🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 65: Yêu đương gì tầm này

Màn hình từ từ tối dần, Trang Phàm Tâm lại chọc cho sáng lên, cứ như vậy nhiều lần.

Cậu nằm úp sấp, cái gối dưới đầu giống như lòng cậu lúc này, bị ép xẹp lép nóng hổi, vừa khó chịu cũng vừa thoải mái, không rõ là cảm giác gì.

Cố Chuyết Ngôn để ý đến cậu, ngày càng chủ động để ý đến cậu.

Trang Phàm Tâm bò lên, nốc hết nửa ly nước trên đầu giường, còn a a a a thử giọng. Khi con ngươi dần sáng lên, cậu bấm số của Cố Chuyết Ngôn, điện thoại kề ở bên tai, nhưng thứ nghe thấy là nhịp tim đập thình thịch.

Một tiếng, hai tiếng, Trang Phàm Tâm đứng tư thế như quân đội ở bên giường, ba, bốn tiếng vang lên mới có người bắt máy, cậu lập tức ra vẻ tao nhã, còn giả bộ bình tĩnh mà nói: "Chào buổi sáng, là em đây."

"Chào anh." Đáp lại chính là một giọng nữ, "Tổng giám đốc hiện đang họp, xin hỏi anh là ai vậy ạ?"

Điện thoại của Cố Chuyết Ngôn đã được chuyển sang chỗ thư ký, anh hiện đang bận. Trang Phàm Tâm đột nhiên run chân, ngã ngồi ở bên giường toàn thân nhão nhoẹt, trả lời: "Làm phiền rồi, tôi sẽ liên lạc lại sau."

Cậu nằm vật xuống về phía sau, nhìn góc tường thạch cao tinh xảo kiểu Pháp, cao cấp, trắng tinh, không thể làm bẩn, cực kỳ giống như sự tự tin lạnh nhạt bây giờ của Cố Chuyết Ngôn... Cậu biết mình điên rồi, nhìn cái gì cũng có thể liên tưởng đến người ta.

Chuông cửa vang lên.

Trang Phàm Tâm trở mình dậy mở cửa, thức dậy muộn, không phải là đưa bữa sáng, dọn phòng là buổi trưa, cũng không đúng, cậu suy đoán đi tới cửa, mở ra nhìn thấy Bùi Tri đứng ở bên ngoài.

Nói quá một chút là, Trang Phàm Tâm suýt nữa rơi lệ, nhào tới như gặp lại người thân, thô bạo kéo Bùi Tri vào trong phòng. Mấy ngày nay cậu bôn ba ở thành phố xa lạ, xoay vần xung quanh công việc mới, trong trong ngoài ngoài, bị cô độc tẩm ướp cả người.

Bùi Tri cởi áo khoác: "Nhớ anh không?"

"Dĩ nhiên là nhớ, em tưởng tháng sau anh mới về được." Trang Phàm Tâm phát hiện không có valy, "Về nhà rồi hả? Lúc trước em có đến thăm bà ngoại, thấy tinh thần của bà tương đối tốt."

Bùi Tri xuống máy bay liền trở về nhà, vốn định đến công ty, liên hệ với trưởng phòng biết được Trang Phàm Tâm còn chưa đi làm, liền đổi đường đến khách sạn. Y theo Trang Phàm Tâm tiến vào phòng tắm, đứng ở cửa hỏi: "Em trai của anh, dạo này thế nào rồi?"

Trang Phàm Tâm đáp, rất tốt.

Bùi Tri nở nụ cười, chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, chán òm.

Trang Phàm Tâm nói: "Thật đó. Sáng sớm đi làm, đêm khuya trở về, dù là thời điểm nào cũng đều có thể nhìn thấy già trẻ bôn ba vì cuộc sống, không có ai sống dễ dàng cả, em thấy vậy là đủ rồi."

"Nhanh như vậy đã có cảm xúc rồi sao." Bùi Tri nhìn cậu, "Nếu tốt, cụ thể tốt ở chỗ nào?"

Trang Phàm Tâm cầm bàn chải đánh răng tạo ra một miệng đầy bọt, hương bạc hà lành lạnh cay cay, quét đi hết dư vị thuốc ngủ, cậu súc miệng sạch sẽ, thở ra vài hơi như chú chó nhỏ.

Nhìn bản thân trong gương, dùng trạng thái tốt nhất, nói: "Em gặp lại Cố Chuyết Ngôn."

Bùi Tri khoanh tay chợt buông ra, xác nhận nhiều lần, thật sao? Thành phố này rộng lớn bao la, người ở phía nam e rằng cả đời cũng không đi ra phía bắc, vậy mà Trang Phàm Tâm ở trong biển người nhộn nhịp này, nhanh như vậy đã gặp được Cố Chuyết Ngôn?

Nên cảm thán một câu "duyên phận", than thở xong lại dâng lên tiếc nuối về chuyện lúc trước, cũng mê man với chuyện sau này. Bùi Tri nhìn thần sắc Trang Phàm Tâm, cẩn thận thử dò xét, sau khi gặp lại thì sao?

Trang Phàm Tâm hất nước rửa mặt, từ khi nhận việc tới nay, trợ lý Ôn Lân, quan hệ trước mắt cùng Cố Chuyết Ngôn, chuyện lớn hóa nhỏ cậu kể đơn giản lại cho đối phương.

Bùi Tri nghe xong hoảng hốt: "Trùng hợp dữ vậy."

Trang Phàm Tâm về phòng ngủ thay quần áo, quả thật là quá trùng hợp, không hiểu ông trời rốt cuộc muốn an bài như thế nào. Cúi đầu cài khuy áo, cậu không muốn trò chuyện về bản thân mình nữa, hỏi: "Lần này trở về còn đi nữa không?"

"Chưa biết, xem tình hình thế nào đã." Bùi Tri nhíu mày, "Dù thế nào thì cũng phải qua hết giáng sinh chứ."

Trang Phàm Tâm cảm giác được an ủi, giáng sinh là sinh nhật cậu, chắc là Bùi Tri về sớm để đón sinh nhật với cậu. Ăn mặc chỉnh tề, một tay xách cặp một tay khoác vai Bùi Tri, đi làm, bàn bạc: "Vậy đến hôm đó có thể đến nhà anh không? Có thể làm phiền bà ngoại được không?"

Bùi Tri nói: "Em chưa xem thông báo trên nhóm chat của công ty à?"

"Em tắt thông báo rồi." Thời đại bây giờ có quá nhiều nhóm chat, phiền phức. Trang Phàm Tâm móc điện thoại ra mở danh sách nhóm chat, hóa ra giáng sinh định quay quảng cáo, các vị quản lý cấp cao nói, đêm đó kết thúc liền tổ chức tiệc giáng sinh, vừa đón gió tẩy trần mừng cậu về nước, cũng chúc mừng sinh nhật cho cậu.

Trang Phàm Tâm gượng cười: "Long trọng quá vậy."

Bùi Tri nói: "Anh đã đồng ý rồi, lúc đó sẽ giới thiệu cho em vài người bạn."

Loại tiệc đứng này thích hợp cho việc giao tiếp, mọi người cùng tụ hội, dù xa hoa trụy lạc thì trước tiên cũng phải tìm kiếm hợp tác, kết giao nhân mạch và bạn bè là chuyện tất nhiên. Trang Phàm Tâm mới đến, cần phải biết vài người trong giới.

Lên xe, Trang Phàm Tâm vẫn cầm điện thoại, rời khỏi nhóm chat công ty, ngứa tay ấn vào ảnh đại diện của Cố Chuyết Ngôn. Đối phương không trả lời, cậu nhìn cái bảng kia đầy phấn khởi, đụng đụng cánh tay Bùi Tri: "Buổi chiều đi xem nhà với em nha?"

Bùi Tri nhìn cậu: "Xem nhà thì xem nhà, em đắc ý cái gì?"

Trang Phàm Tâm không lên tiếng, vẫn còn giương khóe môi. Trong vài giây phút hạnh phúc này, không có vật đổi sao dời, không có thân ảnh người khác, chỉ có ánh nắng ngoài cửa xe, chiếu lên màn hình trắng lóa, phải che mới có thể thấy rõ tin nhắn của Cố Chuyết Ngôn.

Một cái bảng biểu, một câu cảm ơn, Trang Phàm Tâm nhìn suốt một đường mà không chán.

Sau hơn ba ngàn ngày đêm, Cố Chuyết Ngôn một lần nữa xuất hiện trong danh sách trò chuyện của cậu, ghi chép trò chuyện của hai người rốt cuộc cũng có nội dung rồi, mà những lời tán gẫu cậu đã lưu bản dự phòng, trong những năm tháng qua đã nhớ tới thuộc làu.

Trang Phàm Tâm giữ tâm tình tốt đến công ty, cửa bộ phận thiết kế cửa đặt một cây thông noel, cậu cùng Bùi Tri sóng vai lộ diện, thu hút một đám nhân viên nhìn sang, rất có không khí ngày lễ.

Lơ đãng thoáng nhìn qua vị trí của Ôn Lân, không có ai, Trang Phàm Tâm nhìn quanh một vòng, hỏi trưởng phòng: "Tiểu Ôn còn chưa tới sao?"

Trưởng phòng nói: "Tối hôm qua cậu ta xin nghỉ."

"Tối hôm qua?" Tối hôm qua vừa gặp mặt, Trang Phàm Tâm hỏi tỉ mỉ, "Xin nghỉ lúc mấy giờ? Lý do là gì?"

Trưởng phòng trả lời: "Hơn nửa đêm gọi cho em, bảo em là ngủ không ngon giấc. Ôi trời, lý do hay ho thật, tâm tình không tốt, công tử bột đúng là được nuông chiều, tâm tình không tốt là không đi làm..." 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...