Chương 108: 108: Bạn gái
Bộ dao nĩa bạc được lau chùi sáng bóng, giờ đây đang ánh lên vẻ sắc lạnh.
Cốc Kiều mong có thể tìm thấy trong mắt Lạc Bồi Nhân một thoáng kinh ngạc, vui mừng hay tán thưởng, nhưng cô chẳng tìm thấy điều mình muốn. Thế là cô nói càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nhanh. Dù cho cả ngàn bộ dao nĩa đang ánh lên sắc lạnh kia có lườm cô cháy mặt, cũng chẳng thể ngăn cô dốc hết ruột gan.
– Em muốn tổ chức một buổi ra mắt ngoài trời, để bất kỳ ai đi qua cũng có thể tham gia!
So với Trường Hữu, ý tưởng của cô nghe chẳng khác nào một chương trình khuyến mãi rút thăm trúng thưởng lề đường. Nhưng cô thừa hiểu sức hút của những màn bốc thăm trúng thưởng, và dĩ nhiên cô cũng không định chơi lớn đặt khách sạn năm sao, rồi phục vụ cả bữa trưa lẫn bữa tối như Trường Hữu. Một chén hoành thánh ở quán cóc ven đường chưa chắc đã dở hơn bữa sáng trong khách sạn năm sao, thậm chí có khi còn ngon hơn ấy chứ.
Chỉ cần tựa game này thành công, mọi chuyện sau đó ắt sẽ hanh thông.
Cốc Kiều càng nói càng hăng, toát ra vẻ cuồng nhiệt như dân bán hàng đa cấp. Cô chỉ tập trung vào thính giả duy nhất trước mặt, chẳng còn để tâm đến bất cứ điều gì khác, đến mức người phục vụ đẩy xe đồ ăn tới tận bàn mà cô cũng không hay. Khi nắp bạc được mở ra, bên trong là một đĩa hoa quả toàn những loại cô chưa từng thấy vào mùa này trong năm, chắc là đắt lắm.
Cô rất muốn mời Lạc Bồi Nhân đi ăn thử món hoành thánh ở quán cô từng ăn, nhưng người ta vừa mời mình dùng bữa dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, dùng dao nĩa bạc, chén đĩa sứ xương, thưởng thức hoa quả trái mùa đắt đỏ, còn mình lại chỉ đáp lễ bằng một chén hoành thánh trong quán nhỏ vài mét vuông thì đúng là quá keo kiệt. Tuy bữa sáng của anh là miễn phí, nhưng nếu tính gộp vào tiền phòng khách sạn thì chắc chắn không phải là một con số nhỏ.
Cốc Kiều đọc báo thấy dạo này nhiều nơi đang thịnh hành bữa sáng kiểu Quảng Đông nên chủ động đề nghị:
– Anh họ, mai em mời anh đi ăn sáng ở quán trà nhé.
– Ở đây ngày nào cũng có sẵn hai suất ăn sáng.
Rõ ràng Lạc Bồi Nhân đang từ chối lời mời của Cốc Kiều, nhưng cô vẫn nghe ra được rằng ít nhất sáng mai Lạc Bồi Nhân vẫn ở đây, nghĩa là cô vẫn còn cơ hội gặp anh.
Rồi cô lại nghe Lạc Bồi Nhân nói thêm:
– Tết Dương lịch anh sẽ rời Thượng Hải. Trước hôm đó, em cứ qua đây ăn sáng cũng được.
Anh nói cứ như thể cô là đứa chuyên đi ăn chực vậy, nhưng Cốc Kiều quên cả phản bác:
– Tết Dương lịch anh đi luôn ạ?
Thực ra, cô cũng định rời Thượng Hải vào những ngày cận Tết Dương lịch. Kể cả Lạc Bồi Nhân có ở lại thêm nhiều ngày nữa thì cô cũng chẳng có cách nào gặp anh.
Cô buột miệng hỏi:
– Về Singapore ạ?
Cốc Kiều từng thấy Singapore trên bản đồ, giờ này ở đó chắc hẳn ấm hơn Thượng Hải nhiều, mà quan trọng nhất là có nắng. Là một người tràn trề lòng hiếu kỳ, cô luôn muốn khám phá mọi ngóc ngách của Thượng Hải, nhưng cô lại không thể ưa nổi mùa đông nơi này.
Ngoài Singapore ra thì còn về đâu được nữa chứ? Cốc Kiều tự thấy mình thật ngớ ngẩn. Thế rồi miệng cô đã nhanh hơn não, bắt đầu liến thoắng cứ như để chứng minh quyết định của Lạc Bồi Nhân là vô cùng sáng suốt:
– Em đọc báo thấy bảo sau Tết Dương lịch, Thượng Hải còn có thể lạnh hơn nữa cơ. Anh về Singapore lúc này là chuẩn bài rồi. Mùa đông ở Singapore chắc ngày nào cũng nắng chang chang anh nhỉ? Tránh rét ở đó thì ấm phải biết!
Lạc Bồi Nhân không đáp, chỉ nhìn cô như thể đang nhìn một người xa lạ.
Cốc Kiều lại rót thêm sữa vào ly cà phê, chẳng biết mình đang uống sữa hay uống cà phê nữa. Cô cúi đầu uống, nghĩ bụng Tết Dương lịch anh đã đi rồi, cô nên mời anh ăn tối mới phải. Ăn ở đâu bây giờ? Ngoài tiệm bán đồ ăn nhẹ ở đầu hẻm mà cô mê tít, cô hoàn toàn mù tịt về ẩm thực thành phố này. Đang mải nghĩ ngợi, Cốc Kiều nghe thấy một cô gái cất giọng chào Lạc Bồi Nhân bằng tiếng Anh.
Cốc Kiều ngẩng lên, trông thấy một cô gái xinh đẹp mà cô không đoán được là con lai nước nào. Cách ăn mặc của người này toát lên vẻ trí thức, nhưng chất liệu và giá cả lại vượt xa mức chi tiêu của giới trí thức thông thường, ít nhất là trong nước, còn ở nước ngoài thì cô không rành. Cốc Kiều không cố ý trông mặt mà bắt hình dong, nhưng bảo một nha sĩ lâu năm hoàn toàn làm ngơ trước hàm răng của người khác thì đúng là chuyện không tưởng. Cô rất thích món trang sức đơn giản trên cổ tay cô gái kia, nhưng không nhìn ra là của thương hiệu nào.
Do bạn trai vẫn còn ngủ trong phòng nên Anne xuống ăn sáng một mình. Cô ta đã bay đến Thượng Hải ngay sau lễ Giáng sinh. Gia đình cô ta rất coi trọng lễ nghi truyền thống nên Giáng sinh nào cả nhà cũng phải quây quần đông đủ.
Anne chưa bao giờ gặp mặt bạn gái của Lạc Bồi Nhân. Lần đó, khi cô ta mang quà tân gia đến căn hộ kiêm văn phòng của anh, cứ ngỡ bạn gái anh sẽ sớm nhìn thấy chiếc ghế lười năm bánh mà mình tặng. Nhưng rồi chiếc ghế ấy vẫn nằm đó đến tận khi Lạc Bồi Nhân dọn đi, rời khỏi trường, mà vẫn chẳng có duyên gặp cô bạn gái của anh. Có dạo Anne còn nghi Lạc Bồi Nhân thất tình, có lẽ chiếc nhẫn kim cương 0.3 carat của anh đã làm bạn gái buồn lòng, nên cô ấy cũng làm buồn lòng anh. Mấy hôm đó, anh trông giống hệt như hình mẫu một kẻ thất tình trong tưởng tượng của Anne, nhưng rồi anh nhanh chóng trở lại bình thường.
Trước Giáng sinh năm ngoái, Anne tình cờ gặp lại Lạc Bồi Nhân khi anh từ Singapore về trụ sở chính. Cô ta báo cho anh biết chiếc ghế lười năm bánh mình tặng khi xưa sắp được đưa vào sản xuất hàng loạt chứ không còn là hàng độc bản nữa. Anne vốn định mời Lạc Bồi Nhân cùng đón Giáng sinh, nhưng trước khi ngỏ lời, cô ta đã kịp hỏi anh có bạn gái chưa, và anh bảo là có.
Năm đó, trên bàn làm việc tại căn hộ kiêm văn phòng của Lạc Bồi Nhân có đặt một tấm ảnh chụp cô gái mặc chiếc áo len xanh điểm hoa vàng. Anne từng rất ngạc nhiên khi thấy anh lại thích kiểu con gái dễ thương như vậy. Chính sự ngạc nhiên ấy đã khiến cô ta nhớ mãi, đến nỗi vừa thoáng thấy cô gái ngồi đối diện Lạc Bồi Nhân, Anne đã thấy quen quen – một cô gái luôn tràn đầy lòng hiếu kỳ với thế giới xung quanh. Nếu họ ăn sáng cùng nhau vào giờ này thì chắc chắn đêm qua đã ở bên nhau.
Nhưng tấm ảnh ấy đã là chuyện của gần ba năm về trước. Anne nhất thời không chắc cô gái này là người trong ảnh, hay gu của Lạc Bồi Nhân trước sau như một, chỉ yêu những cô gái có ngoại hình na ná nhau. Nếu là người cũ, tại sao ngón tay của cả hai đều không đeo nhẫn? Hơn hai năm trước đã rục rịch cầu hôn, chẳng lẽ sau ngần ấy thời gian vẫn chưa thành công? Trừ phi anh khăng khăng cho rằng bạn gái mình không quan tâm đến trọng lượng viên kim cương, cố chấp chỉ mua nhẫn dưới 1 carat dù đã thắng lớn trên thị trường chứng khoán.
Thấy Cốc Kiều, Anne chủ động chuyển từ tiếng Anh sang vốn tiếng Trung còn lơ lớ của mình, cất lời chào:
– Chào em, chị là Anne.
– Chào chị, em là Cốc Kiều.
– Cốc… Kèo? – Anne lặp lại. – Tên em hay thật đấy. Bội Ân có kể với chị rằng anh ấy có một cô bạn gái rất tốt, hôm nay cuối cùng chị cũng được gặp rồi. Em xinh quá.
Cốc Kiều phải mất vài giây mới nhận ra Cốc Kèo chính là mình, còn Bội Ân mà Anne nhắc đến là Lạc Bồi Nhân.
Anh bảo mình có một cô bạn gái rất tốt ư? Có từ bao giờ vậy? Cốc Kiều vẫn luôn tự thấy mình là người tốt, nhưng cụm từ “cô bạn gái rất tốt” thì e rằng không phải nói về cô.
Nhìn Anne không giống một người đã mấy năm chưa gặp Lạc Bồi Nhân. Rốt cuộc, cô bạn gái này đang ở thì hiện tại tiếp diễn, hay cũng đã thành thì quá khứ giống như cô rồi? Hẳn là Anne thấy cô và anh ngồi ăn sáng chung, tưởng họ đã qua đêm với nhau nên mới hiểu lầm như vậy.
Cốc Kiều cố nặn ra một nụ cười:
– Chị hiểu lầm rồi, bọn em không phải người yêu đâu ạ.
Sợ Anne là người nước ngoài, nghe không rõ, Cốc Kiều cố tình nói thật chậm. Thế nhưng, nhìn biểu cảm của Anne, cô biết ngay đối phương đã chuyển từ việc tưởng họ là người yêu sang nghi ngờ họ là bạn tình của nhau.
Cô thấy mình oan thấu trời xanh. Lẽ nào phải giải thích cặn kẽ rằng đêm qua cô ngủ một mình trong căn phòng trọ không có cửa sổ, chứ cô và anh hoàn toàn trong sạch, đến một ngón tay cũng chưa hề chạm vào nhau hay sao?
Cốc Kiều không nói gì thêm. Cô biết mình chẳng cần giải thích dông dài, chỉ một cách xưng hô là đủ để chứng minh sự trong sạch cho Lạc Bồi Nhân.
– Anh họ, em phải về sắp xếp lại số liệu, có gì mai mình nói tiếp nhé. Em còn có việc, xin phép đi trước ạ. Cảm ơn anh vì bữa sáng thịnh soạn thế này.
Nói rồi, Cốc Kiều mỉm cười chào Lạc Bồi Nhân và Anne. Cô khoác vội chiếc áo bành tô, chưa kịp cài khuy đã xách cặp tài liệu rảo bước đi thẳng.
Dù biết người phía sau không thấy rõ mặt mình, Cốc Kiều vẫn cười suốt đường. Cô cứ thế mỉm cười bước đi, rồi đâm sầm vào cửa kính, nghe rõ tiếng đầu mình va cộp vào mặt kính.
– Thưa cô, cô có sao không ạ?
Nụ cười vẫn dính cứng ngắc trên mặt Cốc Kiều khi cô đáp:
– Tôi không sao.
Cô đi rất nhanh, chỉ sợ nhân viên trực cửa hỏi thêm câu nữa sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Anne vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Em họ ư? Rõ ràng cô gái này trông rất giống người trong bức ảnh kia mà. Hơn nữa, phản ứng của cô em họ này trông có vẻ không chấp nhận được việc bị cô ta hiểu nhầm. Cô đi vội đến mức tưởng chừng nơi đây là nhà giam, còn cô là một tù nhân vừa được phóng thích, đang cắm đầu chạy ra ngoài.
Anne nhìn theo ánh mắt của Lạc Bồi Nhân, mỉm cười áy náy hỏi:
– Sự nhầm lẫn vừa rồi của tôi có gây phiền phức gì cho anh không?
Dù biết lúc này không nên nhắc lại, nhưng Anne vẫn không kìm được mà thắc mắc:
– Cô ấy chính là cô gái luôn tràn đầy lòng hiếu kỳ với thế giới xung quanh phải không?
Mãi đến khi đã chui vào trong chiếc Santana đỏ, Cốc Kiều mới cảm thấy trán mình hơi đau. Thiệt tình, sao trước cửa khách sạn này không có lấy một chiếc Xiali nào vậy chứ?
Cốc Kiều định giải quyết xong việc đặt hàng với Trường Hữu rồi mới đến đường Cù Giang. Hôm qua cô đã ký hợp đồng đặt hàng tại chỗ, hôm nay đến để thương lượng tăng số lượng hàng ký gửi. Hàng ký gửi không cần thanh toán trước, bán không hết có thể trả lại cho nhà sản xuất. Vì không có rủi ro tồn kho nên đương nhiên ký gửi được càng nhiều càng tốt. Tại phòng kinh doanh, Cốc Kiều phải nói đến khô cả họng mới thương lượng được số lượng hàng ký gửi lên hai trăm bộ. Cô nghĩ bụng, nếu buổi ra mắt game thành công, đạt được kỳ vọng của nhà sản xuất, sau này cô sẽ đỡ tốn nước miếng giới thiệu về cửa hàng của mình như thế này.
Cốc Kiều gặp lại Peter ở Trường Hữu. Khác với sự đãi ngộ dành cho cô, Peter được tiễn ra tận thang máy, thậm chí người tiễn còn bước vào trong cùng ông ta.
Peter có ấn tượng khá sâu sắc về Cốc Kiều. Cô gái này lúc nào cũng mặc quần áo màu nổi, cứ như thể sợ người khác không chú ý đến mình.
Hôm qua Cốc Kiều nói với Peter rất nhiều chuyện, nhưng lại quên khuấy việc mời ông ta đến dự buổi ra mắt game. Không phải chuyện gì cũng có tác dụng tức thì, mời Peter đến dự cũng là để khắc sâu thêm ấn tượng về cô trong tâm trí ông ta. Dù bây giờ còn xa vời, nhưng biết đâu sau này ông ta lại đầu tư vào cửa hàng của cô thì sao? Kể cả con đường này không thông, chỉ riêng việc người của LC đến dự buổi ra mắt game mà lan truyền rộng rãi cũng đủ khiến người ta tin rằng LC đang để mắt tới cửa hàng của cô, và đó tuyệt đối không phải chuyện xấu.
Cốc Kiều bắt đầu nhẩm tính chi phí mời Peter. Qua anh em nhà họ Trần, cô cũng gián tiếp biết được chút chuyện về các công ty nước ngoài. Một nhân vật ở vị thế như Peter có lẽ sẽ chẳng chịu ngồi ghế hạng phổ thông, thế thì những khoản cô phải chi sẽ bao gồm vé máy bay hạng thương gia khứ hồi Bắc Kinh – Thượng Hải, cộng thêm tiền khách sạn và các khoản chi tiêu lặt vặt…
Những con số nhảy múa trong đầu Cốc Kiều. Thấy thang máy sắp xuống tới tầng một, cô quyết định cứ ngỏ lời mời trước đã, mọi chuyện tính sau. Vì sáng nay cô đã trình bày trọn vẹn những điểm sáng của buổi ra mắt game với Lạc Bồi Nhân nên giờ đây cô nói lại cực kỳ trôi chảy, trông cô như thể đang dốc hết lòng thành để ngỏ lời mời.
Peter không cố ý nhìn Cốc Kiều, nhưng gò má đỏ rực của cô khiến người ta khó mà phớt lờ. Lời nói từ miệng cô tuôn ra như pháo hoa bắn tung toé, nhả từng chữ rõ ràng và nhanh gọn, như thể sợ ông ta nghe sót.
Peter gần như đã quên mất rằng cũng có một thời ông ta giống hệt Cốc Kiều, hăng hái đến mức đi thang máy cũng tranh thủ tiếp thị bản thân. Hồi học thạc sĩ quản trị kinh doanh, chương trình kéo dài hai năm mà học bổng chỉ đài thọ một năm, ông ta đã phải học bạt mạng để lấy được tấm bằng trong vòng một năm đó. Sau khi tốt nghiệp vào công ty, ông ta lại ra sức chứng tỏ năng lực, đến nằm mơ cũng nghĩ tới công việc. Rốt cuộc, ông ta nhận lại được gì? Vợ chê ông ta không biết cân bằng giữa công việc và gia đình nên đệ đơn ly hôn, để rồi trớ trêu thay, người chồng sau của lại chính là sếp của Peter. Lẽ ra ly hôn xong, ông ta dành thêm nhiều thời gian cho công việc hơn thì kết quả phải tốt hơn, nào ngờ vẫn thất bại trong cuộc đấu đá công sở, để Cohen trèo lên đầu lên cổ, ngồi tận trụ sở châu Á – Thái Bình Dương mà chỉ tay năm ngón với mình. Peter luôn cảm thấy việc họ điều ông ta đến Thượng Hải thực chất chỉ là để gạt ông ta ra rìa.
Bị gạt ra rìa mãi rồi Peter cũng quen. Công việc đã phụ ông ta thì ông ta cũng chẳng coi trọng nó nữa, bắt đầu học cách hưởng thụ cuộc sống.
Peter bình thản hỏi:
– Ngoài tôi ra, cô còn mời ai bên LC nữa không?
Peter nhớ lại, trong bữa tiệc tối qua, Cốc Kiều đã trò chuyện khá lâu với Lạc Bồi Nhân. Giờ đây, ông ta đâm ra ác cảm với những gã trẻ tuổi ngạo mạn. Ông ta mời Lạc Bồi Nhân ăn tối thì anh từ chối, viện cớ tối nay có hẹn. Trong kỳ nghỉ cá nhân, từ chối lời mời cơm của một đồng nghiệp không mấy thân thiết cũng là chuyện thường tình. Nhưng nếu người mời là Cohen thì sao?
– Tôi chỉ mời một mình ông thôi.
Ở LC, Cốc Kiều vốn chỉ biết mỗi Peter. Cô vội đưa ra một phương án mới:
– Nếu ông thực sự không sắp xếp được thời gian thì có thể cử người khác trong công ty đến tham dự cũng được ạ.
Thang máy vừa xuống đến tầng một, Cốc Kiều liền tranh thủ ngỏ lời mời:
– Tối nay ông có thời gian không ạ? Tôi muốn mời ông một bữa cơm, tiện thể xin ông chỉ bảo cho vài chuyện.
Cốc Kiều không ngờ Peter lại đồng ý nhanh gọn đến vậy.
Vì không rành các quán ăn ở Thượng Hải, Cốc Kiều đành nhờ Peter chọn địa điểm.
– Quán này nằm trong một căn biệt thự kiểu Tây. Bà chủ quán nấu món măng hầm thịt cực ngon, phải đến những chỗ như vậy mới ăn được vị cơm nhà. Mấy tiệm khác đều thiếu một chút gì đó.
Lần trước Peter cũng định mời Lạc Bồi Nhân đến đúng quán đó, tiếc là anh không có lộc ăn.
Xem ra hai năm ở Thượng Hải của Peter không hề uổng phí. Dù công việc chẳng mấy tiến triển, thậm chí còn để một gã trai mới hơn hai mươi tuổi đầu trèo lên đầu lên cổ. Nhưng quả thực ngoài công việc ra, Peter đã học được cách hưởng thụ cuộc sống đầy tinh tế, thậm chí ông ta còn rành rẽ mấy chốn ăn chơi ở đây hơn cả dân bản địa nữa.
Bạn thấy sao?