Chương 52: Thôi, em tự biết làm
Không có người, chung quy phải có vài vật gửi gắm tình cảm, bằng không sẽ dễ dàng mắc bệnh tương tư. Cố Chuyết Ngôn chạy đi giao berger cho Trang Phàm Tâm, người đi xa đặt cọc chó, nói là nếu như đúng hạn không về, có thể giết con tin.
Berger từ nhà họ Tiết chuyển đến nhà họ Trang, con chó thay người, ngồi ghế sô pha bằng da ngủ giường đôi, ăn còn nhiều hơn Trang Phàm Tâm và Triệu Kiến Thu gộp lại. Khi tản bộ đụng mặt chủ cũ Cố Bảo Ngôn cũng không hề kích động, quẫy đuôi vài cái thể hiện sự kính trọng rồi cùng Trang Phàm Tâm rời đi.
Tan học trở về, cặp sách Trang Phàm Tâm cũng chưa lấy xuống đã đi thẳng đến vườn hoa sau nhà, vườn hoa nhà cậu có thể sánh bằng hình ảnh trong tạp chí làm vườn, đủ loại hoa rực rỡ và những bụi cây xanh mướt, những ngày qua còn có thêm một chú chó lớn với bộ lông đen tuyền.
"Bond!" Trang Phàm Tâm ở trên ghế sô pha tìm được chàng chó kia, đằng sau là vài gốc cây nho mắc những ngọn đèn nhỏ, chiếu ánh sáng ra rọi vào những cánh hoa dành dành bị gặm nát trên ghế.
Trang Phàm Tâm chửi "đệt" một tiếng, nhanh chóng hủy thi diệt tích dọn dẹp sạch sẽ, còn tìm đến mấy chậu cây thưa thớt che lấp, nếu không Triệu Kiến Thu mà phát hiện được sẽ mắng cậu cả một buổi tối. Cậu ngồi xổm bên cạnh Bond, mở ra một bịch bánh quy không đường Tề Nam cho, hơn một nửa đều đút hết cho chó.
Cơm đã nấu xong, Trang Phàm Tâm vào nhà, nhìn thấy chậu hoa huệ đỏ dưới bậc thang cũng bị hành hạ, cậu không khỏi bồn chồn, Triệu Kiến Thu dù có bận rộn ngồi chưa ấm chỗ thì cũng nhất định sẽ vào vườn hoa một đến hai lần, mà nhìn dáng dấp Triệu Kiến Thu hôm nay có vẻ như còn chưa tới vườn hoa lần nào.
Cậu vào phòng ăn ăn cơm, hai món một canh, trong đó một món là thức ăn ngoài, canh là nước luộc rau. Đầu bên kia bàn ăn đặt một túi lớn đồ ăn vặt, bánh mì, sữa chua, khoai lát, khoai lát, khoai lát... Cậu nhìn đến nỗi hai mắt đăm đăm.
"Mẹ, mẹ đi siêu thị hả?" Trang Phàm Tâm hỏi.
Triệu Kiến Thu từ phòng bếp đi ra, bưng một dĩa ô liu, nói: "Mua chút đồ ăn, nếu như mẹ không kịp nấu cơm hoặc là con ăn chưa no thì lót bụng một chút."
Lúc thường toàn là Trang Hiển Dương nấu cơm, Triệu Kiến Thu lớn lên ở nước ngoài nên không biết nhiều món ăn Tàu, chỉ đôi lúc phụ trách bữa sáng hoặc làm trợ thủ. Trong khoảng thời gian này Trang Hiển Dương không có ở đây, một mình cô lo lắng chuyện ăn uống có hơi vất vả.
Trang Phàm Tâm hỏi: "Mẹ, con được ăn khoai lát hả?"
Triệu Kiến Thu nói: "Khi vấn đề no hay không no tồn tại, thì sẽ không để ý tới vấn đề có bổ dưỡng hay không." Mẹ cậu cảm giác hơi thất trách, "Đừng nói cho ba con biết."
"Dạ!" Trang Phàm Tâm khò khè ăn canh, "Mẹ, gần đây mẹ bận lắm à? Cũng không chăm sóc vườn hoa."
Triệu Kiến Thu vén tóc tai, trong lúc vung tay không che giấu được mệt mỏi, hồi lâu mới trả lời, rất bận. Trang Phàm Tâm hiểu chuyện không hỏi nhiều, lại không nhịn được suy nghĩ nhiều, Trang Hiển Dương đã đi Los Angeles hơn mười ngày, chỉ gọi tới hai cuộc điện thoại, nhưng cậu vẫn chưa biết tình hình cụ thể của ông nội.
"Mẹ..." Trang Phàm Tâm bắt bí có chừng mực, "Ba gọi cho mẹ, nói thế nào?"
Triệu Kiến Thu hơi ngẩng đầu: "Dặn dò rất nhiều, cũng giống như mỗi lần ba đi công tác thôi."
"vậy... Ông nội thế nào rồi?"
"Còn ở trong bệnh viện quan sát, tim và huyết quản có vấn đề, không ai biết sẽ thế nào." Triệu Kiến Thu nói, "Tình hình cụ thể ba con không nói, ông ấy có chừng mực, con không cần lo lắng."
Trang Phàm Tâm thở ra một hơi: "Bà nội thì sao ạ?"
"Bà nội có ba con chăm, không có chuyện gì đâu." Triệu Kiến Thu lau miệng, một bữa cơm chỉ ăn nửa bát, "Còn con, ôn thi cho đàng hoàng, vào kì nghỉ đông chúng ta lập tức bay qua đó với ông bà nội, chắc khi thấy mặt con ông sẽ khỏe thôi."
Ánh mắt Trang Phàm Tâm hơi đờ đẫn, cậu đã hứa với Cố Chuyết Ngôn tết năm nay sẽ ở lại Dung Thành, hôm tết tây còn nói với Tiết Mậu Sâm rồi, đêm đó liền biết được ông nội đổ bệnh. Cố Chuyết Ngôn vì cùng cậu đón tết, không chịu hé miệng nói với người nhà, trước mắt còn về trả nợ, làm sao cậu có thể lật lọng.
Nhưng mà ở Los Angeles bệnh của ông nặng nhẹ không rõ...
Trang Phàm Tâm đặt bát đũa xuống, môi răng đóng mở, do dự nói nên nói như thế nào, nhưng mà Triệu Kiến Thu không quan tâm cảm xúc của cậu, cô đứng dậy đi vào nhà bếp rửa bát.
Cậu đóng chặt miệng, tạm thời không thể nói, thôi, chờ sau đó Trang Hiển Dương gọi điện thoại tới, cậu sẽ trực tiếp nói với Trang Hiển Dương. Rời khỏi bàn ăn, nhìn túi đồ ăn vặt, không lấy gì cả, cũng hết hứng thú với khoai lát.
Trang Phàm Tâm ngồi trong phòng sách, từ sau khi Cố Chuyết Ngôn về nhà, mỗi đêm hoặc nhiều hoặc ít đều muốn liên lạc đối phương một chút, nhiều thì gọi điện thoại, đã muộn rồi thì gửi tin nhắn, hôm nay vì chuyện nghỉ đông có nên đi Los Angeles hay không, cậu ngồi thừ ra không làm gì.
Bên kia lại nhớ thương cậu, giống như ném đá dò đường gửi tới một tin nhắn ngắn, bận sao? Giống như ám hiệu, dù cho người khác lấy điện thoại nhìn thấy cũng không sao. Trang Phàm Tâm đang giải đề toán, không thấy cũng không đáp.
Cố Chuyết Ngôn không quản được nhiều như vậy, trực tiếp gọi tới, tiếng chuông vang lên trong phòng sách yên tĩnh làm Trang Phàm Tâm trượt ngòi bút. Trang Phàm Tâm nghiêng đầu, điện thoại kẹp ở lỗ tai và bờ vai, bắt máy, tiếng hít thở nhàn nhạt của Cố Chuyết Ngôn gần bên tai.
"Làm gì thế?" Cố Chuyết Ngôn hỏi. Sau lưng ba chữ ấy ẩn chứa một câu thật dài, tại sao không trả lời tin nhắn của anh, tại sao không liên lạc với anh, em có chuyện gì quan trọng hơn tình yêu nữa à?
Trang Phàm Tâm đáp: "Đang làm toán."
Cố Chuyết Ngôn cười nói: "Còn biết làm à, hay là em đọc đề cho anh, anh phụ đạo đường xa cho em."
"Thôi, em biết làm rồi." Bút Trang Phàm Tâm không ngừng lại, nhưng miệng thì ngừng, Cố Chuyết Ngôn từ trước đến giờ không thúc không đuổi, kiên nhẫn chờ cậu viết xong. Cậu yên lặng viết xong, tư thế ngồi nghiêm lại vẫn không nói chuyện, chỉ dùng hô hấp lâu dài gây rối thần kinh đối phương.
Qua một lúc lâu, Cố Chuyết Ngôn nhẹ giọng nói: "Có chuyện gì, tốt hay xấu cũng có thể nói với anh."
Sự dịu dàng này thật sự là đòn chí mạng, rõ ràng hiểu rõ tất cả mà không hỏi thẳng, rõ ràng là quan hệ thân mật nhất nhưng vẫn cất giữ một tầng khoảng cách, có nghĩa là tôn trọng hoặc là tín nhiệm, dù đứng ở ngoài ranh giới, nhưng cũng có ý muốn bảo vệ và lý giải, dù thế nào cũng có thể nói với anh.
Bình luận