🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 36: Làm gì vậy ?

Ô cửa sổ hiện ra ánh trăng, trắng vàng dịu dàng, Cố Chuyết Ngôn nắm vai ôm eo Trang Phàm Tâm, ôm rất chặt, tiếng thở dốc bên tai khó bình tĩnh, làm anh không nỡ lòng buông tay ra.

Một lúc sau, anh phá tan bầu không khí yên tĩnh: "Đồng ý rồi sao?"

Mặt Trang Phàm Tâm đỏ ửng, đôi môi run rẩy không lên tiếng. Cố Chuyết Ngôn xem im lặng bất động thành ngoan ngoãn, tay ôm eo hướng lên trên mò đến khuôn mặt nóng hổi, xoa xoa bóp bóp, cọ lên thái dương, nhéo vành tai, vô liêm sỉ đùa bỡn người ta.

Ngoài miệng còn muốn chọc ghẹo, anh nói: "Sao lại ngốc vậy chứ, thẳng hay cong cũng không biết, thích hay không cũng không hiểu, ngoại trừ mồm mép thì em còn hiểu cái gì?"

"Mẹ nó anh..." Trang Phàm Tâm không phục, "Em còn quê mùa nữa, anh thích em chỗ nào chứ!"

Cố Chuyết Ngôn bỗng nhiên nói: "Vừa nãy là nụ hôn đầu của anh."

Anh là người mới, nhưng lại thành thạo, trêu người ta đến đỏ mặt tía tai mà chỉ cần một câu nói đã dỗ dành xong xuôi. Ba chữ "nụ hôn đầu" giống như thuốc tê, Trang Phàm Tâm từ sống lưng trở lên trên đều tê dại, cuồn cuộn đến xoang mũi mới bỏ qua. Cậu ba phần ngượng nghịu, hai phần quẫn bách, giống như lúc tự giới thiệu mình khi đi xem mắt, đáp lại một câu "Em cũng vậy".

Cố Chuyết Ngôn bật cười: "Chẳng lẽ không phải sao, em còn trong trắng hơn cả giấy nháp của anh."

Học sinh ban tự nhiên đều như vậy, bạch ngọc, trân châu, đậu hũ, vậy mà lại chọn giấy nháp ra so sánh, Trang Phàm Tâm không để ý tới phép so sánh này, dò hỏi: "Miệng anh, rốt cuộc là có bị phỏng không?"

Cố Chuyết Ngôn nói: "Hôn dữ dằn như vậy, em nghĩ sao?"

Anh ôm càng chặt hơn, bờ vai cánh tay xương sườn, thon gầy đến cộm người, Trang Phàm Tâm hoàn toàn ép sát trong lồng ngực anh, mặc dù không có thịt kề thịt, nhưng hai cơ thể cách lớp vải đồng phục cũng đủ nóng rồi.

Không ai tiếp tục nói nữa, yên lặng mà ôm thôi, Cố Chuyết Ngôn chỉ lo buông lỏng tay hạ thấp người một chút ngay lập tức sẽ kết thúc khung cảnh như mơ như ảo này. Anh nhớ thương lâu như vậy, chờ đợi lâu như vậy, suýt nữa gà bay trứng vỡ biến thành trò cười, khó khăn lắm mới tới được bước "ván đã đóng thuyền".

Ầm, cửa phòng học bị đẩy ra.

Trang Phàm Tâm sợ mất mật, cũng không biết làm sao nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, Cố Chuyết Ngôn cũng giật mình, không kịp quay người, ôm Trang Phàm Tâm lùi về sau đụng ngã ghế, một chùm sáng chiếu tới, là giám thị Phùng cầm đèn pin đứng ở cửa phòng học.

Cảnh tượng này giống như đánh vào ổ mại dâm, hai người dính lấy nhau bị tóm ngay tại hiện trường, Cố Chuyết Ngôn chặn Trang Phàm Tâm ở phía sau, bình tĩnh nói: "Chào thầy Phùng ạ."

"Chào gì mà chào?" Giám thị Phùng mở đèn, "Đã mấy giờ rồi? Tối om rồi không về nhà, hai đứa trốn ở trong phòng học làm gì đây hả?"

Cố Chuyết Ngôn giải thích mới vừa làm xong bài tập, đang chuẩn bị đi, Trang Phàm Tâm núp ở phía sau gật đầu như giã tỏi. Thầy Phùng nhìn bọn họ chằm chằm: "Trước khi đi còn ôm ấp nữa hả? Hả?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...