🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 109: 109: Mời cơm ai?

Cốc Kiều chui vào chiếc Xiali đỏ, trên đường chạy tới chỗ hẹn với Peter thì trời đổ mưa. Từ xa, tiếng máy trộn xi măng ầm ì vọng lại.

Hoà cùng tiếng ồn ã đằng xa, chiếc điện thoại cục gạch của cô bỗng réo vang.

Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy, nhưng lần này Lạc Bồi Nhân không dùng sự im lặng để đốt tiền cước chuyển vùng của cô nữa. Cốc Kiều nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng anh.

– Em chưa ăn tối đúng không? Tối nay mình đi ăn nhé, tiện thể em kể anh nghe thêm về mấy phần mềm đang bán chạy trên thị trường bán lẻ dạo gần đây.

Lạc Bồi Nhân chẳng buồn hỏi xem cô có rảnh không đã chốt luôn:

– Em đang ở đâu? Anh qua đón.

Sáng anh đã mời bữa sáng, lẽ ra tối nay cô phải mời lại. Ngặt nỗi…

Lần này đến lượt Cốc Kiều im lặng, trong đầu cô vội tính toán khả năng dời hẹn với Peter. Chính cô là người chủ động mời, giờ lại hủy hẹn vào phút chót chắc chắn sẽ khiến Peter cho rằng cô thiếu thành ý, thậm chí có thể liệt cô vào danh sách đen không muốn hợp tác. Thế nhưng, từ chối Lạc Bồi Nhân cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, dù anh hẹn sau và dù sau này, anh chỉ có thể tồn tại với tư cách là anh họ của cô.

Chiếc xe vẫn lao về phía đích, trong khi người ở đầu dây bên kia không cho phép cô im lặng quá lâu:

– Tối nay em có hẹn với người khác rồi à?

– Peter bên LC rất hứng thú với ý tưởng chuỗi cửa hàng phần mềm của em, có thể sau này sẽ đầu tư cho em nên em đã hẹn ông ta lúc sáu giờ để bàn chuyện. 

Cốc Kiều không giới thiệu thêm. Cô biết Lạc Bồi Nhân và Peter quen nhau vì từng thấy họ đứng trò chuyện, nên cố tình giải thích chi tiết để chứng tỏ mình không hề viện cớ qua loa. 

Rồi cô hỏi lại ngay:

– Anh họ, tối mai anh rảnh không? Em mời anh nhé.

Nhưng Lạc Bồi Nhân dường như chẳng để tâm đến câu cuối của cô.

– Peter à? Ông ta muốn đầu tư cho em? Chính miệng ông ta nói thế, hay là em tự suy diễn? Theo anh biết, Peter cực kỳ bảo thủ trong mảng này, ông ta sẽ không rót vốn vào một cửa hàng còn chưa chứng minh được tiềm năng phát triển thành chuỗi đâu. Nếu ông ta thật sự nói với em như vậy thì e là đạo đức nghề nghiệp của ông ta có vấn đề đấy.

Bảo Peter có hứng thú với nhà sản xuất tựa game mà Cốc Kiều đang làm đại lý thì còn có khả năng. Xét cho cùng, cửa hàng chuyên bán phần mềm cũng chỉ là khâu phân phối, tiềm năng sinh lời thua xa ngành sản xuất phần mềm. Huống hồ đây mới là một cửa hàng đơn lẻ, chưa chứng minh được năng lực mở rộng quy mô. Trừ phi trong tương lai nó trở thành kênh phân phối phần mềm chủ lực thì hoạ may mới đáng để đầu tư. Theo những gì Lạc Bồi Nhân biết về Peter, ông ta là kiểu người thà bỏ lỡ cơ hội vì ngại mạo hiểm còn hơn là liều lĩnh. Vì vậy, bây giờ ông ta chắc chắn chẳng có chút hứng thú nào với kế hoạch chuỗi cửa hàng của Cốc Kiều.

Những lời của Lạc Bồi Nhân xoay vài vòng trong đầu Cốc Kiều, rốt cuộc cũng chỉ quy về một ý: Trừ phi Peter là kẻ lừa đảo, nếu không thì ông ta chẳng dại gì mà đầu tư vào cửa hàng của cô lúc này. Cốc Kiều biết Lạc Bồi Nhân không cố tình mỉa mai mình, có lẽ anh chỉ đang tốt bụng nhắc nhở cô, nhưng sự tốt bụng ấy cũng đủ khiến cô thấy chạnh lòng.

Lạc Bồi Nhân chê cô chuyện gì cũng được, trách cô không giữ chữ tín cũng chẳng sao, vì đúng là cô đuối lý thật. Lúc chia tay và cả khi gặp lại, cô cứ nhắc mãi về chuyện chia hoa hồng. Vậy mà khi anh đề xuất phương án thay thế, cô lại chẳng cung cấp được bao nhiêu thông tin hữu ích trong buổi trò chuyện sáng nay. Trước khi biết anh có bạn gái, ngoài việc tận hưởng bữa sáng anh mời, phần lớn thời gian cô đều thao thao bất tuyệt về buổi ra mắt game của mình. Tới lúc anh hẹn ăn tối để bàn tiếp, cô lại thoái thác vì đã có hẹn với người khác.

Nhưng hễ đụng đến cửa hàng của mình, Cốc Kiều lại không thể không phản bác. Cô cố giữ giọng thật bình tĩnh, nhưng tông giọng ở vài chữ vẫn vút cao:

– Đúng là bây giờ em mới có một cửa hàng, nhưng chẳng mấy chốc sẽ không chỉ có một cái đâu. Hiện tại ông ta không thấy hứng thú thì một hai năm nữa chắc chắn cũng phải quan tâm thôi. Đến lúc đó, khéo có cả khối người tranh nhau đầu tư ấy chứ, em có nhận hay không còn chưa chắc.

Cốc Kiều nói chắc nịch, như thể bây giờ cô mới là người lựa chọn đối tác chứ không phải đợi người ta chọn mình. Dứt lời, cô quay sang cửa kính xe cười một cái, nụ cười đã đông cứng trên môi. Sau khi nói với Lạc Bồi Nhân ngần ấy chuyện, bây giờ cô nói những lời này có lẽ sẽ khiến anh khó lòng tin tưởng.

Cốc Kiều hít một hơi thật sâu, rồi nói:

– Anh họ, những thứ anh cần, tối nay em nhất định sẽ ngồi tổng hợp lại cẩn thận. Trước khi anh rời Thượng Hải, em sẽ đưa tất cả những gì có thể cho anh. Nếu anh cần số liệu chi tiết hơn, em sẽ về cửa hàng sắp xếp và phân tích rồi gửi cho anh sau.

Ngoài số liệu từ cửa hàng của mình và ước tính từ các nơi khác, từ lúc chuyển ngành đến nay, ngày nào cô cũng đặt mua báo về công nghệ thông tin. Mọi tin tức liên quan đến doanh số phần mềm trên đó đều được cô ghi chép cẩn thận vào sổ tay.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Chiếc cần cẩu bên kia sông đang chầm chậm xoay. Cốc Kiều lắng nghe tiếng mưa gõ vào cửa kính xe, thính giác bỗng trở nên nhạy bén lạ thường. Hình như đầu dây bên kia cũng đang mưa, khiến cô nhất thời không phân biệt nổi tiếng mưa đang nghe là từ chỗ mình hay vọng lại từ phía anh.

– Chuyện hôm nay, anh không muốn để ngày mai. Em cứ năm lần bảy lượt đòi chia hoa hồng cho anh, nên anh cứ tưởng chuyện này quan trọng với em lắm.

Cốc Kiều hiểu ẩn ý của Lạc Bồi Nhân. Cô cứ khăng khăng đòi chia hoa hồng cho anh như thể đó là chuyện quan trọng nhất giữa hai người. Nhưng khi anh đề xuất một phương án thay thế, cô lại chẳng hề tỏ ra coi trọng nó.

– Bây giờ là năm rưỡi. Tám rưỡi tối nay, anh đợi em ở sảnh khách sạn. Em đến rồi mình nói chuyện tiếp.

Anh chẳng chừa cho Cốc Kiều đường nào để thoái thác. Môi cô mấp máy, cuối cùng chỉ bật ra được một tiếng “Dạ”. Cô hẹn Peter lúc sáu giờ, chắc hai tiếng là đủ ăn xong một bữa cơm rồi.

Lạc Bồi Nhân nghe cô dạ xong là cúp máy ngay, trong khi trước đây cô luôn là người cúp máy trước. Chắc anh làm vậy vì muốn tiết kiệm cước phí chuyển vùng cho cô…

Nghĩ vậy, Cốc Kiều bất giác mỉm cười, nhưng nụ cười ấy vụt tắt ngay. Tiếng mưa bên kia đầu dây nghe khác hẳn tiếng mưa lộp độp gõ vào cửa kính xe. Thật ra cô còn muốn hỏi anh xem bên đó mưa có to không.

Năm phút sau, Cốc Kiều lại nhận được cuộc gọi từ Peter. Ông ta báo có việc đột xuất không thể tới, hẹn cô dịp khác nếu tiện.

Ông trời thật khéo trêu ngươi, cuộc gọi hủy hẹn này lại đến muộn mất năm phút. Peter có lẽ bận thật, nhưng chuyện ông ta không xem trọng cuộc gặp này cũng là sự thật. Nghe giọng ông ta trong điện thoại cũng chẳng có vẻ gì là gấp gáp. Với Peter, đây chỉ là một bữa cơm bình thường, hủy hẹn cũng chẳng có gì đáng tiếc. Tại sao ông ta có thể từ chối nhẹ tênh như vậy, còn cô thì không? Không ngờ Lạc Bồi Nhân chẳng hề hay biết nội dung cuộc trò chuyện của hai người mà lại đoán trúng phóc kết quả.

Cốc Kiều nuốt tiếng chửi thề vào bụng, mỉm cười nói vào điện thoại:

– Tôi sắp rời Thượng Hải rồi. Khi nào ông đến dự buổi ra mắt phần mềm mới do bên tôi phân phối, tôi sẽ mời ông sau vậy.

Cúp máy rồi mà nụ cười vẫn còn vương trên môi Cốc Kiều. Cô thoáng thẫn thờ giay lát, vô thức siết chặt chiếc điện thoại di động. Chỉ trong thoáng chốc, cô thậm chí còn quên mất ai là người dập máy trước.

– Bác tài, quay xe!

– Gì cơ?

– Quay xe đi bác, cho cháu đến đường Cù Giang.

Bác tài nghi ngờ hỏi bằng giọng địa phương, bởi họ vừa mới từ đường Cù Giang đi ra, sao lại quay lại đó?

– Bác cứ yên tâm, cháu không quỵt tiền xe đâu.

Sẽ có ngày người khác phải chủ động tìm đến cô để đầu tư, chứ không phải cô đi tìm người ta.

Ước tính một cách lạc quan thì cũng có đến chín mươi phần trăm phần mềm lưu hành trên thị trường là hàng lậu. Với dòng game dành cho khách hàng cá nhân thế này, tỷ lệ đó vọt lên chín mươi lăm phần trăm cũng chẳng lạ. Một đĩa game bản quyền có giá 98 tệ, trong khi đĩa lậu thường rẻ bằng một phần mười. Một khi phần mềm bị bẻ khóa và hàng lậu tràn lan, phần lợi nhuận khổng lồ của cô sẽ bị xâu xé. Thực tế phũ phàng là vậy, nên phần lợi nhuận này đành phải ngậm ngùi bỏ qua. Nhiệm vụ của cô là phải đẩy đi phần lớn hàng tồn kho trước khi hàng lậu xuất hiện. Hôm nay, Cốc Kiều đã dành thời gian đi khảo sát một vòng, khoanh vùng những cửa hàng cam kết chỉ bán phần mềm game bản quyền. Cô có thể chấp nhận việc sau này những nơi khác sẽ bán hàng lậu, nhưng nếu chính đại lý cấp dưới của mình cũng mở dây chuyền sản xuất hàng lậu, trộn lẫn lộn thật giả mà bán, thì chẳng khác nào cô đang làm không công cho kẻ khác.

Trong số những cửa hàng lớn mà Cốc Kiều đến chào hàng hôm nay, nơi chịu chơi nhất cũng chỉ nhận đặt hai trăm đĩa. Đã vậy, họ còn yêu cầu một nửa phải theo dạng ký gửi, đồng nghĩa với việc cô sẽ không được thanh toán trước và phải một mình gánh hết mọi rủi ro về doanh số.

Thôi thì vẫn còn thời gian, cứ chạy thêm vài nơi nữa xem sao.

Một chiếc Xiali đỏ dừng lại ở ngã tư, cô gái mặc chiếc áo khoác cùng màu bước xuống, vội vã kéo chặt cổ áo. Bụp một tiếng, chiếc ô vàng bung ra. Cô gái đạp lên vũng nước mưa chạy vào một cửa hàng nằm sâu trong con phố. Nước mưa bắn lên giày, để lại chút dấu vết của mùa đông.

Vì cô gái diện đồ có màu quá nổi, bác tài bất giác ngoái lại nhìn theo hướng cô chạy thêm vài lần.

Vốn dĩ Peter định mời Lạc Bồi Nhân dùng bữa, thậm chí đã cẩn thận đặt trước phòng riêng với bà chủ để tiện bàn chuyện công việc, nào ngờ lại bị anh từ chối. Vậy mà nửa tiếng trước, Lạc Bồi Nhân bỗng gọi điện mời ngược lại ông ta. Dù lời mời có phần đường đột, Peter vẫn đồng ý vì muốn nhân cơ hội này dò xét đối phương.

Phòng riêng hóa ra là một gian gác xép khá rộng rãi, trần cũng cao hơn hẳn bình thường. Lần đầu đến đây, Peter cũng khá ngạc nhiên bởi nó khác xa những gian gác chật hẹp trong tưởng tượng của ông ta. Hơi lạnh của cơn mưa bên ngoài dường như chẳng thể len lỏi vào chốn này. Lò sưởi tí tách cháy khiến căn phòng rất ấm áp. Cách một lớp cửa sổ hẹp lắp kính màu vẫn có thể nghe được tiếng mưa rơi rả rích vẫn vọng vào.

Bà chủ bước vào. Peter vốn là khách quen nên bà đã thuộc lòng mấy món ông ta hay gọi. Thực đơn ở đây tuy chỉ là một tờ giấy mỏng, nhưng khách quen đều biết quán có một thực đơn ẩn, có thể gọi món riêng.

Peter gợi ý cho Lạc Bồi Nhân:

– Món măng hầm thịt và lươn xào dầu ở đây ngon có tiếng đấy.

Bà chủ đứng bên cạnh chỉ mỉm cười như ngầm thừa nhận chứ không tự khoe. Bà chỉ cần lướt mắt qua chiếc đồng hồ, khuy măng sét, đôi giày da và chiếc áo khoác vắt hờ trên ghế của vị khách lạ là đã đoán được phần nào thân thế của cậu thanh niên này. Peter cao gần mét tám, bình thường trông không hề thấp bé, lại thường xuyên rèn luyện sức khoẻ, cũng chịu khó chăm chút gương mặt so với bạn bè đồng trang lứa. Thế nhưng, khi ngồi đối diện cậu thanh niên kém mình nhiều tuổi này, ông ta lại tỏ ra lép vế thấy rõ.

Nhận ra giọng phổ thông chuẩn xác của anh chắc chắn không phải giọng người bản xứ, bà chủ bèn chủ động giới thiệu thực đơn ẩn.

Lạc Bồi Nhân tỏ ra hoàn toàn tôn trọng ý kiến của Peter, anh chỉ gọi thêm một chén cháo hạt sen. Đây là món khi xưa bà ngoại anh hay nấu nhất, và sau này cũng từng có thêm một người nấu cho anh ăn.

– Chú em uống gì nào? – Peter cố tình dùng cách xưng hô thân mật hòng ra vẻ bề trên.

Cơm ngon, rượu thơm, người đẹp… Người đẹp à? Peter cười khẩy trong lòng. Người đối diện quả thật không thể gọi là xấu được, nhưng cô gái mời ông ta ăn cơm hôm nay mới đúng là người đẹp.

Lạc Bồi Nhân đáp:

– Tôi không uống rượu.

– Thời tiết như này mà không làm một bình hoàng tửu hâm nóng thì phí của giời. – Peter vừa nói vừa thầm nghĩ “Thằng nhóc này cẩn thận thật.”

Bà chủ không đề cử thêm, chỉ lặng lẽ đóng cửa đi ra ngoài.

Lạc Bồi Nhân đáp:

– Ông cũng biết hưởng thụ thật nhỉ.

Nếu là người khác nói câu này, có lẽ Peter sẽ coi đó là một lời khen. Nhưng khi nó thốt ra từ miệng Lạc Bồi Nhân e rằng lại có dụng ý khác. Kể từ ngày được điều đến Thượng Hải, ngoài dự án Trường Hữu, ông ta chẳng làm nên trò trống gì. Trong hoàn cảnh đó, “biết hưởng thụ” chẳng phải ưu điểm gì cho cam. Đương nhiên đây không phải lỗi của ông ta, bởi tìm được dự án tốt đã khó, mà tìm được rồi cũng chẳng có kênh thoái vốn nào hiệu quả.

– Như tôi thì gọi gì là biết hưởng thụ, phải nói lớp trẻ các cậu như thế mới đúng.

Nếu ông đoán không lầm, chiếc đồng hồ trên cổ tay Lạc Bồi Nhân còn đắt hơn cả chiếc Rolex của ông ta. Dẫu làm trong ngành này không được phép ăn mặc tuềnh toàng, nhưng anh đã đi hơi xa trên con đường không tuềnh toàng rồi thì phải. Quan trọng nhất là anh mới vào LC được hai năm, lại vừa được bổ nhiệm vào vị trí hiện tại, lương lậu đâu ra mà vung tay mua chiếc đồng hồ như vậy? Trông cái khí chất ấy, không khéo lại là cậu ấm nhà lão quan tham nào đó cũng nên.

Peter thầm thở dài. Biết đâu chính vì Lạc Bồi Nhân có thế lực ngầm chống lưng nên ông ta mới không đấu lại anh.

Peter bèn mượn món cháo hạt sen để gợi chuyện:

– Cậu có người nhà ở vùng Giang Chiết sao?

Câu hỏi của Peter bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Một cô phục vụ trẻ đẩy giá treo quần áo vào. Vì nói được tiếng phổ thông nên cô ta mới được cử tới đây.

– Thưa ngài, đây có phải áo khoác của ngài không ạ? Để tôi treo lên giúp ngài nhé.

Xem chừng chiếc áo này không rẻ chút nào, bởi lúc nãy bà chủ đã đặc biệt dặn cô ta phải mang giá treo vào.

– Cảm ơn.

Peter thấy Lạc Bồi Nhân mỉm cười với cô bé mới vào. Cô ta ngượng ngùng quay mặt đi, chẳng hề nhận ra nụ cười xã giao kia đã tắt ngấm ngay khi cô ta vừa xoay người, nhanh nhẹn đi treo áo khoác lên giá.

Peter bèn trêu:

– Xem ra chú em được lòng phái nữ gớm nhỉ.

Mặt Lạc Bồi Nhân lập tức sa sầm. Anh ngước mắt liếc nhẹ Peter một cái rồi lạnh lùng đáp:

– Ông lấy tôi ra đùa thì được, nhưng lấy con gái người ta ra đùa thì hơi quá đáng rồi đấy. 

Dứt lời, anh quay sang nói với cô phục vụ: 

– Cảm ơn cô, phiền cô đóng cửa lại giúp.

Nụ cười trên môi Peter cứng đờ. Ông ta nuốt cục tức vào bụng cùng với ngụm trà, thầm mắng: “Thằng ranh này chỉ giỏi ra vẻ quân tử trước mặt mình, chứ ai biết sau lưng nó chơi bời trác táng đến mức nào. Nó đột ngột mời cơm mình chắc là có ý đồ gì rồi.”

Nửa bữa cơm qua đi, Peter vẫn chẳng moi được chút thông tin hữu ích nào từ Lạc Bồi Nhân, ngược lại còn bị anh dụ cho kể mãi về bộ sưu tập đĩa than cổ điển. Vốn cũng là một nhà sưu tầm bán chuyên nghiệp, thi thoảng Peter cũng nghe đĩa than tại văn phòng.

Ngay lúc Peter ngỡ mình đã tìm được tri kỷ thì Lạc Bồi Nhân đột ngột đổi chủ đề, chuyển sang hỏi quan điểm của ông ta về các phần mềm trên thị trường.

Sự thay đổi này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Peter, nên ông ta chỉ trả lời rất dè dặt. Ông ta nhận ra ánh mắt của Lạc Bồi Nhân đã thay đổi. Đôi mắt ấy sắc như dao, và giờ đây, nó chẳng thèm che giấu vẻ sắc sảo đó nữa.

Đâu phải ông ta đang dò xét Lạc Bồi Nhân, rõ ràng là anh đang thăm dò ông ta thì có.

Bữa cơm này Peter ăn chẳng ngon miệng chút nào, bởi lúc nào cũng phải nơm nớp đề phòng người đối diện bất thình lình hỏi xoáy. Trái lại, người kia dường như thật sự đến chỉ để thưởng thức món ngon, nhưng cách thưởng thức lại chẳng ra dáng người sành sỏi. Dân sành ăn thực thụ sao lại chỉ cảm nhận được vị ngon của một chén cháo cơ chứ?

Món cháo được bưng lên cuối cùng. Cửa vừa mở ra, tiếng huyên náo dưới lầu liền vọng vào phòng.

Ở dưới lầu có một bàn toàn các nghệ sĩ kịch Thượng Hải, chẳng biết hứng chí thế nào mà họ bỗng cất giọng hát.

– Đời người sao quá nhiệm màu, duyên ngầm ẩn giấu biết đâu mà lường. Có khi tưởng đã đôi đường, ngờ đâu tái ngộ như tuồng chiêm bao. Có khi ngỡ chỉ tạm xa, mà rồi mỗi đứa một nơi góc trời…

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Cốc Kiều bước ra khỏi cửa hàng, bung chiếc vàng rồi chạy về phía sạp hàng rong đang tỏa hơi nóng nghi ngút. Chiếc ô này cô vừa mua, lại còn cố tình chọn đúng màu vàng. Cô kẹp túi xách dưới nách, nhận củ khoai lang nướng nóng hổi từ tay chủ sạp. Hơi ấm từ củ khoai thấm vào lòng bàn tay, khiến cả người cô cũng ấm theo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...