🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 86: Động cơ

Tuyết lại bắt đầu rơi, lượn vòng bay xuống, tuyết nhỏ.

Vương Tiểu Thạch lại đón đỡ một mũi tên của Nguyên Thập Tam Hạn.

Hai người đều sụp xuống trong băng.

Lần này Vương Tiểu Thạch không còn là khóe miệng chảy máu, mà là hộc máu, máu đỏ thẫm.

Nhưng băng tuyết nơi Nguyên Thập Tam Hạn đặt chân cũng nhuộm đỏ, máu đỏ tươi.

Hai người đều bị thương. Mặc dù cả hai đều không đánh trúng đối phương, nhưng thương thế đều không thể xem là nhẹ.

Cố Thiết Tam một kích không thành, lập tức bỏ chạy. Hắn muốn đi thông báo cho đám người Phương Ứng Khán và Thiên Hạ Đệ Thất.

Lão Lâm thiền sư đuổi theo, y muốn ngăn cản Cố Thiết Tam làm như vậy.

Phía xa có cờ của quán rượu, cửa thành cố đô trong tầm mắt.

Loáng thoáng có tiếng tiêu truyền đến, âm thanh thê lương.

Nguyên Thập Tam Hạn nổi giận quát lên:

- Tại sao ngươi muốn cứu hắn? Ngươi có động cơ gì?

Vương Tiểu Thạch hỏi ngược lại:

- Tại sao ngươi muốn giết hắn?

Nguyên Thập Tam Hạn nói:

- Hắn là đồ đệ của ta, ta muốn giết là giết.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Ngươi chỉ là sư phụ của hắn, không thể muốn giết là giết.
Ngươi có thể tùy ý giết đệ tử, đệ tử cũng có thể thuận theo bản tính
giết ngươi.

Nguyên Thập Tam Hạn hỏi:

- Vậy tại sao ngươi lại cứu ta?

Vương Tiểu Thạch đáp:

- Ta muốn giết ngươi thì phải quyết chiến công bằng, đây là đạo
nghĩa giang hồ, cũng là quy củ võ lâm. Thân là người giang hồ, không thể không tuân thủ; đã là người võ lâm, không thể bất nghĩa được.

Nguyên Thập Tam Hạn cười lên điên cuồng. Toàn thân hắn phát
kình, vận kình lên cánh tay. Cánh tay của hắn đã biến thành một mũi tên, "Kình tiễn".

Một mũi tên của hắn "đánh" về phía Vương Tiểu Thạch, không phải "bắn", mà là đánh.

"Tiễn pháp" của hắn đã phá vỡ tất cả giới hạn, "tên" của hắn cũng đột phá tất cả hạn chế.

"Tên" của hắn đã không chỗ nào không tồn tại, đâu đâu cũng có.

Hoặc là nói, "tên" của hắn đã không phải tên bình thường, mà là
con người hắn, cùng với tất cả võ công, tinh thần, thể lực và kỹ xảo của hắn hợp nhất.

Người uống rượu chưa về.

Dưới mái hiên nhà ai, có người đánh ngựa đi trên con đường đá
xanh đã bị tuyết bao trùm, dấu chân lập tức biến mất trong hoa tuyết
không ngừng rơi xuống.

Rượu có nóng không?

Lữ khách có mệt mỏi không?

Cổng thành cố đô trong tầm mắt, nơi ấy có nhà của ngươi, của ta, của người giang hồ hay không?

Dao trong ngực cô gái quyến rũ kia có làm thân thể ấm áp lên không?

Tiếng tiêu thê lương, trong tuyết bay lên một con hạc đỏ.

Lúc này đao kiếm của Vương Tiểu Thạch đều xuất ra, gác vào nhau ngăn cản một mũi tên.

Tương Tư đao và Tiêu Hồn kiếm ngăn cản một mũi tên thương tâm.

Mấy nhánh cây khô mầm xanh chưa lộ, một mảnh tuyết trắng vô cùng sạch sẽ.

Hai người lật mình ngã nhào.

Tuyết tan, băng nứt.

Hai người trôi nổi trên băng, nhất thời không thể đứng thẳng được.

Nguyên Thập Tam Hạn không cần đứng lên, bởi vì cả người hắn đã biến thành một mũi tên, một mũi "tên thương thấu tâm".

Hắn muốn toàn lực một kích, toàn thân chiến đấu.

Hắn chính là tên, tên chính là hắn.

Cố đô, tuyết vụn, cờ rượu, tiếng tiêu.

Ngay lúc này, trong tay áo Vương Tiểu Thạch đột nhiên có một vật bay ra.

Bóng đen, điểm vàng.

Khi Nguyên Thập Tam Hạn đang tập trung tinh thần thi triển sát chiêu, đột nhiên vật này mổ vào mắt trái của hắn.

Máu tươi tung tóe.

Nguyên Thập Tam Hạn hét lên một tiếng điên cuồng. Lúc này hắn
vốn có thể làm một chuyện, đó là tiếp tục tấn công, một chiêu đánh chết
Vương Tiểu Thạch.

Nhưng hắn cũng không làm như vậy, ngược lại dừng tay, cả người đều buông lỏng. Sau đó hắn trở tay đánh một chưởng vào đầu mình.

Khi Vương Tiểu Thạch chạy đến đỡ hắn, hắn chỉ còn thoi thóp một hơi.

Vương Tiểu Thạch truyền nội lực vào trong cơ thể hắn, Nguyên Thập Tam Hạn mới có thể nói chuyện được.

Hắn nói:

- Cuối cùng ngươi cũng để sư phụ ngươi báo thù.

Vương Tiểu Thạch nói:

- Vừa rồi ngươi có thể dùng một chiêu cuối cùng g**t ch*t ta.

Nguyên Thập Tam Hạn nói:

- Hai mắt ta đã mù, đồng bạn xa lánh, sống tiếp thì có lợi ích
gì? Từ chiến dịch Điềm sơn, ta bị Gia Cát đả thương, lại lỡ dùng võ công đã truyền cho đệ tử, công lực thực sự chỉ còn lại một nửa. Hôm nay
trước tiên bị trúng độc, sau đó lại bị thương, hai mắt bị mù, sống tiếp
thì còn lại gì? Không bằng cứ chết đi. Dù sao, những ngày qua ta có Vô
Mộng Nữ làm bạn, cuộc sống sung sướng như thần tiên. Vừa rồi ngươi đã
hai lần cứu ta, cho ta cơ hội quyết chiến công bằng, hơn nữa còn để ta
có thời gian cầm máu giải độc. Ta thà rằng chết bởi tay ngươi. Không
phải ta đã nói rồi sao, ba chiêu không giết được ngươi, ta sẽ tự giải
quyết mình. Hai mắt đã mù, nhưng trong lòng ta hiểu rõ.

Hắn thở dài nói:

- Đời này của ta cũng không đuổi kịp Gia Cát Tiểu Hoa, đúng là trời đã sinh Gia Cát sao còn sinh Nguyên Hạn.

Vương Tiểu Thạch nhất thời không biết nói gì, phải nói như thế nào cho tốt.

Nguyên Thập Tam Hạn lại đột nhiên nắm lấy tay Vương Tiểu Thạch, nhét một vật vào lòng bàn tay hắn, nói:

- Dù sao ta cũng đã sắp chết. Đây là phương pháp tu luyện của
"Thương Tâm nhất tiễn", ta đã tốn thời gian và tinh lực cả đời mới lấy
được. Ngươi nhận lấy đi, luyện cho thật tốt, sẽ có tác dụng.

Vương Tiểu Thạch vội vàng buông tay, kêu lên:

- Ta không thể…

Nguyên Thập Tam Hạn trầm giọng nói:

- Ngươi là đệ tử của Tự Tại môn, ta vẫn là sư thúc của ngươi.
Ngươi đã báo thù cho sư phụ, ta cũng đã dâng tặng tính mạng, ngươi muốn
kháng lại ý chỉ của ta sao? Lại nói, ngươi luyện "Thương Tâm chi tiễn"
có thể trừ gian diệt ác, hành hiệp trượng nghĩa, g**t ch*t những tên đại nghịch bất nghĩa như Thiên Hạ Đệ Thất kia.

Vương Tiểu Thạch cúi đầu xuống.

Hắn chợt cảm thấy hối hận.

Vì sao lại muốn báo thù?

Cần gì phải khổ sở báo thù như vậy?

Người trước mắt này thật sự đáng chết sao?

Vị sư thúc này thật sự đáng chết sao?

Hắn rất mê mang.

Nguyên Thập Tam Hạn cười khổ nói:

- Đừng nghĩ lung tung nữa. Đây là môn võ công chính trực, cũng
nên truyền xuống. Ta chỉ là sa vào ngã rẽ, bị người hãm hại, cho nên
luyện sai. Ta đã truyền tâm quyết của "Nhẫn Nhục thần công" cho Vô Mộng
Nữ, ngươi tìm được nàng, có thể cùng nhau luyện môn tiễn pháp có một
không hai này…

Vương Tiểu Thạch thấy hắn đã gần hết hơi, vội nói:

- Vâng.

Lúc này Nguyên Thập Tam Hạn mới có vẻ vui mừng, ẩn hiện giữa khuôn mặt đầy máu càng đáng sợ.

Đột nhiên, hắn giống như nghĩ đến điều gì, vội la lên:

- Còn có Sơn Tự kinh, "Thương Tâm thần tiễn" nhất định phải…
nhất định phải phối hợp với "Nhẫn Nhục thần công" và… Sơn… Tự… Kinh mới
có thể… thành sự… Nhưng… Sơn… Sơn… Sơn…

Khi hắn nói đến tiếng "sơn" thứ ba, đột nhiên đứt hơi.

Lúc này, con chim ngói Quai Quai từng mổ mù hai mắt Nguyên Thập Tam Hạn mới dám bay về trên vai Vương Tiểu Thạch.

Tuyết rơi càng dày đặc, tường thành cố đô nơi xa đã gần như không nhìn thấy.

Tiếng tiêu lại trở nên bi thiết.

Vương Tiểu Thạch ngưng mắt nhìn, cuối cùng nhìn thấy trong gió thổi bóng tuyết, trên cành khô xa xa có một cô gái đang ngồi.

Trong dung mạo xinh đẹp của cô gái lộ ra hận, còn có oán.

Nàng nhìn thi hài của Nguyên Thập Tam Hạn thổi tiêu, giống như
đang tấu khúc ca bi thương cho một anh hùng hào kiệt trong thế gian, đã
từng rung chuyển trời đất, bây giờ lại lặng lẽ chết đi như vậy.

Nàng chính là Vô Mộng Nữ sao?

(một cô gái trẻ tuổi, tại sao lại không có mộng?)

(Chính mình thì sao? Giấc mộng của mình lúc trước khi vừa đặt chân đến kinh sư thì sao?)

(Giấc mộng đã từng ôn nhu đó thì sao?)

Trong thoáng chốc này, Vương Tiểu Thạch chợt cảm giống như đã qua trăm năm, đã mộng trăm năm.

Trăm năm như một mũi tên, hơn nữa còn mang theo kinh diễm.

HẾT

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình
Full
149
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình

Giữa những bí ẩn và ánh sáng chói lóa của triều đình, “Thái Tử Ốm Yếu Tâm Cơ Đầy Mình” khắc họa hành trình đầy éo le của một cô gái nhỏ bé mang tên Tạ Dao. Lạc lõng giữa dòng đời sau sự sụp đổ của Tạ vương phủ, Tạ Dao không chỉ là […]
0.0 255 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương
236
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Vào Mạt Thế: Nữ Phụ Trà Xanh Giả Bộ Đáng Thương

Trong thế giới tuyệt vọng của những ngày tận thế, Chân Lục Trà, một nữ diễn viên hạng hai, bất ngờ bị cuốn vào số phận bi thảm của một nhân vật phụ – trà xanh. Để tránh một cái chết tàn khốc dưới tay zombie sau khi chọc giận nữ chính, cô quyết định […]
0.0 158 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con
Full
131
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu, Giang Oản Oản mở mắt trong một thế giới lạ lẫm, nơi mọi thứ có vẻ cũ kỹ và xuống cấp. Khi ánh sáng mờ ảo từ mái nhà nhuộm lên gương mặt nàng, nỗi hoang mang cùng sự nghi ngờ tràn tới: “Mình đang ở đâu? […]
0.0 460 Chương
Ảnh bìa của Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
Full
196
Lịch Sử · Đang thịnh hành

Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu

Giữa một thế giới đầy mưu mô và những âm mưu chính trị, “Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu” mở ra một hành trình rực rỡ của tình yêu và sự tái sinh. Thẩm Xu, cô gái xinh đẹp với dung mạo như hoa đào, lớn lên trong sự che chở của […]
5.0 224 Chương
Ảnh bìa của Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu
Full
1.3 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Gả Vào Phủ Quốc Công – Nguyệt Minh Châu

Trong bối cảnh kinh đô đầy rẫy âm thầm và sắc màu, “Gả Vào Phủ Quốc Công” của Nguyệt Minh Châu khắc họa câu chuyện đầy kịch tính và xúc cảm của Hạ Tấn Viễn – chàng đích trưởng tôn của Quốc Công phủ, nổi tiếng tài năng nhưng bất ngờ gặp tai họa khi […]
0.0 118 Chương
Ảnh bìa của Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát
Full
688
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quả Phụ – Tuế Tuế Trường Cát

Trong thế giới của “Quả Phụ” – tác phẩm nổi bật của Tuế Tuế Trường Cát, người đọc sẽ bước vào một cuộc hành trình đau thương nhưng cũng đầy tình yêu và tham vọng. Lệ Lan Tâm, một phụ nữ xinh đẹp nhưng yếu đuối, đã trải qua nhiều năm lẻ loi sau khi […]
0.0 167 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...