Chương 87: Mày thực sự là trai thẳng à ?
Trang Phàm Tâm loạn nhịp tim một hai giây, đồng tử đột nhiên trợn to, lóe sáng, nhảy lên cao mừng như điên hòa lẫn kinh ngạc khó tin, xác nhận lại, nói: "Thật sao?"
Hỏi một lần còn chưa đủ, gào lên: "Thật hả!"
Cố Chuyết Ngôn nhìn dáng dấp kia, cảm giác mình được nâng niu, được tôn trọng, được ôm trong ngực cả ngày lẫn đêm mà nhớ mong... Khóe miệng cũng không kìm được, lại muốn ngoan cố kích thích: "Hay là để anh suy nghĩ thêm."
Trang Phàm Tâm làm sao chịu: "Không được!" Nghiêng người rời khỏi đầu giường, đau thắt lưng kêu gào, vừa kêu vừa ôm cổ Cố Chuyết Ngôn, vừa như ăn vạ, cũng giống như ngăn cơn sóng dữ, "Anh đã nói ra rồi! Không thể thay đổi!"
Cố Chuyết Ngôn mím môi vui mừng, nghe Trang Phàm Tâm kích động kêu to, sau năm ba câu giọng điệu mơ hồ thay đổi, hạ thấp, đứt quãng, anh nắm gáy Trang Phàm Tâm tách ra, thấy rõ viền mắt mông lung hơi nước của Trang Phàm Tâm.
"Tại sao khóc." Anh giơ tay lau đi.
Trang Phàm Tâm cố nhẫn nhịn: "Đừng chọc ghẹo em có được không?"
Cố Chuyết Ngôn dùng giọng dỗ dành, nói: "Anh đùa mà, vậy cũng nghe không hiểu sao?"
Trang Phàm Tâm nhíu mày, khó chịu cũng thấy xinh đẹp, thì thầm: "Anh không biết em chờ bao lâu đâu, không phải mấy tháng sau khi gặp lại, mà là rất nhiều năm rồi." Cậu không thể nhịn xuống được, nước mắt lã chã chảy xuống, "Nhưng em không có lòng tin có thể đợi được anh đồng ý quay lại."
Cố Chuyết Ngôn thấp giọng hỏi: "Nếu như anh mãi vẫn không đồng ý thì sao?"
"Anh không đồng ý, vậy em vẫn sẽ đợi." Trang Phàm Tâm giống như đang nói lịch trình những năm này, "Nếu như anh có người mới, em sẽ không đợi nữa, em cùng hồi ức trước đây cũng có thể sống hết đời."
Những năm tháng bọn họ bỏ trống, Cố Chuyết Ngôn dằn vặt muốn lãng quên, cuối cùng vẫn là thất bại, Trang Phàm Tâm ôm hồi ức một mực chờ đợi, rốt cuộc cũng chờ được rồi.
Cố Chuyết Ngôn lau khô nước mắt Trang Phàm Tâm: "Được rồi, không khóc nữa, càng khóc càng sưng." Bàn tay thuận sau gáy vuốt xuống dưới, mơn trớn tấm lưng, dao động đến eo, "Đau không, lúc nãy la đau cái gì?"
Trang Phàm Tâm run rẩy một cái, đâu chỉ là đau thắt lưng, hai bên ngực che kín dấu đỏ, chân không khép lại được, nơi ấy phía trước và bụng dưới đều trướng, mặt sau càng là đau đến chết lặng.
"Anh làm mấy lần vậy..." Cậu cắn răng hỏi.
"Nếu như em hỏi cái này, vậy anh phải đếm thật rõ ràng." Cố Chuyết Ngôn không biết xấu hổ mà nhớ lại, "Đêm giao thừa làm đến bốn, năm giờ, thật ra cũng chỉ có ba lần, bởi vì anh không có rút ra, chiều hôm qua tỉnh dậy, một lần, vừa nãy ở trong phòng tắm, đánh răng đến rửa ráy hai lần, gộp lại tổng cộng là —— "
Trang Phàm Tâm nghe không vô: "Khỏi cộng nữa!"
Cố Chuyết Ngôn nói: "Em không thể chỉ tính anh mấy lần, anh làm bao nhiêu lần, không phải là em sướng bấy nhiêu lần sao, phải không?"
Giọng nói kia còn rất có cảm giác ưu việt, đều là nam, Trang Phàm Tâm không nhịn được mắng: "Phải cái đầu anh!" Mắng xong thở hổn hển, vòng eo mềm đến nỗi ngồi không yên, ngã trên gối.
Bình luận