Chương 98: Chính văn hoàn
Dư luận xôn xao dần dần bình tĩnh lại, một tháng sau đó, mở phiên toà, cùng ngày tuyên án, dân mạng điên cuồng, sự kiện hí kịch hóa lần thứ hai xông vào tầm nhìn công chúng.
Cho đến hôm nay, bản văn Cố Chuyết Ngôn tuyên bố đã được truyền thông đăng lại hơn nghìn lần, mà bị cáo Giang Hồi, không nghi ngờ chút nào mà trở thành chuột chạy qua đường trong thế giới giả lập, người người đều muốn đạp một cái.
Cũng trong thực tế, danh tiếng của Giang Hồi ở trong giới hoàn toàn tiêu tùng, tên hắn, ảnh của hắn, thân phận của hắn, tất cả đều bị đẩy ra ánh sáng, chín năm trước hắn đẩy Trang Phàm Tâm vô tội vào vực sâu, bây giờ chính hắn rốt cuộc cũng bị cháy da khét thịt đóng đinh trên đài hành hình.
Xâm phạm quyền sở hữu tri thức, chửi bới ác ý, bao nhiêu tội danh chồng chất. Cá nhân Trang Phàm Tâm và Cố Chuyết Ngôn, hai công ty Silhouette và GSG, truy kích và tiêu diệt toàn diện, thậm chí liên lạc đến nhà tổ chức cuộc thi năm đó ở Mỹ, cùng với những bên liên quan kiếm lời từ tác phẩm sao chép của Giang Hồi những năm qua.
Thẩm phán kết án, phán xử ba năm tù.
Trang Phàm Tâm đứng ở vị trí nguyên cáo, một thân tây trang đen, thái độ nghiêm túc nhắm hai mắt lại, màu đen trước mắt nồng đậm, như lớp mực dàu đặc, bôi lên những năm tháng thê thảm của cậu. Chỉ hai ba giây đồng hồ, cậu từ từ mở mắt ra, ánh đèn sáng ngời phá vỡ một mảnh tăm tối, chói đến nỗi khóe mắt cậu ướt át, trong tiếng kết án của quan tòa lăn xuống một giọt nước mắt.
Bụi bặm lắng xuống, là báo ứng, cũng là chính nghĩa tới trễ.
Trang Phàm Tâm quay đầu lại, phía dưới, ba mẹ cậu cũng đã lã chã nước mắt, ác mộng dằn vặt cả gia đình rốt cuộc tan thành mây khói. Cậu nắm chặt cổ tay trái, lòng bàn tay chườm nóng mặt đồng hồ, cậu rốt cuộc có thể an ủi ông nội ở trên trời rồi.
Mãi đến khi rời khỏi tòa án, Trang Phàm Tâm chưa từng liếc mắt nhìn Giang Hồi, đối phương có tội phải bị trừng phạt, cực khổ sắp bắt đầu, hậu quả xấu hắn đã gieo trồng sẽ bám riết lấy nửa đời sau. Cậu không có ý đi trào phúng, hay là bước lên đấm đá, cậu chỉ muốn rời xa, cứu lấy bản thân đã từng sa vào đau khổ, từ đây bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới.
Đi ra khỏi tòa án, ánh nắng trên đỉnh đầu xán lạn như vàng.
Trang Phàm Tâm hai má lấp lánh nước, ướt nhẹp, Cố Chuyết Ngôn lấy khăn ra, trước tiên lau cái cằm nhọn, rồi hướng lên trên lau mặt, nói: "Em cứ khóc mãi, chú với dì cũng khóc theo."
Nhưng Trang Phàm Tâm không nhịn được, càng khó có thể hình dung tâm tư lúc này, cậu không phải đơn thuần vui vẻ, sảng khoái, mà thấy bên tai ong ong, tứ chi mềm nhũn, từ đầu đến chân đều có cảm giác đột nhiên được giải thoát.
Ở ngoài tòa án trang nghiêm, có cha mẹ bạn bè và ký giả truyền thông, cậu nên lau nước mắt rời đi, nhưng cậu lại nắm lấy khăn mùi soa, run rẩy dang hai tay ra ôm Cố Chuyết Ngôn.
Tây trang đen dán vào tây trang đen, cà vạt tơ tằm trước ngực ma sát lấy nhau, Trang Phàm Tâm ngẩng mặt tì lên vai phải Cố Chuyết Ngôn, than thở nói: "Em được giải thoát rồi."
Năm chữ đơn giản, nhưng khó khăn và dài lâu như vừa vuợt qua núi đao biển lửa, Cố Chuyết Ngôn siết chặt thân thể Trang Phàm Tâm: "Sau này sẽ chỉ còn lại chuyện tốt, cho dù có trắc trở, cũng có anh bên em."
Trang Phàm Tâm nói: "Cám ơn anh đã cùng em đánh xong một trận."
Cố Chuyết Ngôn chỉ cười, không hé răng, anh có thể làm thần bảo hộ che chở cho Trang Phàm Tâm, mà càng muốn trở thành người yêu cùng Trang Phàm Tâm kề vai chiến đấu, bởi vì Trang Phàm Tâm dũng cảm, anh toại nguyện trở thành hậu phương.
Một nhóm truyền thông chờ đợi đã lâu, bọn họ vừa lộ diện liền tranh tới, câu hỏi đa dạng, ngoại trừ nhằm vào sự kiện hạ màn, còn hỏi sắp xếp sau này của Trang Phàm Tâm, thậm chí còn hỏi chuyện tình yêu của hai người bọn họ.
Tài xế cản bước, bên trong xe thương vụ, Trang Hiển Dương và Triệu Kiến Thu đã ngồi hẳn hoi, Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm lên xe liền rời đi. Một nhà ba người đều có chút kích động, không làm dịu được, nhìn nhau một hồi lại muốn rơi lệ.
Cố Chuyết Ngôn vội vàng nói: "Chú dì, đừng như vậy mà, chúng ta cần phải chúc mừng chứ."
Bình luận