Chương 71: Tui biết sớm muộn gì cũng có ngày tui không nghĩ ra tiêu đề
Xe cứu thương lái về khu cấp cứu, người đang bu đông đúc dần dần tản ra, Trang Phàm Tâm chen lẫn trong đó đi ra cổng bệnh viện. Cố Chuyết Ngôn đã không nhìn thấy thân ảnh kia nữa rồi, nhả chân ga, chạy về hướng ngược lại.
Anh không vạch trần, không đuổi theo chặn Trang Phàm Tâm lại hỏi nguyên nhân, sợ hỏi không ra lại rơi vào lúng túng. Chắc là khám bệnh, Trang Phàm Tâm không nói chắc là sợ anh lo lắng, hoặc là liên quan đến chuyện riêng tư, vậy càng ngại nói.
Cố Chuyết Ngôn cứ khuyên mình như thế, khuyên suốt mấy con phố.
Ngã tư đường, đèn đỏ, anh buông vô-lăng ra vuốt mặt, cách tấm kính nhìn dòng xe cộ chạy ngang, nhìn cảnh sát giao thông đang chỉ huy, nhìn tới nhìn lui nhìn rõ ràng tình trạng của mình. Lòng không yên, thật ra đang tính toán.
Cố Chuyết Ngôn không có cách nào, Trang Phàm Tâm nắm lấy tuyến dây thần kinh mẫn cảm nhất của anh, anh không thể lơ là được. Người đi ra khỏi bệnh viện này nếu là người khác anh hoàn toàn sẽ không lo ngại, cũng sẽ không phiền lòng, nhưng đối phương là Trang Phàm Tâm, cho nên anh xoắn xuýt, suy đoán, lái xe từ Tam Hoàn qua đến Tứ Hoàn.
Cố Chuyết Ngôn sợ Trang Phàm Tâm lừa anh, giấu anh, sợ một lúc nào đó một giây phút nào đó liền đánh một đòn cảnh cáo với anh. Một lần bị rắn cắn, quả nhiên mười năm vẫn sợ dây thừng. Nhưng sợ nhất là Trang Phàm Tâm có bệnh tật gì thật, học theo mấy cuốn tiểu thuyết não tàn che giấu không báo, chơi cái trò một mình kiên cường.
Lái xe về nhà, chất xám Cố Chuyết Ngôn tiêu hao còn nhiều hơn cả khi làm việc, anh cần gấp một ít an ủi, vì vậy vào cửa liền bắt đầu tìm thuốc lá. Ngậm một điếu, lục túi quần thể thao ban sáng đã mặc, bật lửa thật sự không tìm được.
Trang Phàm Tâm cũng mới vừa đến nhà, không quên lời căn dặn của anh, tìm từ lầu trên xuống lầu dưới, tìm thấy một cái bật lửa trong kẽ ghế sô pha. Cậu chụp lại gửi cho Cố Chuyết Ngôn: "Là cái này phải không?"
Cố Chuyết Ngôn nhìn ảnh bật cười, thuận miệng nói dối vậy mà thành thật, trả lời: "Là nó."
Lấy từ trong tủ ra một cái khác, đốt thuốc, Cố Chuyết Ngôn đi chậm đến ban công nuốt mây nhả khói. Trang Phàm Tâm liền gửi thêm một tin: "Anh nghiện thuốc lá sao?"
"Cũng bình thường." Anh gõ chữ, "Thỉnh thoảng hút một điếu, giải lao."
Trang Phàm Tâm: "Vậy bật lửa này em trả anh thế nào?"
Cố Chuyết Ngôn: "Hôm nào rảnh anh qua đó một chuyến, cà mên canh của em còn ở nhà anh."
Trang Phàm Tâm: "Trễ nhất là ngày mai phải ăn hết đấy, để lâu sẽ hỏng."
"Biết rồi." Cố Chuyết Ngôn trả lời, ngón tay kẹp thuốc lá tiếp tục gõ câu tiếp theo, em đến bệnh viện à? Gõ xong xóa, lại gõ, thật ra hôm nay anh ở bệnh viện nhìn thấy em, đánh xong lại xóa. Thôi bỏ đi.
Kết quả Trang Phàm Tâm hỏi lại: "Anh đang gõ cái gì thế?"
Cố Chuyết Ngôn thầm than: "Không có gì, bên này không khí không tốt, mùa đông hàng năm rất nhiều người bị cảm, uống nhiều nước." Anh rít một hơi thuốc thật mạnh, cảm giác mùi vị nicotin theo cổ họng rót vào ống thở, chặn đến khi nó sưng lên.
Đẩy ra một cánh cửa sổ, Cố Chuyết Ngôn hướng về phía màn đêm thở ra một làn khói trắng, sau đó bị gió lạnh trên không phà vào người. Mặc dù lạnh, nhưng lại sảng khoái, anh không khép cửa, mở ra ảnh đại diện của Trang Phàm Tâm bấm vào album, xem từng cái một.
Số điện thoại mới, tài khoản cũng là mới, phong cách của Trang Phàm Tâm vẫn không thay đổi. Nội dung rất ít, bức ảnh đơn giản cũng tràn ngập mùi nghệ thuật gia.
Chẳng qua là người trưởng thành khó tránh khỏi bị công việc dẫn dắt, sau khi Trang Phàm Tâm nhận việc ở Silhouette có đăng hai thông tin liên quan, một là ảnh quảng cáo tuyên truyền, hai là cảm ơn tạp chí thời trang nào đó tới phỏng vấn. Cố Chuyết Ngôn xem lướt qua đến mấy tháng trước, từ khi kết bạn tới nay anh vẫn chưa từng xem, giống như trốn tránh cái gì đó, lập tức có chút hiếu kì không dừng tay lại được.
Khi đó Trang Phàm Tâm vẫn ở nước ngoài, Luân Đôn, tham dự một hạng mục hợp tác thiết kế, chắc là rất mệt, nội dung đa số đều là phát tiết. Trong bức ảnh có một đống ly Americano, viết: Uống cà phê thức đêm sẽ không sản sinh linh cảm, chỉ có thể sản sinh quầng thâm mắt. Hoặc có những dòng trạng thái thuần văn tự, Đặt sai vải, ở Anh ngoại trừ biết nói tiếng Anh thì mày còn làm tốt được việc gì hả?
Cố Chuyết Ngôn không nhịn được cười, ngay sau đó nhìn thấy một từ rất hung tợn, Shit!
Khá lắm, cay nghiệt, táo bạo, Cố Chuyết Ngôn ngửi được cơn giận từ trước đến giờ chưa từng ngửi qua, hơi khác với Trang Phàm Tâm trong ấn tượng của anh. Từ từ lướt xem hết, anh cảm thấy thiếu cái gì đó, suy nghĩ một lát, cảm thấy kinh ngạc vì Trang Phàm Tâm không đăng về bất kì một người bạn nào.
Ngoại trừ các đồng nghiệp liên quan đến công việc, thì không hề đề cập tới bất kì người bạn nào trong cuộc sống, càng không có ảnh chụp chung.
Cố Chuyết Ngôn nhớ tới, năm đó Trang Phàm Tâm và Tề Nam trao đổi bài tập cũng phải chụp hình đăng lên, khi vẽ vật thực còn đăng các bạn học ở phòng vẽ tranh, bọn họ đến Hạ Môn chơi còn nhắc tới Lục Văn. Trang Phàm Tâm xử sự rất tốt, nhân duyên cũng tốt, cho dù là ở đâu cũng sẽ không thiếu bạn bè, sao lại cứ như đổi tính mà không đề cập tới?
Bình luận