🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 123: 123: Chung tình

Mặc cho con đường vắng tanh, Lạc Bồi Nhân vẫn không trổ tài lái xe bằng một tay vì có người ngồi ở ghế phụ. Anh vốn không có thói quen đùa giỡn với tính mạng của người khác.

Không lâu sau khi chia tay Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân đã trải qua một quãng thời gian ngày nào cũng lái xe thể thao, liên tục thuê hết chiếc này đến chiếc khác. Kể từ lúc Cốc Kiều đơn phương đề nghị chia tay qua điện thoại và tuyên bố mình không hề có ý định sang Mỹ du học, anh thấy chẳng còn lý do gì để tiết kiệm cho tương lai nữa. Anh thậm chí còn tự hỏi tại sao lúc trước mình lại có thể tự giác đi theo lối mòn truyền thống là tích cóp tiền để mua nhà. Suốt những tháng ngày đó, anh như bị Cốc Kiều đồng hóa, thẳng tay cắt bỏ mọi khoản chi tiêu phù phiếm như xe cộ, rồi coi một căn nhà rộng rãi là nhu cầu thiết yếu của cuộc đời.

Sau khi chia tay, cuộc sống của Lạc Bồi Nhân dường như đã trở lại đúng quỹ đạo, trái ngược hẳn với trước kia. Anh sống trong một nhà kho rộng lớn không có máy sưởi vào mùa đông nhưng lại thay siêu xe đắt tiền liên tục. Ở nơi này, dù có mở nhạc to hết cỡ cũng chẳng sợ làm phiền ai. Anh vốn không sợ lạnh như Cốc Kiều, nên việc thiếu máy sưởi trong mùa đông chẳng phải vấn đề gì to tát. Tiền thuê ở đây rẻ hơn nhiều so với một căn hộ nhỏ, khoản tiết kiệm được có thể dùng để sắm một dàn âm thanh xịn xò.

Nguyên tắc hạnh phúc của một người độc thân và một cặp đôi vốn dĩ khác nhau một trời một vực. Để Cốc Kiều sống cùng anh trong một nhà kho lạnh lẽo giữa mùa đông thì chẳng khác nào lừa gạt cô. Ngay cả nhà cấp bốn trong ngõ hẻm còn có lò sưởi, huống hồ khi ấy Cốc Kiều đang ở phòng suite trong khách sạn. Ít nhất, anh cũng phải mang lại cho cô một cuộc sống không thua kém gì lúc còn ở trong nước.

Anne từng rất nhiệt tình muốn trổ tài thiết kế của mình trong nhà kho rộng rãi này, nhưng Lạc Bồi Nhân đã từ chối với lý do anh không định ở đây lâu dài. Một gã độc thân tự do thì cần gì chốn dung thân cố định.

Có lẽ vì cuộc sống hằng ngày quá đỗi đơn điệu nên khó tránh khỏi trở nên nhàm chán, vì thế Lạc Bồi Nhân cũng rất dễ dàng chấm dứt lối sống ấy.

– Giờ em lái xe gì?

– Daihatsu vàng ạ.

– Về khoản này thì em đúng là chung tình thật.

Cốc Kiều bất giác bồi thêm:

– Không phải chiếc hồi xưa đâu.

Dù đã dồn hết vốn liếng vào việc mở cửa hàng, tạm thời chưa dư dả để mua nhà tậu xe, nhưng cô cũng không đến mức phải đi chiếc van vàng đời tám tư đó. Cho đến giờ, người giàu nhất mà cô quen biết đang lái một chiếc Mercedes. Cô đã ngồi thử một lần, quả thật khác một trời một vực so với chiếc van vàng của mình. Chủ xe còn là một đàn anh cùng trường với Lạc Bồi Nhân, lớn hơn anh chừng chục tuổi, phất lên ở Hải Nam nhờ mảng tích hợp hệ thống, một lĩnh vực góp phần giải quyết bài toán doanh số cho các công ty phần mềm.

Cốc Kiều vốn chỉ muốn làm rõ xe mình là xe mới, nhưng lời vừa thốt ra lại nghe như thể cô đang phủ nhận bản thân là người nặng tình xưa nghĩa cũ.

Xe chuộng mới, người chuộng cũ.

Không gian trong xe chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng thở của cả hai hòa vào nhau, chẳng thể phân biệt nổi của ai. Bên ngoài trời lặng gió, nhưng hơi thở của Lạc Bồi Nhân vẫn phả vào mặt, vào cổ cô những luồng khí nóng. Từng tấc da thịt lộ ra ngoài của cô không còn nơi trốn tránh, luồng hơi ấy cứ thế men theo cổ áo, len lỏi vào cơ thể, mỗi lúc một sâu hơn.

Chiếc xe lao vun vút trên con đường nhỏ, xóc nảy đến mức Cốc Kiều tưởng chừng mình sắp văng ra ngoài. Có thứ gì đó dần c*ng tr**ng trong cơ thể cô, trong khi người đàn ông bên cạnh vẫn đăm đăm nhìn về phía trước, dường như không hề để tâm đến cô. Thế nhưng, nhìn những đường gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều biết anh đang nỗ lực kìm nén để giữ bình tĩnh. Cô không rõ lòng bàn tay anh có nóng rẫy như mình hay không, chỉ biết hơi ấm anh để lại khi chà xát lòng bàn tay cô còn chưa tan hết, nơi đó vẫn rịn một lớp mồ hôi mỏng.

Dù xe đã chạy ra đại lộ bằng phẳng, Lạc Bồi Nhân vẫn nhấn ga hết mức có thể. Mãi đến khi xe dừng trước cửa khách sạn, trái tim Cốc Kiều vẫn chưa thôi loạn nhịp.

Vừa bước qua cửa xoay, ánh đèn trong sảnh khách sạn khiến Cốc Kiều chẳng tài nào che giấu được sắc mặt của mình, đủ để anh nhìn rõ ráng hồng lan từ gò má đến tận vành tai cô.

Ánh đèn trong thang máy lại mang một sắc thái khác, ba mặt vách kính đồng loạt phản chiếu gương mặt Cốc Kiều. Bàn tay Lạc Bồi Nhân đặt hờ trên eo cô, lúc siết nhẹ lúc nới lỏng, thăm dò phản ứng của cô qua những mức độ đụng chạm. Dù hai người đứng sát cạnh nhau, anh vẫn không hề nhìn thẳng vào cô mà chỉ chăm chú ngắm hình bóng phản chiếu trên cửa thang máy, tỉ mỉ nắm bắt từng thay đổi nhỏ nhất trên gương mặt ấy.

Cốc Kiều khẽ cắn môi. Cô của hiện tại đã chẳng còn là cô của năm 1992 – cái thời mà mọi vui buồn hờn giận đều hiện rõ trên mặt, chỉ một cái cụp mi cũng đủ phơi bày tâm can. Ấy vậy mà, sắc mặt phản chiếu trên cửa thang máy vẫn bán đứng cô.

Cốc Kiều cũng đâu chịu lép vế. Cô không nhìn Lạc Bồi Nhân qua gương mà xoáy thẳng ánh mắt vào khuôn mặt anh. Lạc Bồi Nhân mỗi lúc một mạnh tay hơn. Cách lớp vải, anh cảm nhận được khao khát bị đè nén của cô trong không gian kín mít có thể mở ra bất cứ lúc nào này. Anh cũng chẳng ngại ngần khơi sâu thêm khao khát ấy. Nhưng từ nhìn phía cửa thang máy, anh chẳng qua chỉ đang đặt tay lên eo cô, thậm chí còn chẳng buồn liếc cô lấy một cái.

Khi vào đến phòng Cốc Kiều, mọi thứ đã thay đổi. Dưới ánh đèn sáng rực ngay sát cửa, không một biểu cảm nhỏ nào của cô có thể che giấu. Lạc Bồi Nhân cũng vậy, nhưng anh vốn chẳng có ý định che giấu điều gì.

Anh cứ thế nhìn Cốc Kiều, ánh mắt như đang nhảy múa trên đôi môi cô, khiến nó bất giác nhột nhạt. Cốc Kiều cắn môi nhìn lại, mặc kệ anh giúp cô cởi áo khoác ngoài rồi đến áo vest, trên người chỉ còn lại độc chiếc sơ mi.

Cô ngỡ rằng, anh sẽ hôn môi cô như rất lâu về trước.

Nhưng Lạc Bồi Nhân không làm thế. Anh nắm lấy cổ tay Cốc Kiều, bất chợt tỏ ra hứng thú với chiếc đồng hồ trên tay cô, bởi nó là một chiếc đồng hồ nam.

– Đồng hồ này ai tặng em à?

– Em tự mua.

– Sao lại mua đồng hồ nam?

Cốc Kiều cúi đầu nhìn mặt đồng hồ, đáp nhẹ tênh:

– Năm đó em mua ở Erenhot, vốn định tặng anh, nhưng mà…

Nhưng mà cô muốn tặng anh một chiếc xịn hơn. Khi ấy cô cứ nghĩ mình sẽ sớm tặng anh một chiếc xịn hơn, nào ngờ chưa kịp đến sinh nhật anh thì họ đã chia tay. Sau đó, cô bèn tự đeo chiếc đồng hồ, để mỗi lần nhìn thấy nó là lại nhớ đến anh.

Lạc Bồi Nhân nâng tay cô lên, chăm chú nhìn mặt đồng hồ hồi lâu, như thể đó là món báu vật hiếm có.

Câu hỏi tiếp theo của anh lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô:

– Rốt cuộc tấm séc bị đóng băng năm đó đáng giá bao nhiêu tiền?

Sao tự dưng lại hỏi chuyện này? Cốc Kiều không nhớ anh họ mình lại có tài phá hỏng bầu không khí đến vậy. Hơn nữa, một mối quan hệ nhẹ nhàng thì nên tránh lật lại những chuyện cũ rích mới phải chứ. Cớ gì anh lại nhớ tới nó vào đúng lúc này?

– Chuyện đó quan trọng sao? Em đã bảo là đòi lại được rồi mà.

– Chắc không phải con số nhỏ đâu nhỉ?

Chuyện đã qua rồi, giờ cũng chẳng cần phải giấu giếm làm gì nữa, Cốc Kiều thản nhiên đáp:

– Sáu trăm nghìn tệ. Chuyện như em đã kể với anh rồi đấy. Thắng kiện xong, ngân hàng trả đủ cả gốc lẫn lãi cho em, chỉ tiếc một nỗi là tính theo lãi suất không kỳ hạn thôi.

Cô vẫn nhớ như in lãi suất không kỳ hạn năm đó là 2.16%, trong khi ngay trước thời điểm bong bóng bất động sản Hải Nam vỡ, con số này vừa tăng lên hơn 3%. Nếu anh không hỏi, cô đã chẳng định đào xới lại ký ức này thêm lần nào nữa.

Sáu trăm nghìn tệ đâu phải là con số nhỏ? Lạc Bồi Nhân siết chặt vai Cốc Kiều làm cô thấy đau.

– Với em lúc đó, sáu trăm nghìn tệ không phải là con số nhỏ.

Với cô hiện tại, đó cũng không phải là con số nhỏ.

– Nhưng thiệt hại chỉ là con số nhỏ thôi.

– Lúc đó em giấu nhẹm không kể với anh là vì nghĩ anh chẳng giúp được gì à? – Hơi thở của Lạc Bồi Nhân phả thẳng vào mặt cô. – Hay vốn dĩ em chưa từng có ý định nhờ anh giúp đỡ?

Tất nhiên là vế sau rồi. Cốc Kiều chưa bao giờ nghĩ đến việc cầu viện anh. Và cho đến tận bây giờ, cô cũng không hối hận về quyết định năm đó.

– Hễ gặp khó khăn là chia tay thì em yêu đương để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để thực hiện cái lý tưởng công bằng của em thôi à?

Không cần Cốc Kiều nói, Lạc Bồi Nhân cũng đoán được cô chuyển sang kinh doanh phần mềm tuyệt đối không phải vì muốn đổi gió.

Cốc Kiều ngẩng đầu cười với anh rồi nói:

– Sao anh lại khơi lại chuyện cũ vậy? Em nhớ anh đâu phải người thích lằng nhằng. Chẳng phải anh nói có thể cho em một mối quan hệ nhẹ nhàng sao?

Cùng nhau vượt qua sóng gió đâu phải chuyện gì nhẹ nhàng. Thật lòng cô vẫn rất hy vọng có được một mối quan hệ nhẹ nhàng với Lạc Bồi Nhân.

– Em không thấy nói thẳng ra sẽ nhẹ nhàng và tiết kiệm thời gian hơn à?

Dưới ánh đèn gay gắt, ánh mắt anh áp sát, như thể chưa nhìn thấu tâm can cô thì chưa chịu bỏ qua. Cốc Kiều suýt thì cho rằng những nụ hôn, những cái ôm, cùng những k*ch th*ch dồn dập trước đó của Lạc Bồi Nhân là để làm lung lay ý chí của cô, khiến cô buông bỏ phòng bị, cốt để ép cô nói ra lời thật lòng.

Nhưng lời thật lòng ấy chính là cô không hề hối hận về quyết định năm xưa. Hẳn là anh sẽ chẳng thích nghe lời ấy, nên đêm nay cô không định nói ra.

Lạc Bồi Nhân hiểu rất rõ ý nghĩa đằng sau sự im lặng ngắn ngủi này của Cốc Kiều, thế nên anh không cho cô cơ hội trả lời mà lập tức khóa môi cô. Ngón tay anh lại như có như không vẽ những đường nét mơ hồ trên lưng Cốc Kiều, khiến cả người cô như có một luồng điện chạy qua, lan đến tận lòng bàn chân.

Trong khoảng nghỉ giữa nụ hôn, Cốc Kiều chợt thốt ra một câu hỏi khiến chính cô cũng thấy bất ngờ:

– Sau khi mình chia tay, anh có thử tìm hiểu ai khác không?

Việc anh không chính thức quen bạn gái mới không có nghĩa là chưa từng thử tìm hiểu ai. Chỉ cần nghĩ đến việc anh từng dùng cách hôn cô để hôn người khác…

Hỏi xong, Cốc Kiều liền hối hận. Năm đó là cô chủ động đòi chia tay, cái tâm lý chiếm hữu này của cô thật quá nực cười. Nếu ngay cả việc anh thử bắt đầu những mối quan hệ mới – dẫu cho không thành – mà cô cũng không chịu nổi, thì tại sao năm xưa lại quyết liệt buông tay? Sau khi rời xa cô, việc anh có những cuộc tình mới là rất bình thường mà. Hình như chỉ có người bị đá mới có tư cách hỏi câu này.

Cô nghe thấy Lạc Bồi Nhân hỏi lại:

– Em không chấp nhận nổi việc anh có người khác sau khi bị em đá à?

Câu hỏi của anh khiến thắc mắc ban nãy của cô bỗng trở nên lố bịch. Cốc Kiều nghẹn lời, quả thực cô chẳng có tư cách gì để không chấp nhận. Cô đành gượng cười, cố tỏ ra thoải mái nói:

– Em hỏi bừa ấy mà, em đâu có nhỏ nhen thế…

Cô cứ nói một chữ, ánh mắt Lạc Bồi Nhân lại áp sát mặt cô thêm nửa phân, khiến bao nhiêu máu nóng trong người cô đều dồn hết lên mặt.

Lạc Bồi Nhân nhìn sâu vào mắt Cốc Kiều, gằn từng chữ một:

– Nếu em đã để ý chuyện này đến thế thì anh nói cho em biết, số người anh từng thử tìm hiểu chắc chắn không nhiều hơn em đâu.

Vậy ư? E rằng anh không biết, ngoài anh ra, cô chưa từng thử tìm hiểu bất kỳ ai, cũng chưa đi xem mắt lần nào. Nhưng Cốc Kiều không hề nghi ngờ Lạc Bồi Nhân.

Dẫu sao thì quá khứ cũng qua rồi. Điều quan trọng là giờ đây anh đang ở ngay bên cô.

Khi Lạc Bồi Nhân cúi xuống hôn mình, dẫu từng xa cách bao ngày, Cốc Kiều vẫn bất giác nhận ra bản chất của nụ hôn này. Những cú c*n m*t, giày vò và ghì chặt của anh nhanh chóng khơi dậy khát khao trong cô. Và cô biết, anh cũng đang khao khát mình.

Cốc Kiều không rõ cú cắn tiếp theo đang chờ mình sẽ mạnh hay nhẹ. Cô luôn chờ chúng đến, nhưng lần nào cũng đoán sai.

Cốc Kiều ngửa đầu ra sau. Khi Lạc Bồi Nhân để lại từng dấu răng lên cổ và cằm, cô phải gắng sức vịn vào tường để không ngã khuỵu xuống sàn. Khi cô nghiến chặt răng, đường gân xanh trên trán khẽ giật liên hồi.

Đường gân mỏng manh ấy gợi nhắc những chuyện đã xảy ra từ rất lâu trước kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...