Chương 121: 121: Thử một lần
Cả bầu trời sao ùa vào mắt Cốc Kiều, khiến cô bất giác nhớ lại đêm trước sinh nhật mình. Khi ấy, Lạc Bồi Nhân cũng từng chỉ tay lên trời, giảng giải cho cô nghe về vị trí các chòm sao.
Bốn bề vắng lặng cùng vòm trời đầy sao dễ khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng cả thế gian này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lạc Bồi Nhân lại khoác chiếc áo của mình lên người Cốc Kiều. Anh ấn mạnh tay lên vai cô, kiên quyết không cho phép chối từ. Lực ấn ấy tựa hồ muốn đóng dấu, muốn khắc một ký hiệu lên người Cốc Kiều, khiến cô cảm thấy hơi đau. Trong khoảnh khắc gương mặt hai người kề sát, hơi thở anh phả thẳng vào mặt cô, song Cốc Kiều không hề né tránh mà nhìn xoáy vào anh. Dù nguồn sáng duy nhất chỉ có đèn xe và ánh sao nhưng cũng đủ để cả hai nhìn rõ mặt nhau.
Mái tóc dài của Cốc Kiều bị vướng trong cổ áo. Lạc Bồi Nhân luồn tay ra sau gáy, kéo tóc cô ra ngoài. Ngón tay anh lạnh buốt, trên người chỉ mặc độc chiếc áo vest, dẫu chất vải có tốt đến mấy thì cũng chỉ là một lớp áo mỏng manh. Dường như anh sinh ra đã miễn nhiễm với cái lạnh, nên chẳng sợ rét chút nào. Trong ký ức hạn hẹp của Cốc Kiều, chẳng những anh không sợ rét mà hình như cô chưa từng thấy anh sợ bất cứ điều gì.
Ngón tay lạnh buốt của Lạc Bồi Nhân quấn lấy lọn tóc dài của Cốc Kiều, men theo cổ chạm vào tai. Cái chạm ấy tựa như làn gió mát lạnh m*n tr*n da thịt giữa đêm lặng gió, khiến từng cơn rạo rực lan tỏa khắp châu thân. Mái tóc dày của Cốc Kiều được gỡ ra, buông xõa bên ngoài áo. Động tác của anh chẳng mấy dịu dàng, đầu ngón tay vô tình chạm vào khuyên tai cô, phát ra tiếng lanh canh.
Người mang lại cho cô cảm giác ấy đang cầm chiếc đèn laser đỏ, vẽ lại hình dáng chòm sao của cô lên bầu trời. Giữa bầu trời sao mùa đông, việc tìm ra chòm Song Ngư chẳng hề dễ dàng, vậy mà Lạc Bồi Nhân lại nhận ra ngay, thành thạo đến mức tựa hồ đây là việc anh vẫn thường làm. Giữa chốn ngoại ô lạnh giá, chỉ cần mở miệng nói chuyện là hơi thở sẽ tụ lại thành một làn sương trắng mỏng trước khi tan vào hư không. Cốc Kiều bất giác dõi theo làn hơi ấy, nhìn nó chầm chậm tan biến bên khóe môi Lạc Bồi Nhân.
Trên trời có muôn vàn vì sao, mà dưới đất chỉ có hai người họ. Cô ngước nhìn những ngôi sao có tên và vô số ngôi sao vô danh khác, nhưng trong lòng chỉ thầm gọi tên anh. Dường như chỉ cần anh quay gót rời đi, xung quanh cô sẽ trống trải không một bóng người.
Ngay khoảnh khắc này, cảm giác ấy dần trào dâng trong lòng Cốc Kiều. Mọi chuyện trước đó đều nhạt nhòa trong tâm trí, thậm chí cô đã quên sạch những lời định nói, chỉ còn lại người đàn ông bên cạnh cùng với bầu trời sao. Cốc Kiều nhìn theo vệt laser Lạc Bồi Nhân chỉ lên trời, nhưng thực chất chỉ mải ngắm những ngón tay đang trỏ sao và lắng nghe giọng nói trầm thấp của anh vang bên tai.
Một làn hơi trắng cũng chầm chậm phả ra từ đôi môi cô:
– Anh đã đến công viên Thung Lũng Chết bao giờ chưa?
– Rồi.
Thật ra, trước khi quyết định đi cùng Cốc Kiều, anh đã tới đó một lần. Lần ấy tuy không đi một mình, nhưng giữa đám đông, anh lại bất giác nghĩ đến cô, và về cái đêm trước sinh nhật cô ở Hohhot, khi cô cũng từng chỉ lên những vì sao trên trời.
Khi ấy, Lạc Bồi Nhân đã chuẩn bị sẵn đồ cắm trại vì ngỡ Cốc Kiều bảo sẽ sang thăm anh. Vốn chẳng phải kiểu người đợi nước đến chân mới nhảy, anh còn cẩn thận đặt trước cả khách sạn và nhà hàng. Xung quanh anh vốn không thiếu những tay ăn chơi sành sỏi, nên việc học hỏi kinh nghiệm từ họ chẳng khó khăn gì, miễn là đủ tiền chi trả. Những nơi như vậy đương nhiên chẳng bao giờ vắng khách, nên buộc phải đặt trước từ sớm. Rốt cuộc cô không sang nữa, nhưng anh cũng chẳng vì vậy mà thấy nhẹ gánh hơn. Toàn bộ những nơi đã đặt đều phải hủy, thậm chí tiền cọc ở một nhà hàng còn mất trắng.
Lạc Bồi Nhân vốn quen trù tính phương án dự phòng cho mọi việc từ sớm, thế nhưng riêng những chuyện liên quan đến Cốc Kiều, anh chưa bao giờ chuẩn bị phương án dự phòng.
Cốc Kiều lại thở ra một làn hơi trắng khi hỏi tiếp:
– Ở đó thế nào anh?
Cô nghe thấy anh đáp:
– Muốn biết thì em cứ tự mình đến đó một chuyến sẽ rõ.
Hai người đứng gần nhau đến nỗi những làn hơi trắng phả ra từ miệng họ quyện vào nhau, chẳng phân biệt được là của ai, rồi chầm chậm tan vào hư không.
Cốc Kiều thầm nhủ mình nhất định sẽ đi. Nhưng cô không hấp tấp định ngày rồi lại thất hứa với người bên cạnh như hồi xưa nữa.
Trước mặt một người đã phải nghe cô hứa hẹn tới phát ngán, chỉ khi thực hiện được lời hứa cũ thì lời hứa mới mới có sức thuyết phục.
Lạc Bồi Nhân dùng đèn pin laser vẽ vô số chòm sao, nhưng tuyệt nhiên không thấy chòm sao của anh.
– Chòm sao của anh đâu?
Lạc Bồi Nhân chợt nhớ ra, dường như đêm trước sinh nhật Cốc Kiều, cô cũng từng hỏi câu này, song anh chưa kịp chỉ cho cô xem. Rồi trước sinh nhật anh, Cốc Kiều đã gọi điện nói lời chia tay.
– Anh vẫn luôn thắc mắc, năm đó em đã kể với mọi người thế nào về chuyện mình chia tay? Nếu em nôn nóng thông báo chuyện chia tay với mọi người như vậy, tại sao không nói cho rõ ràng?
Mọi người, dĩ nhiên bao gồm cả người nhà Lạc Bồi Nhân, đều đinh ninh anh là người đề nghị chia tay. Thế là anh bỗng dưng trở thành kẻ thù chung của cả nhà, mà người thể hiện rõ nhất là nhóc Tư. Anh vốn chẳng bận tâm lắm, chỉ thấy nực cười.
Chuyện hai người bên nhau hầu hết đều do anh công khai, còn tin tức chia tay lại chỉ xuất phát từ một nguồn duy nhất là Cốc Kiều. Anh không thể không bái phục tốc độ loan tin của cô. Thậm chí, khi anh còn chưa kịp kể với bất kỳ ai, dường như tất cả người quen đều đã biết anh và Cốc Kiều đã chia tay, mà phiên bản họ nghe được lại khác xa sự thật.
Lúc mới chia tay Cốc Kiều, anh có liên lạc với Tiêu Già vì chuyện phần mềm, dĩ nhiên không tránh khỏi việc chủ động nhắc đến cô. Trước đó, Cốc Kiều từng hào phóng hứa sẽ mang phần mềm từ Mỹ về cho Tiêu Già, nhưng vì chuyến đi bị hủy nên đương nhiên chuyện mang giúp cũng bó tay. Ngoài câu “Cốc Kiều sống rất tốt”, Lạc Bồi Nhân chẳng khai thác thêm được gì từ Tiêu Già. Thông tin hữu ích duy nhất anh nắm được là ngay ngày hôm sau khi chia tay, Cốc Kiều đã báo tin này cho người khác, sốt sắng hơn nhiều so với lúc công khai quan hệ của hai người. Bấy giờ, cầm điện thoại trên tay, anh suýt thì bật cười.
Mỉa mai thay, mỗi khi anh hỏi thăm về bạn gái cũ, mọi người lại mặc nhiên xem anh là kẻ phụ bạc Cốc Kiều nhưng chưa mất hết lương tâm, thế nên câu trả lời anh nhận được bao giờ cũng là cô sống rất tốt.
Lạc Bồi Nhân cũng hiểu được phần nào tính Cốc Kiều, nên dĩ nhiên không cho rằng cô cố tình dựng chuyện anh là người chủ động chia tay. Một người hiếu thắng như cô không đời nào thích kiểu hiểu lầm như thế.
Anh chưa từng giải thích ngọn ngành chuyện tình cảm của hai người với bất kỳ ai, bởi anh luôn quan niệm tình yêu là chuyện riêng tư, trước khi có tờ giấy đăng ký kết hôn thì thậm chí chẳng cần phải báo cho bố mẹ hay. Thế nhưng năm đó, máy nhắn tin của Cốc Kiều lại bị hỏng, anh không tài nào liên lạc được. Chỉ vì muốn gặp cô lần cuối trước khi ra nước ngoài, anh đã làm một việc hồi trẻ hơn một chút không thể tưởng tượng nổi: sắm sửa quà cáp biếu từng người trong nhà Cốc Kiều rồi đường đột đến thăm nhà cô, và dĩ nhiên là chẳng được chào đón.
Trong một môi trường bảo thủ như thế, việc một chàng trai trẻ đường đột đến nhà một cô gái mà lại giả vờ như cả hai không có quan hệ gì là điều bất khả thi, chỉ càng khiến người ta thêm ngờ vực, chi bằng cứ thẳng thắn thừa nhận. Lạc Bồi Nhân chủ động công khai mối quan hệ của hai người cũng là để gia đình Cốc Kiều không hiểu lầm mình. Vậy mà chẳng rõ vì lý do gì, người nhà cô vẫn không tin anh thật lòng.
Sau khi hai người chia tay, có lẽ gia đình Cốc Kiều không còn nỗi lo này nữa. Tết năm ấy, cô đã đón cả nhà đến ăn Tết cùng mình, tin này anh nghe được từ nhiều người. Anh không về nước ăn Tết, chẳng phải vì sợ chạm mặt cô, mà bởi tin tức ấy đã dập tắt mọi hứng thú về nước của anh.
– Em nôn nóng bao giờ chứ.
Lời này của cô chẳng có chút sức thuyết phục nào. Cốc Kiều ngước lên nhìn bầu trời sao, ngắm hết vì sao này đến vì sao khác. Năm đó cô chủ động thông báo chuyện họ đã chia tay cũng là để không chừa đường lui cho mình.
Cho đến tận bây giờ, Cốc Kiều vẫn không hối hận về lựa chọn ngày ấy. Cứ để Lạc Bồi Nhân chờ cô hết lần này đến lần khác, sớm muộn gì lòng kiên nhẫn của anh cũng sẽ cạn kiệt. Công việc kinh doanh áo khoác da của cô khi đó đã đi vào ngõ cụt, dĩ nhiên không thể tiếp tục thuê phòng khách sạn dài hạn nữa, rời khỏi đó thì ngay cả một cuộc gọi đường dài cũng trở thành thứ xa xỉ. Nếu muốn gọi điện, cô phải chạy ra bưu điện điền phiếu rồi xếp hàng chờ đến lượt vào buồng gọi, mà cũng chẳng chắc đầu dây bên kia có ai nhấc máy hay không.
Còn Lạc Bồi Nhân lại càng chẳng cách nào liên lạc được với cô, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi được. Gọi đi đâu đây? Chẳng lẽ gọi đến bưu điện? Lần trước anh gặp tai nạn xe, cô đã không thể đến kịp. Sau này lỡ anh có mệnh hệ nào, cô cũng chẳng thể biết ngay được. Yêu đương quả thực quá xa xỉ, không có tiền thì căn bản không kham nổi.
Trong tình cảnh như vậy, nếu cố gắng một chút thì dĩ nhiên họ vẫn có thể ở bên nhau. Chẳng phải ở bưu điện vẫn có biết bao cặp đôi gọi điện xuyên quốc gia, mấy tháng mới nói chuyện một lần mà vẫn kiên trì hẹn hò đó sao? Cớ sao họ lại không thể?
Nếu ngày đó, sau khi Cốc Kiều báo tấm séc của cô có vấn đề, Lạc Bồi Nhân không nói rằng anh sẽ mua vé máy bay sớm nhất là hai tuần sau để bay về với cô thì có lẽ cô đã chẳng thể hạ quyết tâm chia tay. Hỏi tại sao họ chia tay ư? Vì anh quá tốt với cô chăng? Anh gặp tai nạn, cô không thể đến thăm. Anh vừa bình phục đã vội vã về nước chỉ vì chuyện của cô. Ai lại đối xử với người mình yêu như thế được? Có lẽ chỉ có hạng người như Châu Toản mà thôi.
Mà Cốc Kiều thì không muốn trở thành hạng người như ông ta. Và thực tế là, cô cũng chẳng hề giống ông ta.
Giá như Lạc Bồi Nhân chỉ dừng lại ở những lời an ủi suông, có lẽ mối quan hệ của họ đã có thể kéo dài hơn.
Lý do này ai mà nói thành lời cho đành? Chẳng lẽ lại bảo rằng họ chia tay vì anh quá có trách nhiệm, quá lo cho cô sao? Anh thậm chí đã vạch sẵn cả một kế hoạch để hai người không phải xa cách: đưa cô sang Mỹ du học. Được ở bên nhau dĩ nhiên là lựa chọn tốt nhất cho một mối tình, nhưng đối với một cá nhân thì chưa chắc.
Khi cả thiên hạ đều hiểu lầm về chuyện hai người chia tay, Cốc Kiều cũng từng nghĩ đến việc biện minh giúp Lạc Bồi Nhân. Chỉ là cô không rõ cái mác nào có lợi cho anh hơn: một gã vừa dẫn bạn gái về ra mắt gia đình như thể đã tìm được ý trung nhân, để rồi vài ngày sau cay đắng nhận ra mình nhìn lầm người; hay một kẻ vốn chẳng hề muốn gắn bó lâu dài nên đã chủ động dứt áo ra đi?
Giờ đây, mọi chuyện đã khá hơn nhiều. Căn nhà Cốc Kiều thuê đã có thể gọi điện quốc tế, điện thoại ở cửa hàng cũng có chức năng hộp thư thoại, lỡ có cuộc gọi nhỡ thì vẫn nghe lại lời nhắn được. Hồi năm ngoái lúc lắp đặt điện thoại lập trình, Cốc Kiều từng băn khoăn tại sao cái thứ công nghệ khỉ gió này không tiến bộ sớm hơn một chút, tại sao ngày xưa chỉ gọi một cuộc thôi cũng bất tiện đến thế.
Cốc Kiều không trả lời, mà có lẽ Lạc Bồi Nhân cũng chẳng trông mong cô hồi đáp. Anh bỗng ghé sát vào tai cô, giọng nói không lớn, nhưng theo nhịp rung của đôi khuyên tai, từng chữ một cứ thế đâm vào tim Cốc Kiều.
– Người ngoài đều tưởng anh là người đá em. Chắc em ấm ức lắm khi bị hiểu lầm như vậy nhỉ?
Đúng là cô thấy hơi ấm ức thật. Về điểm này, Lạc Bồi Nhân quả thực là người hiểu cô nhất. Nhưng dẫu người đời có đoán đúng chân tướng, cô cũng chẳng vui vẻ gì hơn.
Cốc Kiều khẽ nói:
– Lạnh quá, mình vào xe đi anh.
Thực tâm, cô rất muốn đứng dưới bầu trời đầy sao này thêm một lát, nhưng dù Lạc Bồi Nhân có không sợ rét đến đâu thì thời tiết này vẫn quá đỗi khắc nghiệt. Cô vừa cởi chiếc áo khoác anh đưa cho, một luồng hơi lạnh đã lập tức ập tới.
Lạc Bồi Nhân đón lấy chiếc áo từ tay Cốc Kiều rồi khoác lên người, trên lớp vải vẫn còn vương hơi ấm của cô. Anh kéo Cốc Kiều vào trong vạt áo một cách thuần thục, khiến cô thoáng ngẩn ngơ. Chẳng lẽ thời tiết ở Singapore cũng lạnh đến thế, đủ để anh luyện tập động tác này điêu luyện đến thế sao? Cô nghe tiếng khuyên tai va lanh canh, cảm nhận mái tóc mình cọ vào ngực anh.
Lạc Bồi Nhân đặt tay lên eo Cốc Kiều. Dù cách mấy lớp áo, cô vẫn cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ những ngón tay anh, như thể anh muốn lưu lại dấu vết nơi ấy. Bên hông cô nóng rực. Cảm giác nóng ran ban đầu chỉ dừng lại trên bề mặt da, rồi dần lan tỏa khắp nơi, thấm sâu vào từng thớ thịt, men theo mạch máu chạy dọc cơ thể đến tận đầu ngón tay.
Cái chạm này chẳng dính dáng gì đến hai chữ “trong sáng”. Đến nước này, có những điều chẳng cần nói ra Cốc Kiều cũng tự hiểu. Có lẽ họ đã không còn hiểu được suy nghĩ của nhau, nhưng lại quen thuộc cơ thể đối phương đến lạ kỳ. Cô rõ khát khao trong lòng mình, và cũng cảm nhận được h*m m**n của anh xuyên qua lớp vải, qua làn da.
Lạc Bồi Nhân ôm cô chặt hơn, che chắn cô khỏi không khí ẩm lạnh bên ngoài. Mũi cô ngập tràn hương vị của anh. Một vạt áo của anh quấn chặt lấy cô, vạt còn lại tùy ý buông lơi, mặc cho gió lùa vào. Anh như thể sinh ra đã chẳng biết lạnh là gì.
Lạc Bồi Nhân cúi xuống nói chuyện khiến hơi thở phả vào mặt cô:
– Nếu em muốn có một mối quan hệ nhẹ nhàng, thì nên tìm người quen cho tiết kiệm thời gian.
Sau khi anh nói xong câu đó, không gian chìm vào tĩnh lặng, bóng tối như nuốt chửng mọi âm thanh.
Không, vẫn còn những âm thanh khác: Tiếng kêu của một con sóc hay con gì đó, xa xăm mà dai dẳng, cuối cùng tan biến bên tai cô.
Từng lời của anh như xoáy sâu vào tim Cốc Kiều. Một mối quan hệ nhẹ nhàng ư? Thực ra, khi ở bên anh, cô chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhàng. Trước kia, cô hứa hẹn tương lai, còn anh thì đắp xây tương lai. Họ muốn có được nó ngay lập tức, nên lúc nào cũng vội vã và cuống quýt.
Dẫu có bao người mang lại cho cô cảm giác nhẹ nhàng hơn, cô vẫn chỉ muốn ở bên anh, chứ chẳng phải bất kỳ ai khác.
Năm xưa họ quá vội vã, quỹ thời gian lại eo hẹp, chẳng đủ để cả hai kịp thong thả nhấm nháp mùi vị tình yêu.
Họ vội vã bày tỏ, vội vã đến với nhau, vội vã làm tất cả những điều mà các cặp đôi vẫn thường làm. Vốn dĩ cả hai đều không phải kiểu người lề mề, nên mọi chuyện giữa họ cứ thế diễn ra với tốc độ chóng mặt. Dẫu thời gian bên nhau có hạn, họ vẫn kịp làm hết những điều mà một cặp tình nhân nên làm. Nghĩ lại, Cốc Kiều chẳng những không tiếc nuối mà còn thấy mình may mắn. May mà ngày ấy, họ đã chẳng bỏ lỡ điều gì.
Dưới bầu trời đầy sao, giọng Lạc Bồi Nhân một lần nữa nện vào tim cô:
– Không cần trả lời anh ngay đâu, em cứ từ từ suy nghĩ.
Cốc Kiều không nhận lời cũng chẳng từ chối, cô chỉ hỏi:
– Chòm sao của anh ở đâu? Chỉ cho em đi.
Lời cô thốt ra thật nhanh, nhanh đến nỗi làn hơi trắng anh vừa thở ra còn chưa kịp tan đi, cô đã phả thêm một làn hơi mỏng manh khác. Hai làn hơi quyện vào nhau, dường như chẳng thể nào phân biệt rốt cuộc là của ai.
Cốc Kiều ngước mắt lên bầu trời đêm, kiếm tìm chòm sao thuộc về anh.
Bạn thấy sao?