🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 322: Chương 322

Phòng Ngôn níu lấy cánh tay Vương thị: “Tuyệt quá mẹ ơi, con thích màu vàng nhạt này, nhớ dùng màu này may cho con một bộ là được. Con còn đang lớn, may một bộ thôi. Cấp cho đại tỷ may thêm mấy bộ, mỗi màu một bộ, dù sao vải cũng nhiều, đủ dùng mà.”

Phòng Đại Ni cười nói: “Ta may nhiều vậy làm gì.”

Vương thị nói: “Mẹ không thiên vị đâu, cho hai chị em con mỗi người một màu, may một bộ, ta xem vải này vẫn còn dư nhiều.”

Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhìn nhau, đều vui vẻ cười rộ lên. Không có nữ hài tử nào mà không thích quần áo mới tươi sáng, đặc biệt là chất vải này trông còn rất tốt.

Xem xong đồ vật trong kho, họ lại phân loại những thứ đặt chưa đúng chỗ, và bảo hạ nhân dọn dẹp những thứ có thể dùng ngay ra.

Lúc này, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang đang ở trong thư phòng.

Phòng Đại Lang nói: “Nhị Lang, đệ có tính toán gì không? Về phương diện khoa cử, bản thân đệ nghĩ thế nào? Nếu có ý tưởng gì thì có thể nói với đại ca một tiếng. Nếu không muốn đọc sách nữa, hoặc muốn đi làm chuyện khác, cũng nói với đại ca.”

Phòng Nhị Lang có thể cảm nhận được đại ca mình muốn nghe lời thật lòng, cậu nghĩ nghĩ rồi nói: “Đại ca, nói thật, ban đầu ta thực sự không thích đọc sách. Lúc nhỏ thấy cha làm mấy món đồ, ta vô cùng tò mò, cũng muốn tự tay làm thử. Cảm thấy sau này làm một người thợ mộc cũng rất tốt.”

Nhớ lại chuyện lúc nhỏ, khóe miệng Phòng Nhị Lang nở nụ cười.

“Sau này, tiểu muội khỏi bệnh, cha mẹ bắt đầu lên trấn, lên huyện thành mở tiệm. Khi đó, ta liền nghĩ, dù sao huynh đọc sách giỏi, huynh chắc chắn sẽ đi con đường làm quan. Mà ta đọc sách không tốt, vậy thì ta kế thừa gia nghiệp của nhà ta. Ta kiếm tiền, huynh làm quan. Hai người hỗ trợ lẫn nhau, thật tốt biết bao. Mãi cho đến sau này, ta phát hiện, kỳ thực ta cũng không có thiên phú kinh doanh. Đừng nói là cha, ta ngay cả tiểu muội cũng không bằng.”

Nói đến đây, Phòng Nhị Lang thở dài.

“Sau đó ta liền bắt đầu chuyên tâm đọc sách. Ta không muốn mình kinh doanh không thành, mà đọc sách cũng không xong. Nếu vậy, chẳng phải ta là kẻ vô dụng, không có bản lĩnh gì sao. Không ngờ cố gắng một thời gian, lại thật sự thi đỗ tú tài. Khi đó ta thật sự rất vui. Dần dần, ta cảm nhận được lợi ích của việc làm tú tài. Không chỉ được miễn thuế má, mà gặp quan cũng không cần quỳ lạy. Đi đến đâu cũng được mọi người tôn kính. Nói thật, ban đầu ta thực sự có chút không giữ mình được. Tuy ngoài miệng nói phải học hành chăm chỉ, cũng có đọc sách, nhưng lại không để tâm. Ta vẫn khó tránh khỏi có chút đắc ý.”

Phòng Đại Lang yên lặng lắng nghe Phòng Nhị Lang nói, không hề phê bình cậu, cũng không đưa ra cái nhìn của mình.

Phòng Nhị Lang liếc nhìn đại ca, nói tiếp: “Chờ đến khi ta bắt đầu vùi đầu vào sách vở, ta mới phát hiện thi cử nhân thật sự rất khó. Để thi đỗ cử nhân, ta mỗi ngày đọc sách quên cả ngày đêm. Thế nhưng, rất nhiều vấn đề ta vẫn không hiểu rõ. Lúc này ta mới nhận ra trước đây mình đã sai lầm thái quá. Càng không hiểu lại càng nôn nóng. Cứ như vậy đọc một thời gian, trải qua sự nhắc nhở của tiểu muội, ta mới nhận ra mình đã tự nhốt mình trong một cái lồng. Sau đó chậm rãi tâm sự với Ngô tú tài, đến tộc học nghe giảng, mới dần hòa hoãn được cảm xúc căng thẳng đó.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Nói xong những tâm tư này, Phòng Nhị Lang nghiêm túc nhìn Phòng Đại Lang: “Cho nên, đại ca, sau này ta vẫn muốn tiếp tục đọc sách. Ta muốn thi đỗ cử nhân giống như huynh. Ta tuy biết chuyện này có thể sẽ rất khó, nhưng ta vẫn muốn thử một lần.”

Phòng Đại Lang nhất thời không nói gì, không biết đang suy nghĩ điều gì. Hồi lâu sau, Phòng Đại Lang mới mở miệng: “Nhị Lang, bất kể đệ đọc sách là vì cái gì, nhưng đệ nhất định phải nhớ kỹ là phải chuyên tâm. Hiện giờ nhà ta cuộc sống đã tốt, cũng có nhiều tiền dư, không cần chúng ta phải vất vả vì kế sinh nhai. Càng như vậy, đệ càng phải giữ vững bản tâm đọc sách của mình. Hiện giờ đệ cũng không còn nhỏ, đã xác định mục tiêu thì đừng thay đổi. Đại ca cũng ủng hộ đệ tiếp tục đọc sách, sống ở trên đời, chỉ cần nắm giữ quyền lực mới có thể không bị người khác bắt nạt.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...