Chương 105: 105: Danh thiếp
Cốc Kiều đã không có cơ hội trao đổi danh thiếp với Lạc Bồi Nhân. Cô thấy anh ngồi ở hàng ghế đầu, xung quanh lúc nào cũng có người vây lấy trò chuyện. Dẫu cách nhau cả mấy hàng ghế, cô chỉ cần liếc mắt là tìm thấy anh ngay lập tức.
Đúng lúc Cốc Kiều đang mải ngắm nhìn bóng lưng Lạc Bồi Nhân, anh bỗng quay đầu lại. Nhưng cô còn chưa kịp chắc chắn liệu anh có đang nhìn mình hay không thì anh đã ngoảnh đi rồi.
Tại buổi họp báo, Lạc Bồi Nhân không đeo bảng tên, cũng chẳng được giới thiệu, chỉ lặng lẽ ngồi dự như một vị khách bình thường, không tranh làm tâm điểm với Peter.
Có điều, khi ông ta lên sân khấu phát biểu, Lạc Bồi Nhân lại ngồi dưới với phong thái của sếp lớn đang lắng nghe cấp dưới báo cáo công việc. Cảm giác ấy khiến Peter thấy vô cùng khó chịu, trong đầu ông ta không ngừng thắc mắc: Rốt cuộc người này đến Thượng Hải làm gì? Liệu chi nhánh của ông ta có bị cắt giảm không? Lạc Bồi Nhân can thiệp vào chuyện này sâu đến mức độ nào?
Là một đại lý quèn, Cốc Kiều dĩ nhiên bị xếp ngồi ở những hàng ghế sau. Nội dung trên sân khấu, cô gần như đã đọc quá nửa trong tập tài liệu quảng cáo rồi. Đầu óc cô giờ đây chỉ quay cuồng với vô số câu hỏi: Anh đã làm gì sau khi ra trường? Tại sao anh lại ở đây? Anh đến vì dự án của mẹ, hay chỉ ghé qua vài ngày rồi đi? Nếu anh đang ở trong nước, vậy người hôm đó đến cửa hàng của cô chắc chắn là anh rồi. Nhưng tại sao anh lại đến đó?
Peter vốn định tranh thủ giờ ăn trưa để trò chuyện với Lạc Bồi Nhân hòng xoá bỏ những hiềm khích cũ, nhưng anh chỉ cười đáp rằng trưa nay đã có hẹn.
– Nghỉ phép mà cũng bận rộn gớm nhỉ!
Bà Liêu nhìn tấm ảnh đặt trong văn phòng: một cậu bé mặc sơ mi xanh hải quân, quần đùi kiểu Tây phối cùng tất dài đen, dây giày da thắt rất chỉn chu. Đó là bức ảnh bà chụp cho con trai vào năm đầu tiên đưa con sang Singapore.
Thời gian trôi nhanh thật. Ngày ấy, mọi cuộc gặp gỡ của hai mẹ con lúc nào cũng phải tuân theo lịch trình của bà. Giờ thì ngược lại, đến lượt bà phải dò hỏi lịch trình của con trai.
Bà không hiểu tại sao con trai lại bỏ dở việc học, dù chuyện đó cũng nằm trong dự liệu của bà. Lần bà sang Mỹ có tiện đường ghé thăm con trai. Khi đó, bà gần như chẳng còn chút hy vọng nào về việc Lạc Bồi Nhân sẽ từ bỏ chuyên ngành của mình. Lần gặp đó trông anh có vẻ không ổn. Dĩ nhiên, người nhà họ dù có gặp phải cú sốc nào đi nữa thì vẻ bề ngoài vẫn luôn tươm tất, không đến nỗi để người ngoài chê cười.
Nhưng với một người chỉn chu như Lạc Bồi Nhân, việc cạo râu bất cẩn để lại vết xước đỏ trên mép là chuyện hiếm thấy. Phải lơ đễnh đến mức nào mới ra nông nỗi ấy.
Không lâu sau lần gặp đó, Lạc Bồi Nhân bỏ học tiến sĩ. Dường như không muốn để mẹ mình đắc ý, anh chẳng thèm báo cho bà một tiếng. Mãi sau này, khi Lạc Bồi Nhân đã tới Singapore, bà Liêu mới hay tin. Bà cứ nghĩ con trai đã sang đây thì dù có làm việc ở công ty khác, sớm muộn gì cũng sẽ quay về bên bà, chỉ là đang đợi bà cho một cái cớ để xuống nước mà thôi. Bà cho rằng cái cớ mình đưa ra đã rất khéo léo, đủ để giữ thể diện cho con trai, vậy mà anh vẫn không chịu đón nhận.
Dù lúc đó có chút phật lòng, bà vẫn nghĩ để anh ra ngoài rèn giũa một thời gian cũng tốt.
Khi ấy, bà Liêu vẫn tin rằng, rồi sẽ có ngày con trai về làm cho công ty của mình. Nhưng giờ đây, bà không còn chắc chắn nữa.
Buổi họp báo lần này không chỉ có tiệc tối mà còn phục vụ cả bữa trưa. Nhưng suốt bữa ăn, Cốc Kiều không hề thấy bóng dáng Lạc Bồi Nhân đâu.
Chiếc điện thoại di động trong túi xách bỗng reo vang. Dù biết cước chuyển vùng đắt đỏ, cô vẫn không do dự mà bắt máy.
Khoảng lặng đầu cuộc gọi đã giúp cô xác nhận người ở đầu dây bên kia là ai. Ngoài Lạc Bồi Nhân ra, chẳng thể là ai khác.
Cốc Kiều nghe thấy anh hỏi mình qua điện thoại:
– Em còn gì muốn nói với anh không?
Giọng Lạc Bồi Nhân bình thản đến lạ, khiến Cốc Kiều không tài nào hình dung nổi vẻ mặt anh lúc nói câu này, cũng như chưa từng dám mường tượng ra nét mặt anh khi cô nói lời chia tay. Cô vẫn luôn cố tránh nghĩ về ký ức ấy.
Câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu cô là: Hồi đó anh nghỉ học, có phải vì em không? Cô mong câu trả lời là không, nhưng rốt cuộc đã không hỏi, bởi cô biết dù có phải đi chăng nữa, Lạc Bồi Nhân có lẽ cũng sẽ phủ nhận. May mà bây giờ anh đang sống rất tốt. Câu hỏi thứ hai nảy ra: Bây giờ anh có bạn gái chưa? Rồi thứ ba: Lần này anh về rồi có đi nữa không? Và thứ tư: Có phải anh đã đến cửa hàng của em không? Sao anh lại đến? Là tình cờ hay vì biết đó là cửa hàng của em? Nhưng cuối cùng, lời bật ra khỏi môi Cốc Kiều lại là câu hỏi thứ bảy hay thứ tám gì đó:
– Lần này anh định ở lại Thượng Hải mấy ngày?
Sau hai giây im lặng, cô nghe tiếng anh đáp:
– Em đang cố tìm lời để nói đấy à? Em vẫn thường bắt chuyện với người lạ như thế sao?
Có lẽ giữa người lạ với nhau thì cũng chỉ đến thế là cùng.
– Vậy anh có rảnh hôm nào không? Em muốn mời anh một bữa cơm.
Lời mời ấy thốt ra ngay lúc này nghe cũng sặc mùi xã giao.
– Cảm ơn, không cần đâu.
Từ căn phòng suite nhìn ra ngoài, tháp truyền hình Minh Châu Phương Đông trông vô cùng nổi bật.
– Khoản tiền hoa hồng em định đưa anh vẫn đang gửi ngân hàng…
Cốc Kiều chưa nói hết câu thì đầu dây bên kia đã ngắt máy, chẳng có lấy một câu từ biệt. Đây là lần đầu tiên anh cúp máy phũ phàng như vậy, coi như giúp cô tiết kiệm được một khoản cước chuyển vùng.
Lẽ ra Cốc Kiều phải hỏi số của anh, số ở Thượng Hải, số ở Singapore, số ở mọi nơi anh sống… Sao cô có thể quên được nhỉ? Có lẽ vì anh chưa bao giờ cúp máy trước, nên cô mặc định rằng anh sẽ luôn kiên nhẫn lắng nghe, cho đến tận khi cô hỏi được câu mình muốn hỏi nhất.
Trước đây, người cúp máy trước luôn là cô. Vì xót tiền cước quốc tế đắt đỏ, cô lúc nào cũng nói vội nói vàng cho xong chuyện, cố kết thúc cuộc gọi trước giây thứ năm mươi chín rồi lí nhí hai tiếng “tạm biệt” như nghẹn trong họng.
Giờ thì đến lượt Lạc Bồi Nhân ngắt máy của cô. Cốc Kiều thầm nhủ, đúng là quả báo nhãn tiền. Ngày xưa chưa gặp quả báo chẳng qua là chưa đến lúc mà thôi.
Hứa Linh hỏi Cốc Kiều:
– Vừa rồi là anh họ của cô à?
Ngồi ngay hàng ghế đầu, chẳng biết là nhân vật tầm cỡ nào. Cốc Kiều và ông anh họ này nom vừa thân quen lại vừa xa cách. Bảo không thân thì ánh mắt họ nhìn nhau đã chẳng thế, nhưng nếu bảo thân thì có ai thân nhau mà thế không?
Cốc Kiều lặng thinh.
Ranh giới giữa người với người khiến Hứa Linh cũng ý tứ không hỏi thêm.
Thấy Cốc Kiều dường như nuốt không trôi, Hứa Linh liền gợi ý:
– Tôm ở đây ngon lắm, cô thử đi. Mà không biết tiệc tối nay thế nào nhỉ… Yên tâm, tôi sẽ dắt cô vào. Peter chắc chắn sẽ có mặt, tiệc tối bao giờ cũng hoành tráng hơn nhiều.
– Cảm ơn cô. – Cốc Kiều hỏi lại. – Nhưng thế có phiền cô không?
– Phiền gì chứ!
Lúc trước Hứa Linh thấy buổi họp báo quá khô khan nên mới muốn chuồn đi trước tiệc tối, nhưng giờ cô ta đã đổi ý.
Chẳng biết khuyên nhủ Cốc Kiều thế nào cho phải, Hứa Linh đành nói:
– Thôi nào, buồn mấy cũng phải ăn chứ. Chẳng có gã đàn ông nào đáng để mình bỏ bữa đâu!
Dẫu có là một gã đàn ông đẹp trai thì cũng không đáng.
Cốc Kiều không nghĩ mình không nuốt nổi bữa ăn miễn phí này là do tâm trạng, mà đơn thuần chỉ vì không có khẩu vị. Có lẽ thuốc hạ sốt cuối cùng cũng phát huy tác dụng nên cơn sốt đã lui dần, nhưng Cốc Kiều biết chiều nay buổi họp báo vẫn tiếp tục, và cô sẽ lại gặp anh.
Hứa Linh phát hiện sắc mặt Cốc Kiều thoắt cái đã thay đổi. Cô nhanh chóng bắt chuyện và đưa danh thiếp cho người khác. Chẳng hiểu sao, Hứa Linh chợt cảm thấy ước mơ của Cốc Kiều dường như không còn viển vông nữa.
Suốt buổi chiều, Cốc Kiều không thấy Lạc Bồi Nhân đâu, chỗ ngồi của anh trống không. Trong một thoáng, cô chỉ muốn lao ra khỏi hội trường để tìm anh, thậm chí còn muốn đứng lên hỏi xem có ai ở đây trông thấy anh không. Nhưng sau khoảnh khắc đó, cô lại ngồi yên tại chỗ của mình.
Qua quần áo và vị trí ngồi của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều biết anh đang sống rất tốt. Cô bỗng tự hỏi, cớ sao Trần Tinh lại tặng cô chiếc đĩa CD kia làm gì cơ chứ, để bây giờ lời bài hát cứ văng vẳng bên tai cô: “Rồi một ngày anh sẽ biết, cuộc đời không có em cũng chẳng khác gì.”
Cốc Kiều vẫn ngồi ngay ngắn, nhưng tâm trí đã chẳng còn tha thiết gì nữa. Trong phần hỏi đáp với phóng viên ở nửa sau chương trình, những câu hỏi cứ vào tai này lại ra tai kia, không một chữ nào đọng lại trong đầu cô.
Đến tiệc tối, Cốc Kiều vẫn không thấy Lạc Bồi Nhân đâu, nhưng quả thật cô đã trông thấy Peter. Sợ cô nhận nhầm người, Hứa Linh còn cố tình chỉ lại cho cô một lần nữa.
Cốc Kiều cảm ơn ý tốt của Hứa Linh, nhưng thực ra cô đã nhớ kỹ gương mặt người đàn ông trung niên này ngay khi ông ta lên sân khấu phát biểu.
Tranh thủ giờ nghỉ, Cốc Kiều cầm ly sâm panh bước đến trước mặt Peter và đưa danh thiếp cho ông ta. Peter không nghĩ mình trò chuyện với Cốc Kiều vì cô xinh đẹp. Ngay cả khi cô chỉ là một cô gái có dung mạo bình thường, ông ta vẫn sẵn lòng nghe cô nói. Bởi lẽ, khi Cốc Kiều nói về ước mơ, đôi mắt cô sáng rực lên, khiến Peter bất giác nhớ lại thời trai trẻ của mình. Thuở ấy, ông ta cũng từng hào hứng nói về ước mơ như vậy, chỉ có điều ước mơ của Cốc Kiều có sức lay động hơn nhiều.
Đúng lúc này, Peter nhác thấy Lạc Bồi Nhân lại đến. Rõ ràng anh đã bảo không tham gia, giờ lại đến góp vui cái nỗi gì? Thật ra, Peter chẳng muốn chạm mặt Lạc Bồi Nhân chút nào, nhưng hiện tại ông ta đang rất cần moi được thông tin mình muốn từ anh, đến độ ánh mắt dõi theo anh cũng lộ vẻ kính nể.
Ở nơi công cộng mà cứ mải mê trò chuyện với một cô gái trẻ đẹp thế này rất dễ gây hiểu lầm. Mà lúc này, Peter lại không muốn gây ra hiểu lầm kiểu đó.
Cốc Kiều nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Peter, nhưng cô không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào. Cô bèn nói rằng tuần này mình sẽ ở lại Thượng Hải, nếu ông ta thấy hứng thú với dự án của cô thì có thể liên lạc với cô bất cứ lúc nào.
Vừa quay người lại, Cốc Kiều đã chạm mặt Lạc Bồi Nhân.
Giữa chốn đông người, nhìn ai đó quá chăm chú là việc khá thất lễ, Cốc Kiều không muốn lặp lại sai lầm ban sáng nữa.
Lạc Bồi Nhân lướt qua người Cốc Kiều, hai người cách nhau rất gần, giọng anh tuy khẽ nhưng vẫn lọt vào tai cô rõ mồn một:
– Chắc em phát hết danh thiếp rồi nhỉ?
Hóa ra, anh đã trông thấy cô đưa danh thiếp cho Peter, mà rõ ràng đấy không phải người đầu tiên cô đưa danh thiếp.
Cốc Kiều sững người. Kỳ thực số danh thiếp cô nàng theo chưa đưa hết, vẫn còn hai tấm trong túi.
Khi Lạc Bồi Nhân đi lướt qua Cốc Kiều, ánh mắt Peter lập tức dán chặt lấy anh. Cũng chính lúc đó, một câu nói vang lên bên tai cô:
– Tấm danh thiếp lúc nãy em đưa, anh lỡ làm mất rồi. Nếu còn thì cho anh xin một tấm khác nhé.
Bạn thấy sao?