🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 92: Tra Xét

Phong Hách mặt mày tái mét bước vào Đông Phối Điện. Toàn bộ cung nhân hầu hạ Vân Hi thường ngày đều đã tề tựu, quỳ rạp dưới đất trước gian phòng ngủ phụ cháy đen, yên lặng quỳ ở đó ai nói gì cũng không nghe.

Vân Nghi cảm thấy đám người này dường như đã hóa điên, bởi ngay cả bà ma ma chưởng sự của Tử Khí Điện cũng quỳ gối mà không chịu đứng lên.

Trong lòng Vân Nghi dâng lên nỗi khó chịu. Nàng ta nghĩ, rõ ràng mình mới là Thái tử phi, không hiểu sao đám người này lại xúc động đến vậy trước sự ra đi của Vân Hi. Bọn họ cứ quỳ chết dí ở đó, chẳng thèm rời đi dù bị đánh mắng.

"Vương gia thứ tội."

Sự khó hiểu trong lòng Vân Nghi ngày càng lan rộng.

Một nam nhân vận mãng bào đỏ thẫm lướt qua nàng ta. Toàn bộ cung nhân đang quỳ rạp đều phủ phục sát đất, trán chạm nền, như thể đang chờ đón nhận cơn thịnh nộ dữ dội như sấm sét.

Trên mặt Phong Hách đã chẳng còn chút nét cười nào. Dung nhan cực kỳ tuấn tú của hắn dưới cơn giận càng thêm dữ tợn, nốt ruồi lệ màu đỏ như nhuốm máu tươi. Hắn đứng chắp tay sau lưng, dáng vẻ tựa như chủ tể vạn vật. Vân Nghi vốn định lên tiếng chất vấn, nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng.

Vân Nghi không hề quen biết Phong Hách. Dù mang thân phận Hầu nữ và huyện chúa, nàng ta cũng không đủ tư cách tiếp cận Cửu Thiên Tuế. Thế nhưng, chỉ nhìn phản ứng của mọi người, nàng ta đã liên tưởng đến vị Vương gia duy nhất có thể tự do ra vào hoàng cung – chẳng phải chính là Cửu Thiên Tuế sao?

Sắc mặt Vân Nghi tái nhợt cả đi, nàng ta không tài nào hiểu nổi vì sao Cửu Thiên Tuế lại xuất hiện ở Đông Phối Điện.

"Phu nhân đâu?" Giọng Phong Hách nghe nhẹ bẫng, nhưng lại như dấu hiệu bão tố sắp kéo đến. Nguyệt Gian và Tuyết Kiến cắn răng, tiến đến quỳ bên cạnh Phong Hách. Dù Vân Hi có chuyện gì, bọn họ cũng khó mà thoát tội.

Họ đã lơ là cảnh giác, đang dọn dẹp ở sườn điện, ai ngờ Vân Hi lại gặp chuyện ở Đông Phối Điện chứ?

"Bẩm Vương gia, hỏa hoạn đến rất nhanh, đợi dập tắt lửa... chỉ tìm thấy một thi thể cháy đen trên giường." Nguyệt Gian không dám nói thẳng, nhưng lời lẽ có ẩn ý đến đâu, hàm ý vẫn vô cùng rõ ràng.

Sắc mặt Phong Hách trở nên sắc bén. Hắn nhấc chân, "Bốp!" một tiếng, Nguyệt Gian bị đá mạnh một cước, văng xa mấy trượng. Phong Hách thản nhiên nói: "Phong tỏa Đông Phối Điện, một con ruồi cũng không được phép bay ra. Toàn bộ nô tài đều giải đến Thận Hình để tra xét."

Chỉ một mệnh lệnh vừa ban ra, chẳng còn ai dám cầu xin, tất cả đều run rẩy, im bặt như ve sầu gặp rét.

"Vương gia, vẫn còn tân khách ở đây, sao có thể phong tỏa cung điện được ạ?" Là người có địa vị cao nhất hiện diện, lại là người hoàn toàn không biết chuyện, Vân Nghi dường như đã dồn hết can đảm vào câu hỏi này. Vừa dứt lời, nàng ta đã thấy lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh. Thật ra mà nói, là bởi khí thế của Phong Hách quá đỗi hung hãn, đến cả những nữ nhân chưa từng chứng kiến thủ đoạn của hắn cũng phải kinh sợ.

"Tất cả giải xuống tra xét! Vì sao Đông Phối Điện lại tự nhiên bốc cháy thế này?" Phong Hách xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bản rộng trên ngón tay. Chiếc nhẫn ngọc ấy vẫn là do Hi Hi của hắn giữ hộ. Rõ ràng họ đã hẹn, hôm nay nàng sẽ theo hắn về phủ, sao giờ nàng lại biến mất như vậy?

Phong Hách nhìn căn phòng cháy đen, đổ nát, trong lòng không muốn tin rằng Vân Hi đang ở trong đó.

"Phúc Trung, ngươi đích thân hộ tống Thái tử phi, đích thân tra hỏi." Phong Hách nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy chẳng hề chạm đến đáy mắt. Đôi mắt đen thẫm của hắn âm u đáng sợ, khiến lòng người lạnh toát.

"Nô tài tuân lệnh." Khóe mắt Phúc Trung hơi ửng đỏ ông ta đã chứng kiến quá nhiều chuyện thâm độc, trong lòng đã khẳng định Vân Hi bị người ta hãm hại đến chết.

Phúc Trung biết tâm hồn Phong Hách tối tăm đến mức nào, và rằng chút ánh sáng hiếm hoi từng chiếu rọi vào trái tim tăm tối không thể chạm tới ấy giờ lại bị cướp đi một cách tàn nhẫn.

Phúc Trung đau lòng lắm, ông ta vẫn luôn thương xót vị tiểu chủ tử của mình – người mà Thuần Ý Thái hậu đã dùng cả tính mạng để gửi gắm. Thuần Ý Thái hậu có ơn lớn với Phúc Trung, ông ta nguyện chết vì hai mẹ con họ.

Ông ta không khỏi thầm cầu mong Thuần Ý Thái hậu trên trời cao có thể che chở cho Phong Hách nhiều hơn, nếu không cuộc đời hắn thật quá đỗi khổ cực.

"Ở đâu?" Phong Hách hỏi một cách mơ hồ, nhưng những người hầu cận hắn không thể không hiểu ý hắn.

"Đã được đặt ở Tiểu Phật Đường, xin Vương gia theo thuộc hạ đến đó." Người trả lời là một cung nhân đến hỗ trợ dập lửa. Hắn ta cẩn thận dẫn Phong Hách đến Tiểu Phật Đường ở Đông Cung.

Tổng cộng có ba thi thể cháy đen được đưa ra từ phòng ngủ.

Hai thi thể có lẽ là những người đứng canh, vì lửa bốc quá nhanh nên không kịp thoát thân. Thi thể thứ ba nằm trên giường, không có cả động tác vùng vẫy bỏ chạy, có lẽ đã nhanh chóng ngạt thở trong giấc ngủ, rồi bị thiêu chết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...