🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 269: Chương 269

Phòng Đại Lang hôm nay uống không ít rượu, bị Phòng Nhị Lang lôi kéo, đầu óc quay cuồng. Hắn day day trán: “Nhị Lang, đại ca hôm nay thân thể không thoải mái, em tự mình đi thư phòng đọc sách đi.” Phòng Nhị Lang nghe Phòng Đại Lang nói, khiếp sợ nhìn hắn: “Đại ca, chẳng lẽ huynh cảm thấy mình thi đỗ hạng nhất nên bắt đầu kiêu ngạo rồi sao!”

Phòng Đại Lang nghe Phòng Nhị Lang nói, đầu càng thêm choáng váng. Phòng Nhị Lang hôm nay cũng uống chút rượu, lúc này đầu óc còn chưa tỉnh táo lắm, cũng không phát hiện sắc mặt Phòng Đại Lang đã trở nên khó coi. Nếu là lúc bình thường tỉnh táo, hắn nhìn thấy sắc mặt này của Phòng Đại Lang, đã sớm sợ tới mức không dám nói gì.

Tục ngữ nói rất đúng, rượu vào thêm can đảm, Phòng Nhị Lang tiếp tục nói: “Đại ca, huynh không thể như vậy, tiểu đệ sang năm phỏng chừng thi hương là không trông mong gì, nhưng đại ca huynh là hạng nhất, vẫn có thể thử một lần. Huynh nếu kiêu ngạo như vậy, sang năm có khi không thi đậu.”

Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni hai người nghe Phòng Nhị Lang nói, lại nhìn biểu tình của Phòng Đại Lang, thật sự là không nhịn được bật cười. Phòng Ngôn nói: “Đại ca, em cảm thấy nhị ca nói rất đúng đó, huynh mau cùng nhị ca đi thư phòng đọc sách đi.”

Phòng Đại Lang liếc Phòng Ngôn một cái, Phòng Ngôn không có say, lập tức câm miệng. Phòng Đại Lang nhìn Phòng Nhị Lang, nói: “Nhị Lang, em đi thư phòng luyện hai trang chữ trước đi, ca lập tức qua ngay.” Phòng Nhị Lang vừa nghe Phòng Đại Lang giao nhiệm vụ, cả người đều thoải mái: “Tốt, đại ca, em đi ngay đây.” Nói xong, liền lảo đảo đi về phía thư phòng.

Phòng Đại Lang nhìn thấy Cẩu Thặng đứng ngoài cửa, nói: “Ngươi kia, đi theo nhị thiếu gia. Nhị thiếu gia nếu ngủ rồi, các ngươi liền đỡ cậu ấy lên giường trong thư phòng.” Cẩu Thặng lập tức lon ton đi theo Phòng Nhị Lang đến thư phòng. Quả nhiên, chưa đến một tuần trà, Cẩu Thặng đã trở lại, nói với Phòng Đại Lang: “Đại thiếu gia, nhị thiếu gia đã ngủ rồi ạ. Tiểu nhân đã đỡ cậu ấy lên giường, còn đắp chăn cho cậu ấy rồi.” Phòng Đại Lang hiếm khi tán thưởng: “Làm được không tồi.”

 

Nói xong, không bao lâu, Phòng Đại Lang cũng nằm trên giường ngủ thiếp đi. Phòng Ngôn cũng đắp cho hắn một cái chăn mỏng, bảo Cẩu Thặng ở cửa trông chừng. Sau đó lại bảo Phòng Ất đến thư phòng trông Phòng Nhị Lang. Chờ Phòng Nhị Hà tỉnh rượu, Phòng Đại Ni lại phân phó phòng bếp chuẩn bị canh giải rượu. Buổi tối ăn cơm, Phòng Nhị Lang ngủ lâu nhất cũng tỉnh lại. Khi hắn nhìn thấy Phòng Đại Lang, đột nhiên nhớ lại những lời nói sau khi uống say, sợ tới mức một câu cũng không dám nói.

Phòng Nhị Hà không biết chuyện xảy ra giữa hai huynh đệ, thấy Phòng Nhị Lang liền nói: “Nghe nói Nhị Lang hôm nay về xong còn vào thư phòng luyện chữ một lát? Không tồi, không tồi, không kiêu ngạo không nóng vội. Cha rất vui mừng.” Phòng Đại Lang cũng khen: “Cha nói phải, Nhị Lang thi đậu tú tài mà vẫn có thể giữ được bản tâm, đáng giá khen ngợi.” Phòng Nhị Lang thấy Phòng Đại Lang cũng không có ý trách cứ mình, cũng rốt cuộc yên lòng.

Vương thị cười nói: “Ngày mai chúng ta đi chùa Bảo Tương thắp hương đi, nói ra thì, hương ở đó đúng là linh nghiệm thật, lần nào cầu nguyện cũng đều linh. Chúng ta ngày mai đi tạ lễ.” Cả nhà đều vui vẻ đồng ý.

Sau khi bái lạy ở đại điện xong, Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni đi dạo trong sân, Phòng Ngôn thấy Phòng Đại Ni cứ canh cánh tâm sự, bèn hỏi: “Đại tỷ, chị lo lắng cho Đại Sơn ca à?” Phòng Đại Ni mặt đỏ bừng, gật gật đầu: “Ừm.” Phòng Ngôn trấn an: “Đại tỷ, chị đừng lo lắng, Đại Sơn ca khẳng định không có việc gì đâu. Chị vừa mới cầu phúc cho huynh ấy rồi còn gì, nương đã nói, hương khói ở đây linh nghiệm nhất, khẳng định sẽ phù hộ cho Đại Sơn ca.” “Ừm.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Hai người đi một lúc, đến dưới gốc cây nhân duyên. Phòng Ngôn thấy cây nhân duyên, vì muốn chuyển dời sự chú ý của Phòng Đại Ni, liền nói: “Đại tỷ, chị mau xem, kia không phải là cây nhân duyên sao? Nghe nói cây này cũng rất linh nghiệm, chị nói xem chúng ta có nên thử một lần không?” Phòng Đại Ni mặt càng thêm đỏ: “Thôi bỏ đi, tỷ không có gì để cầu.”

Phòng Ngôn nhìn một vị tiểu thư dưới gốc cây, nói: “Đại tỷ, chị xem, vị tiểu thư kia vừa nhìn là biết chưa thành thân, người ta cũng đang treo tơ hồng kìa. Hay là chị cũng đi thử đi, vạn nhất linh nghiệm thì sao?” Phòng Đại Ni ngượng ngùng xoắn xuýt, nhất thời lưỡng lự.

 
 
 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...