Chương 46: Trời ạ !
Trang Phàm Tâm cũng ngồi ở chân tường, ôm bánh kem, nến đốt cháy được một nửa, nhưng cậu không nỡ thổi tắt. Cố Chuyết Ngôn ngồi xổm ở trước mặt cậu, cánh tay vuốt nhẹ bắp chân của cậu, thúc giục: "Thổi đi, không thổi làm sao mà ăn?"
"Thổi xong cũng chỉ còn lại đèn đường, không đẹp."
Ánh vàng ấm áp quá dịu dàng, giống như một khi tắt đi, thì quang cảnh huyền diệu này cũng sẽ theo đó mà biến mất, Cố Chuyết Ngôn nhìn chằm chằm ngọn lửa, nhớ tới cái gì đó: "Đồ ngốc, có phải là em còn chưa ước nguyện đúng không?"
Trang Phàm Tâm nói: "Không cần ước nguyện."
Một tên nhóc quê mùa viết chữ trên cát, vậy mà tổ chức sinh nhật lại không để ý chuyện ước nguyện. "Không hiểu chứ gì." Trang Phàm Tâm nói vô cùng triết lý, "Người không có tiếc nuối hay đòi hỏi, thì sẽ không có ước nguyện."
Cố Chuyết Ngôn hiểu mà như không hiểu: "Phiên dịch một chút đi."
Trang Phàm Tâm nói: "Bây giờ em đang rất hạnh phúc, không cần phải ước nguyện."
Một luồng gió thổi qua, Cố Chuyết Ngôn giơ tay bảo vệ ánh nến lập lờ, triển lãm nghệ thuật không thể cùng nhau xem, nhà hàng đã đặt cũng không thể đi, chỉ có thể núp ở trong góc xó xỉnh này ngồi trên tảng đá lạnh băng, lạnh như mẹ anh vậy, Trang Phàm Tâm nói cậu đã hạnh phúc rồi không cần ước nguyện.
"Xin lỗi." Cổ họng anh khàn đặc.
Trang Phàm Tâm cầm lấy tay Cố Chuyết Ngôn, nâng lên, cúi đầu hôn mu bàn tay Cố Chuyết Ngôn: "Chờ đến tháng ba sinh nhật anh, đến lượt em cầm bánh kem đứng ở chỗ này, em cũng gọi anh là cục cưng."
Cố Chuyết Ngôn cười đến hút cả một ngụm gió: "Vậy anh cũng không cầu nguyện, anh ở bên em là hạnh phúc đến nỗi không cần cầu nguyện gì cả, thật đó."
Trang Phàm Tâm chắp hai tay trước ngực: "Có rồi! Hi vọng tất cả mọi người đều hạnh phúc đến nỗi không cần cầu nguyện gì cả!" Nói xong, cây nến cháy thành đốm nhỏ đã bị thổi tắt, trời trở tối, ánh mắt nhìn nhau cũng dịu dàng hơn.
Cố Chuyết Ngôn lấy ra hai cái cái nĩa, hỏi: "Buổi tối có liên hoan không?"
"Có, ăn thịt nướng, em no muốn chết luôn." Trang Phàm Tâm nói xong, Cố Chuyết Ngôn sờ bụng của cậu, xẹp lép, cũng không cần vạch trần. Cậu cười hì hì: "Em nghĩ đến anh... nên chỉ ăn hai lát xà lách."
Hai người đều đói bụng, bánh kem không cần cắt liền bắt đầu ăn, Cố Chuyết Ngôn xắn nĩa xuống, mặc dù không có lời chúc mừng, nhưng mà mùi vị ngon tuyệt vời, có thể tha thứ cho Tề Nam.
Ở giữa có một lớp kem, gió đêm thổi phong phanh, Trang Phàm Tâm vừa ăn vừa run cầm cập, còn không quên quan tâm chuyện vặt vãnh: "Mua bao nhiêu tiền đấy, có được khuyến mãi không?"
Cố Chuyết Ngôn nói: "Sáu trăm."
"Cái gì?!" Trang Phàm Tâm la lên một tiếng, mèo hoang trong bóng tối meo một tiếng mắng cậu ngu ngốc, "Tề Nam bán cho người quen như vậy đó hả? Chờ thứ hai em trừng trị nó!"
Cố Chuyết Ngôn cười: "Thưa anh, anh định trừng trị người ta thế nào? Chia sẻ ca khúc 'Bạn không có kết quả tốt' à?"
"Anh đừng có xem thường em." Trang Phàm Tâm vén tóc mái lên lộ ra cái trán, đắc ý nói, "Anh còn chưa ý thức được sao? Đầu của em có lực sát thương rất lớn đó."
Bình luận