bước vào một mối quan hệ nhẹ nhàng đã loa lên cho cả thiên hạ biết. Lần trước anh tìm đến tận nhà, trịnh trọng thưa chuyện với gia đình cô về mối quan hệ của hai người thực sự nằm ngoài dự đoán của cô.
– Chị có thấy mấy vũ hội kiểu này chán phèo không?
Cốc Kiều cười đáp:
– Đâu có, tại chị nhảy dở thôi.
– Em cứ tưởng chị cũng ghét mấy vụ này như anh họ em chứ.
Hai tiếng “anh họ” khiến Cốc Kiều sững người trong giây lát. Người vừa nói câu này chính là cô em họ xịn của Lạc Bồi Nhân. Bữa tối vừa kết thúc, bác Liêu – theo như cách cô gái kia gọi – đã gọi Lạc Bồi Nhân đi bàn chuyện riêng. Chắc sợ Cốc Kiều ngồi một mình buồn chán, bà Liêu bèn nhờ cô cháu gái ở lại tiếp chuyện cô. Trước đây, hai người đã từng gặp nhau một lần.
Vốn dĩ anh em họ toàn gọi thẳng tên nhau, nhưng chẳng hiểu sao cô em họ này lại bị lây Cốc Kiều, cũng bắt đầu gọi “anh họ”. Cách gọi này nghe có vẻ thân thiết hơn hẳn.
– Anh ấy không thích những dịp thế này sao?
Cốc Kiều quả thật không rõ.
– Anh ấy lúc nào cũng thấy mấy hoạt động xã giao này tẻ nhạt hết.
Cô em họ luôn nhìn đời qua lăng kính lãng mạn, nên cứ ngỡ việc Cốc Kiều chuyển từ buôn bán quần áo sang kinh doanh phần mềm là để trải nghiệm cuộc sống, nên khi nói chuyện đã không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ sự phóng khoáng của cô.
Cốc Kiều cũng không nỡ phá vỡ sự hiểu lầm đẹp đẽ đó.
Khi cô em họ khen trang sức của Cốc Kiều, cô cũng hào phóng chia sẻ địa chỉ cửa hàng nhỏ mình đã mua.
Sau đó, cô em họ kể rằng mình quen không ít người vì lý do an toàn mà chỉ đeo đồ giả ra ngoài; đơn cử như lúc nãy, cô ta vừa thoáng thấy chiếc ghim cài áo sapphire của phu nhân nào đó là hàng nhái. Tuy nhiên, một người thẳng thắn thừa nhận mình dùng đồ dỏm như Cốc Kiều thì cô ta mới gặp lần đầu.
Trong hoàn cảnh này, câu chuyện giữa hai cô gái rốt cuộc lại quay về người anh họ chung của cả hai:
– Anh họ em lúc nào cũng bảo là mình có bạn gái rồi, mà chẳng thấy tăm hơi đâu. Chị có biết là ai không ạ?
– Anh ấy lúc nào cũng bảo là mình có bạn gái à?
– Cứ mỗi lần bác gái định làm mai cho anh họ là y như rằng anh ấy lại bảo có người yêu rồi. Nhưng Singapore bé tí tẹo, chẳng ai trong giới này từng gặp cô bạn gái đó cả. Lạ thật đấy.
Thế nên hôm nay, vừa thấy một cô gái lạ xuất hiện bên cạnh Lạc Bồi Nhân, ai nấy đều không kìm được mà đổ dồn ánh mắt phấn khích về phía Cốc Kiều, cứ ngỡ bí mật cuối cùng cũng được bật mí. Nhưng vì đã gặp Cốc Kiều từ trước, cô em họ này bèn giải thích với những người khác rằng đây chỉ là “em họ” bên Trung Quốc của Lạc Bồi Nhân. Thế là ai nấy nghe xong đều tiu nghỉu.
Thấy sắc mặt Cốc Kiều là lạ, cô em họ bèn hỏi:
– Chị sao thế ạ? Chị không khỏe ạ?
– Chị không sao.
Lạc Bồi Nhân làm gì có bạn gái nào ở Singapore, người khác gặp được mới lạ ấy.
Cô em họ thấy Cốc Kiều không đáp, bèn nhìn theo ánh mắt của cô và trông thấy người anh họ của cả hai.
Nhưng ánh mắt Cốc Kiều nhìn anh lại chẳng giống như nhìn anh họ. Ngay sau đó, cô em họ nghe thấy Cốc Kiều nói:
– Nhảy với em một điệu đi, em tiến bộ hơn xưa nhiều rồi.
Tuy Cốc Kiều không giải đáp thắc mắc của cô em họ, nhưng khi thấy anh họ ôm eo cô bước vào sàn nhảy, trong lòng cô ta lờ mờ nhận ra đáp án.
Cốc Kiều quả nhiên đã tiến bộ rất nhiều, cô không giẫm lên chân Lạc Bồi Nhân lần nào.
Hồi còn công tác tại Đại học Z, những buổi vũ hội thế này rất thịnh hành trong giới sinh viên và giảng viên. Có một anh chàng làm cùng văn phòng thường xuyên mời Cốc Kiều tham dự, nhưng cô luôn lấy cớ không biết nhảy để từ chối, dù đó là sự thật. Ngay cả khi người kia đề nghị dạy, cô vẫn đáp rằng giờ mình chưa muốn học.
Mãi đến sau này khi yêu Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều mới nhờ anh dạy. Quãng thời gian họ bên nhau tuy không dài, nhưng cả hai đã cùng làm rất nhiều chuyện.
Giống như hầu hết những người mới học, Cốc Kiều liên tục giẫm lên chân Lạc Bồi Nhân. Hễ được anh ôm eo, bao nhiêu sự lanh lợi thường ngày của cô bỗng biến đâu mất sạch. Cô cúi đầu nhìn những dấu giày in trên giày anh, ngượng ngùng đề nghị để mình tự luyện trước, chứ cứ tiếp tục thế này thì chẳng mấy chốc cô chỉ cần nhìn mũi giày của anh là biết đế giày mình trông ra sao.
Lạc Bồi Nhân cúi xuống nhìn cô bảo:
– Em mà cởi giày ra thì làm gì còn dấu giày nữa?
Đề nghị này thực sự khiến Cốc Kiều bất ngờ. Bấy giờ, mức độ thân mật giữa họ chỉ dừng lại ở vài nụ hôn vội vàng, lén lút sau tấm rèm giường trong những đêm chăm bệnh vì sợ bị người khác phát hiện, nên cô ngại không dám cởi giày trước mặt anh.
Thấy vậy, anh bèn trêu:
– Hôm nay mũi anh tịt rồi, em có bị hôi chân thì anh cũng chẳng ngửi thấy đâu.
Thế là cô tức khí cởi phắt giày ra, gắt lên:
– Còn lâu em mới bị hôi chân!
Sau đó, bàn chân trần của cô vẫn không tránh khỏi việc giẫm lên mu bàn chân anh, dù cô chẳng cố ý trả thù. Nhưng khi không mang giày, chân cô giẫm thẳng lên chân anh, lòng bàn chân lại thấy nhồn nhột.
Rõ ràng chỗ bị cô giẫm trúng là chân, vậy mà không hiểu sao tai Lạc Bồi Nhân lại đỏ bừng. Cốc Kiều vốn luôn tự tin, vậy mà cũng không kìm được phải hỏi:
– Em giẫm đau anh ạ? Anh có thấy em dở quá không?
– Anh mới dở, có một cô học trò thông minh như em mà dạy mãi chẳng xong.
Mỗi khi Lạc Bồi Nhân khịa ai đó, giọng anh cứ đều đều, khiến người ta chẳng tài nào đoán được là anh đang nói thật hay nói mát.
Người dở thì phải học theo cách dành cho người dở. Đêm ấy, họ chẳng làm gì khác ngoài khiêu vũ. Không có nhạc, chỉ hoàn toàn dựa vào nhịp đếm trong lòng cô. Cốc Kiều cứ giẫm lên chân Lạc Bồi Nhân hết lần này đến lần khác, cho tới khi lòng bàn chân như đã quen với từng điểm chạm, và cuối cùng, cả hai cũng tìm thấy sự ăn ý.
Cốc Kiều ngẩng đầu nhìn Lạc Bồi Nhân, hỏi:
– Em tiến bộ hơn xưa nhiều rồi nhỉ? Hồi đó em cứ giẫm phải chân anh suốt, giờ thì hết rồi.
Hồi được Lạc Bồi Nhân dạy nhảy cho, cô quả thực học rất dở. Nhưng phàm là kiến thức, chỉ cần nghiền ngẫm trong đầu vài lần thì tự khắc sẽ vỡ vạc.
Lạc Bồi Nhân bất ngờ dắt cô xoay một vòng lớn thật nhanh. Sắc vàng trên váy cô b*n r* tứ phía, tà váy quệt vào chân anh. Đôi khuyên tai của Cốc Kiều đung đưa dữ dội, khiến nhịp tim cô cũng rối loạn theo. Mãi đến khi tà váy rời khỏi chân Lạc Bồi Nhân, nhịp thở của cô mới dần bình ổn. Tay anh vẫn đặt trên eo cô, hai người giữ một khoảng cách chừng mực.
Vì thở gấp, Cốc Kiều bước lạc nhịp, giẫm lên giày anh. Dẫu cách một lớp đế và mu giày, cảm giác lại chân thực như thể những ngón chân của họ đang chạm vào nhau.
Lần này Cốc Kiều không còn luống cuống như xưa mà nhanh chóng điều chỉnh lại nhịp điệu. Cô lúc này chỉ mải mê đếm nhịp, hoàn toàn không nhận ra những ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về phía hai người.
Anh ghé sát tai cô, thì thầm:
– Có một điểm em vẫn giống hệt ngày xưa.
Có một điểm Cốc Kiều vẫn giống hệt ngày xưa, đó là hễ khiêu vũ với Lạc Bồi Nhân thì mặt sẽ đỏ bừng, dù hôm nay hoàn toàn không phải vì ngượng ngùng.
Cửa kính xe đang mở, ngọn gió lùa vào vội vã thổi bay quá nửa vệt hồng trên má cô.
Họ đã ra về trước khi năm mới kịp đến.
Lạc Bồi Nhân giành lái với lý do Cốc Kiều không rành đường nên chạy quá chậm. Cốc Kiều chẳng buồn tranh, bởi chính cô cũng đang nóng lòng về khách sạn để trao cho anh món quà mừng năm mới.
Cốc Kiều mời Lạc Bồi Nhân vào phòng mình. Món quà cô chuẩn bị cho anh là bảy chiếc cà vạt. Cô vốn chuộng những màu sắc sặc sỡ, nhưng lại chọn cho anh toàn những màu nhã nhặn. Tranh thủ lúc anh đi Tô Châu, cô đã cất công ra tiệm mua chúng.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói:
– Một tuần có bảy ngày, mỗi ngày anh đổi một chiếc nhé. Anh thử xem nào.
Cô chủ động tháo chiếc cà vạt cũ cho anh. Dù một cái móng tay bị cắt ngắn hơn hẳn những móng khác cũng chẳng ảnh hưởng gì đến sự khéo léo của cô. Vốn là người nhanh nhẹn, song lúc này động tác của Cốc Kiều lại rất thư thả.
– Năm nay về nước ăn Tết đi anh. – Ngón tay cô mân mê chất vải cà vạt. – Trước Tết, em muốn được gặp anh nhiều hơn.
Đó là lời anh từng nói với cô.
Tháo chiếc cà vạt cũ xuống, Cốc Kiều chọn một chiếc ưng ý nhất để thắt lại cho anh. Tuy đã vài năm không bán mặt hàng này, nhưng tay nghề của cô vẫn chưa hề mai một. Hai người đứng sát nhau, gần đến độ hơi thở của anh như phả lên mặt cô, và cô có thể thấy rõ yết hầu anh đang khẽ chuyển động.
Chỉnh xong nút thắt, cô ngẩng đầu nhìn anh, hỏi:
– Mắt thẩm mỹ của em cũng được đấy chứ?
Lạc Bồi Nhân đáp:
– Nhưng anh muốn một món quà khác hơn. Anh nhớ em từng nói, bất kể anh muốn quà gì em cũng sẽ cho mà.
Cốc Kiều thoáng sững người, rồi ngước lên đón lấy mắt Lạc Bồi Nhân, đáp:
– Dĩ nhiên rồi.
Lạc Bồi Nhân liền nắm lấy cổ tay cô:
– Nếu em đã nói chiếc đồng hồ này vốn định tặng anh từ lâu, vậy anh cũng không khách sáo nữa.
Cốc Kiều nhìn Lạc Bồi Nhân tháo chiếc đồng hồ mà cô đã muốn tặng anh từ rất lâu khỏi cổ tay mình. Biết bao lời muốn nói trào lên cổ họng nhưng lại chẳng thể thốt thành lời. Hôm nay đi dạo trung tâm thương mại, cô đã xem qua không biết bao nhiêu mẫu đồng hồ, nhưng chẳng có chiếc nào bì được với chiếc anh đang đeo, thế nên cô mới chuyển sang tặng cà vạt.
Lạc Bồi Nhân tháo chiếc đồng hồ của mình ra rồi đeo vào tay Cốc Kiều. Chiếc đồng hồ này đã cùng anh đi từ Mỹ đến Singapore, rồi cuối cùng đến Thượng Hải, kinh qua không biết bao nhiêu múi giờ khác nhau.
Không để Cốc Kiều có thời gian ngắm kỹ chiếc đồng hồ mới trên tay, anh đã cúi xuống, hôn lên môi cô.
Anh cắn khóe môi cô đến nhói buốt, cô cũng trả lại anh nỗi đau y hệt. Họ quấn lấy nhau, chẳng giống đang ân ái mà như hai kẻ thù quyết sống mái. Da thịt họ đã gần như dán chặt, vậy mà Lạc Bồi Nhân vẫn thấy xa cô quá.
Sự kiên nhẫn vô tận mà anh thể hiện lúc rạng sáng dường như đã cạn kiệt, ngay cả kiên nhẫn để đưa cô đến chiếc giường êm ái kia cũng không còn. Kỳ thực, chỉ cần vài giây là họ đã có thể tới bên mép giường, thả mình xuống tấm nệm mà Cốc Kiều vẫn luôn miệng chê là quá mềm.
Khi Lạc Bồi Nhân tiến vào bên trong, Cốc Kiều thét đến lạc giọng trước sự xâm nhập đầy lạ lẫm. Tiếng thét ấy vô cùng ngắn ngủi, bởi nửa sau đã bị cô nuốt ngược vào trong. Hai tay cô bấu chặt lưng anh, siết mạnh như thể muốn khảm anh vào tận xương tủy.
Vạt váy vàng của Cốc Kiều phủ xuống người Lạc Bồi Nhân, sắc vàng rực rỡ ấy văng tung tóe lên thân thể anh. Đôi khuyên tai của cô cũng theo đó mà đung đưa mất kiểm soát. Da thịt hai người tưởng chừng đã hòa làm một, vậy mà anh vẫn thấy chưa đủ gần, thúc những cú sau đều lút sâu hơn cú trước.
Kể từ ngày 1 tháng 1 năm 1995, thành phố chính thức cấm đốt pháo hoa, thành thử đêm nay, dường như cả thành phố đang tranh thủ đốt bù cho những năm tháng về sau. Tiếng pháo nổ vang trời, từng chùm pháo hoa nối nhau vút lên trời. Chùm này chưa tàn, chùm khác đã nổ tung, thi nhau khoe sắc trong đêm cuối cùng của năm 1994, tựa như một trận mưa pháo hoa. Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng ngũ sắc bắn khắp nơi nơi, tưởng chừng có thể xuyên thủng lớp cửa kính sát đất để tràn vào phòng.
Cốc Kiều vốn đang cắn chặt răng để không phát ra tiếng, nhưng tiếng pháo hoa bên ngoài cứ vang hết đợt này đến đợt khác như muốn át đi mọi âm thanh khác, những tiếng rên của cô cũng theo kẽ răng lọt ra ngoài.
Giọng cô bị những cú thúc làm cho vỡ vụn, văng tung tóe hệt như sắc vàng trên chiếc váy. Âm thanh ấy chạm vào cửa kính sát đất rồi dường như dội ngược lại, vang vọng khắp phòng, xô vào những tiếng kêu kế tiếp, nối liền nhau thành từng mảng.
Cô cũng chẳng để Lạc Bồi Nhân yên, bấu sâu móng tay vào da thịt anh. Vậy mà anh dường như không hề biết đau là gì, chẳng phát ra tiếng động gì. Có lẽ anh cũng đã cất tiếng, nhưng bị tiếng pháo hoa bên ngoài át mất.
Pháo hoa ngừng bắn đúng vào lúc ngày Một tháng Một bắt đầu.
Khi âm thanh ồn ã bên ngoài dứt hẳn, năm mới đã thực sự gõ cửa. Mấy năm gần đây, các ngôi chùa cũng đã khôi phục lại tục gióng chuông cầu phúc. Tiếng chuông từ bờ sông vọng lại, hết tiếng này đến tiếng khác. Cốc Kiều nghe Lạc Bồi Nhân thì thầm bên tai mình:
– Năm mới vui vẻ nhé.
Đây là năm mới đầu tiên hai người đón cùng nhau. Năm 1994 vừa qua, năm 1995 mới đến.
Bạn thấy sao?