🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 122: 122: Thử

Lạc Bồi Nhân dường như chẳng vội chờ Cốc Kiều trả lời, vẫn tiếp tục ngắm sao cùng cô. Những ngón tay vốn dĩ lạnh lẽo của anh không chỉ khiến bên hông cô nóng ran, mà chính chúng cũng dần được da thịt cô sưởi ấm. Anh mân mê đầu ngón tay để cảm nhận cô rõ hơn. Phần đệm thịt nơi đầu ngón tay cô hơi thô ráp, nhưng móng tay lại nhẵn bóng, hệt như những chiếc vỏ sò anh từng nhặt bên bờ biển thuở nhỏ. Cô là một cô gái vô cùng khỏe mạnh.

Cốc Kiều không ngắm sao nữa mà quay sang nhìn gương mặt người bên cạnh. Giờ đây, cuối cùng cô cũng có thể đường hoàng ngắm nhìn Lạc Bồi Nhân. Ngón tay anh từ từ lần theo từng đường nét trên gương mặt cô rồi dừng lại ở d** tai. Cốc Kiều nghe thấy tiếng khuyên tai va vào nhau khe khẽ. Bàn tay anh áp lên má, hơi ấm từ tay anh lan sang da cô khiến mặt cô mỗi lúc một nóng ran.

Thay vì trả lời Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều cũng vươn tay chạm vào anh. Gương mặt anh phơi ngoài trời đông nên hơi se lạnh. Cảnh tượng này đã xuất hiện trong giấc mơ của cô không biết bao nhiêu lần, nhưng phải đến tận bây giờ mới trở nên chân thực. 

Khi Lạc Bồi Nhân cúi xuống hôn Cốc Kiều, đôi mắt cô vẫn mở to. Môi cô lành lạnh. Môi anh áp vào còn lạnh hơn, cái lạnh khiến cô suýt chút nữa rụt người lại. Nhưng anh không cho cô bất kỳ cơ hội nào để né tránh. Vậy mà anh còn bảo cô rất khỏe, giờ anh chỉ mới mạnh tay một tí mà cô đã cảm thấy mình sắp bị siết chặt đến mức khảm vào xương tủy anh.

Chẳng mấy chốc, môi Cốc Kiều đã nóng bừng, mỗi lúc một nóng hơn. Và đôi môi đang hôn cô cũng thôi lạnh giá.

Lạc Bồi Nhân dùng vạt áo khoác bọc kín Cốc Kiều rồi hôn cô. Hai người quấn lấy nhau, nhìn từ xa cứ ngỡ chỉ có một người. Khi được anh ủ ấm trong áo, đầu gối cô cũng chạm vào đầu gối anh, nhưng lần này cô không hề né tránh.

Bên trong lớp áo dày, hai tay Lạc Bồi Nhân cảm nhận được Cốc Kiều đã mềm nhũn, bèn đỡ lấy cô. Nhờ được ủ ấm trong vạt áo anh nãy giờ, tay Cốc Kiều ấm hơn tay anh rất nhiều.

Hình như kỹ thuật hôn của Lạc Bồi Nhân đã điêu luyện hơn xưa. Tuy anh không có bạn gái mới, nhưng biết đâu đã thử bắt đầu một mối tình khác, dù chẳng đi đến đâu. Suy nghĩ này làm Cốc Kiều thoáng sực tỉnh khỏi nụ hôn. Nhưng người đề nghị chia tay như cô lấy đâu ra tư cách để bắt bẻ chuyện này?

Cô cố gạt bỏ ý nghĩ ấy ra khỏi đầu, lần tay lên tai Lạc Bồi Nhân. May là chúng vẫn nóng rực như ngày nào. Dù không nhìn thấy màu sắc, cô dám chắc tai anh đang đỏ bừng. Điểm này không thay đổi, may là anh vẫn là anh của ngày xưa. Ngón tay cô lướt qua cằm, men theo đường xương hàm của anh xuống dưới rồi dừng lại nơi yết hầu. Dưới bầu trời đầy sao, cô nhìn anh rõ mồn một.

Cô không biết người khác hôn nhau ra sao, bởi từ trước đến giờ, cô chỉ có kinh nghiệm hôn mỗi Lạc Bồi Nhân. Gần như lần nào cô cũng mở mắt. Càng những lúc thế này, đôi mắt cô chẳng những không mơ màng vì khao khát, mà ngược lại còn sáng rực lạ thường. Trong mắt cô, chỉ có mình anh.

Nhưng Lạc Bồi Nhân dường như không thích thế. Anh cố tình hôn lên mí mắt Cốc Kiều, buộc cô phải nhắm mắt lại. Bàn tay cô lướt qua cổ anh, chợt sờ phải một vết sẹo. Cô lập tức tỉnh táo hẳn, vội hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

– Chuyện vặt ấy mà. Anh bất cẩn bị thương thôi.

Lạc Bồi Nhân vẫn giữ thói quen xem nhẹ những tai nạn kiểu này.

Vết sẹo này là tàn tích của một vụ cướp hơn hai năm về trước. Gọi là cướp, nhưng kỳ thực anh chẳng mất gì. Chỉ là dạo ấy tâm trạng anh cực kỳ tồi tệ, thế nên chỉ vì vài món đồ trị giá mấy chục đô la mà anh sẵn sàng lao vào cuộc ẩu đả. Ba gã đàn ông vây đánh một mình Lạc Bồi Nhân, gã nào gã nấy to con chẳng kém gì anh. Nếu là bình thường, anh đã chẳng dại gì chấp nhặt mấy chuyện được chẳng bù mất kiểu này.

Thế nhưng khi đó, dường như anh không mảy may nhận ra hiểm nguy, chỉ coi đây là cơ hội trời cho để xả giận. Mấy gã kia hẳn đã nghĩ thằng châu Á này điên thật rồi, chỉ vì vài đồng bạc lẻ mà liều mạng đến thế. Anh đã trút giận thỏa thuê, và tất nhiên, cái giá phải trả là ít máu.

Chuyện ấy đã qua lâu lắm rồi, Lạc Bồi Nhân cũng chẳng còn nhớ gì đến nhát dao ấy nữa. Nếu hôm nay Cốc Kiều không chạm vào nó, có lẽ anh cũng chẳng bao giờ nhận ra nhát dao từ hơn hai năm trước giờ vẫn để lại sẹo.

Khi ấy, dù không hề say rượu, nhưng cả người Lạc Bồi Nhân cứ lảo đảo như kẻ say. Chính nhát dao ấy đã khiến anh bừng tỉnh, kéo anh ra khỏi cơn mê muội để ý thức rằng chuỗi ngày tăm tối ấy đã đến lúc phải kết thúc.

Vốn là người có khả năng tự chủ rất tốt, nên một khi đã quyết tâm chấm dứt quãng thời gian suy sụp ngắn ngủi kia, anh liền dứt khoát làm được ngay.

Lạc Bồi Nhân phớt lờ những ngón tay đang m*n tr*n mình của Cốc Kiều, tiếp tục hôn lên mặt cô. Anh cắn cô đau nhói toàn thân. Cốc Kiều cảm nhận vòng ôm của anh mỗi lúc một siết chặt hơn khiến cô gần như nghẹt thở, như thể anh muốn khảm cô vào trong xương tủy mình.

Ngón tay cô vẫn mân mê vết sẹo ấy. Người ta có thể tự tạo ra một vết thương nhỏ ở bất cứ đâu trên người mình, nhưng riêng vị trí này thì phải nhờ tay kẻ khác.

Lạc Bồi Nhân không muốn nhắc đến vết sẹo ấy. Anh từ từ đan ngón tay mình vào kẽ tay Cốc Kiều, rồi miết nhẹ lòng bàn tay cô. Ngón tay Cốc Kiều mỗi lúc một nóng bừng, cả người rạo rực như bị lửa thiêu. Cô cảm nhận rõ một nỗi khao khát đang trỗi dậy, tựa như có một con thú hoang đang cào xé từ bên trong cơ thể.

Lạc Bồi Nhân không hôn mặt cô nữa mà lướt xuống vùng xương quai hàm. Cốc Kiều cảm thấy nếu không có tay Lạc Bồi Nhân đỡ lấy, có lẽ cô đã mềm nhũn mà ngã khuỵu xuống đất.

Giữa không gian vắng lặng, Cốc Kiều nghe tiếng chim kêu thỉnh thoảng vọng lại từ xa và tiếng hít thở của người trước mặt. Hơi thở của hai người quyện vào nhau, chẳng thể phân biệt nổi đâu là của anh, đâu là của cô.

Giữa những tiếng thở dồn dập đan xen nhau, Cốc Kiều nghe thấy giọng mình vang lên:

– Mình về đi. Để em lái cho.

– Em á?

Cốc Kiều đoán Lạc Bồi Nhân hẳn đã nhớ lại cái lần cô lật xe trong tuyết nên vẫn nhìn cô như ngày xưa.

– Giờ tay lái của em khá hơn trước nhiều rồi. Lúc đi anh lái thì khi về để em, thế mới công bằng chứ.

Lúc khuôn mặt Lạc Bồi Nhân ghé sát lại gần, Cốc Kiều nhìn thấy rõ những tia máu đỏ vằn lên trong mắt anh. Quãng đường này rất xa, lái xe đường dài chẳng phải chuyện nhẹ nhàng gì.

– Trong một mối quan hệ nhẹ nhàng, điều quan trọng nhất là phải công bằng, đúng không anh?

Giọng Cốc Kiều nhẹ bẫng, dẫu cho lòng cô đang trăm bề xáo động vì lần gặp lại này. Nhưng nguyên tắc cốt lõi của cô về tình yêu vẫn không hề thay đổi: tình cảm phải công bằng, không thể cứ để một người cho đi mãi.

– Công bằng?

Lạc Bồi Nhân lặp lại hai chữ ấy, cảm thấy những lời cô gái trước mặt vừa nghiêm túc thốt ra thật nực cười.

– Với anh, tình yêu không có chuyện công bằng hay không, chỉ có tự nguyện hay không mà thôi. Nhưng nếu em đã nhất quyết đòi công bằng thì cứ làm theo ý em đi.

Anh vừa dứt lời, ngón tay đã trượt dọc sống lưng Cốc Kiều xuống tận eo. Những ngón tay nhẹ bẫng, trêu đùa như có như không khiến Cốc Kiều thấy nhột nhạt, cảm giác tê rần vừa tan đi lại tức khắc ùa về. Rồi bàn tay ấy dừng lại bên hông cô, siết chặt như muốn đóng một dấu nung đỏ lên da thịt cô. Đến lúc này, Cốc Kiều mới thật sự cảm nhận được sức mạnh của anh. Hơi thở nam tính phả thẳng vào mặt khiến hai má cô nóng ran.

– Em thế này thì có cầm chắc vô lăng được không?

Mặt Cốc Kiều càng đỏ hơn, song lần này không phải vì ngượng. Cô hoàn toàn có thể lái xe, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, cửa ghế phụ đã bật mở. Lạc Bồi Nhân bế bổng cô đặt sang ghế phụ, cúi xuống cài dây an toàn rồi ghé sát tai cô thì thầm:

– Đợi bao giờ chân em hết nhũn, rồi em muốn lái bao lâu cũng được. Còn hôm nay, vì an toàn của cả hai chúng ta, cứ để anh lái.

– Anh…

Lạc Bồi Nhân đã vòng sang ghế lái. Nhiệt độ trong xe được chỉnh lên rất cao.

– Em đã một mực đòi công bằng, vậy thì đến lúc anh đòi công bằng từ em thì đừng có mà quỵt nợ đấy.

Lạc Bồi Nhân cố tình nhấn mạnh hai chữ “công bằng”. Bàn chuyện công bằng trong tình yêu cũng nực cười chẳng khác nào quả quyết rằng cứ cần cù là sẽ thắng lớn trên thị trường chứng khoán. Ngay cả khi ví tình yêu như kinh doanh, thì cũng chỉ gói gọn trong bốn chữ: dám chơi dám chịu. Một kẻ ham tiền như Cốc Kiều lại chẳng hề lao vào cơn sốt cổ phiếu Thượng Hải – Thâm Quyến, mà chỉ chăm chỉ bán từng món đồ, chắt chiu từng đồng bạc lẻ. Có lẽ đến cả giấc mộng viển vông nhất làm một ăn mười, cô cũng chưa từng dám mơ lấy một giây.

Nhưng đòi hỏi công bằng trong tình yêu thì thật là nực cười, bởi chẳng gì thắng nổi hai chữ “tự nguyện”. Chẳng lẽ năm xưa cô chia tay anh chỉ vì không có được thứ công bằng mà mình mong muốn?

Xe vẫn chưa nhích được phân nào. Lạc Bồi Nhân cứ thế nhìn chằm chằm Cốc Kiều, ánh mắt ngang nhiên kiếm tìm vết răng mờ nhạt mà mình vừa để lại trên môi cô.

Cốc Kiều có cảm giác ánh nhìn của anh đang cắn xé khuôn mặt mình.

– Anh hạ nhiệt độ xuống một chút được không?

Ngón tay Lạc Bồi Nhân lướt qua vành tai Cốc Kiều, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô.

– Nhiệt độ trong xe bình thường mà, do người em nóng quá thôi. 

Dù nói vậy, nhưng lúc khởi động xe, anh vẫn hạ nửa cửa kính bên phía mình xuống cho gió lùa vào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...