Chương 35: Cậu tinh tướng hơn cả chó con
"Tui..."
Không đợi Trang Phàm Tâm nói ra một câu trọn vẹn, một đám nam sinh lớp số 3 đã ồ ạt chạy tới, cầm chai nước ngọt, khay thức ăn inox, bày trận thế sẵn sàng giáp lá cà.
Mọi người chặn ở bên ngoài, nhưng không thấy mấy tên quỷ dạ xoa của đội bóng rổ, chỉ thấy Cố Chuyết Ngôn và Trang Phàm Tâm đứng đối diện nhau, bầu không khí hình như còn có vẻ rất bi kịch. Trang Phàm Tâm nhất thời thức tỉnh, lui lại một chút, nhìn Cố Chuyết Ngôn một cái rồi quay đầu chạy.
Cố Chuyết Ngôn nhịn muốn nghẹn, anh đã nói tới mức đó rồi, thái độ khiêm nhường như nâng trứng hứng hoa, tư thái thấp đến mức rơi vào bụi trần, cho dù là một viên đá cứng cỏi cũng phải bị đánh cho run rẩy.
Trang Phàm Tâm run rẩy, chóp mũi bỗng nhiên đỏ lên, nhưng mà còn chưa nói gì đã chạy. Nhìn cái đám "đầu sỏ" này, Cố Chuyết Ngôn nói: "Mọi người giải tán hết đi."
Ủy viên thể dục hỏi: "Tình hình sao rồi? Tôi rõ ràng nhìn thấy cậu và đội bóng rổ đi cùng nhau mà?"
Cố Chuyết Ngôn cũng không hiểu đây là tình huống gì, chỉ nói không có chuyện gì, ngắt tàn thuốc, mang khuôn mặt lãnh cảm trở về phòng học nghỉ trưa. Vào cửa nhìn thấy Trang Phàm Tâm nằm úp sấp ở chỗ ngồi, đeo tai nghe, có vẻ như sức mạnh lảng tránh lợi hại hơn.
Cứ như vậy đến khi tan học, Trang Phàm Tâm đã thu dọn xong cặp sách và bình nước từ lâu, tiếng chuông vừa vang lên là bỏ chạy, bị Hạ Duy đuổi ở phía sau mắng câu "Thấp thỏm nóng nảy".
Cố Chuyết Ngôn hiểu, không đuổi theo, sợ Trang Phàm Tâm đạp xe hoảng quá không cẩn thận lại xảy ra tai nạn gì. Anh cố đạp thật chậm, đến ngã ba đầu hẻm muộn hơn mười lăm phút so với lúc thường, liền gặp Trang Hiển Dương tan tầm, đối phương đang nhận điện thoại, nói cái gì mà phải làm bài tập đàng hoàng.
"Chú ơi, là Phàm Tâm ạ?"
"Là nó, nói là đến nhà bạn ngủ một đêm."
Trang Phàm Tâm đi tìm Bùi Tri, nửa đường mua một phần ăn gia đình ở KFC, vào cửa thì giả bộ như cao hứng nhất thời tới làm khách. Trong nhà yên tĩnh, bà ngoại Bùi Tri được mời đến Thượng Hải làm trao đổi, nên chỉ có hai người bọn họ.
Mới vừa về nước, bài học dày đặc, Bùi Tri hỏi: "Em tìm anh có chuyện gì à?"
Trang Phàm Tâm gật gật đầu, dáng vẻ ngoan ngoãn còn đáng thương hơn những người lang thang dưới ga tàu điện ngầm, cậu nghĩ tới nghĩ lui, xung quanh mình may là còn có Bùi Tri là gay, vì vậy tới xin cố vấn tâm lý. Bùi Tri đói bụng, vẫn còn đang mở hộp đồ ăn, lấy một cánh gà cay, nói: "Không phải em thích McDonald sao?"
"Sau này em sẽ không ăn McDonald nữa." Trang Phàm Tâm có bóng ma tâm lý kể từ lần đó.
Cậu uống coca, rốt cuộc cũng nói: "Em có một người bạn, là nam sinh, gần đây bị một nam sinh khác tỏ tình, cậu ấy không biết nên làm gì."
Bùi Tri gặm cánh gà chợt dừng lại: "Ai tỏ tình với em?"
Phụt một tiếng, Trang Phàm Tâm phun ngụm coca: "Mắc mớ gì đến em! Đừng có đoán mò! Là bạn của em!" Thẹn quá hóa giận, sợ đối phương dỗi, giọng điệu lại mềm đi, "Anh có kinh nghiệm, anh giúp em... bạn của em một chút đi."
Bình luận