Chương 91: Yến Địa
Xe ngựa lao nhanh ra khỏi thành, bay vun vút trên con đường lớn. Dĩ nhiên, xe ngựa này chẳng thể êm ái bằng cỗ xe Vân Hi vẫn thường đi, khiến mặt nàng dần tái nhợt. Xem ra, Vân gia đã quyết tâm tiễn nàng đi thật xa, không tiếc của.
Rời khỏi quan đạo, Vân Lộc lấy ra xấp ngân phiếu Vân Lãng dặn dò rồi đưa cho nàng.
Vân Hi khẽ cân nhắc, ước chừng xấp ngân phiếu này phải đến gần năm ngàn lượng bạc, có lẽ là toàn bộ gia sản của Vân Lãng. Cũng thật khó cho hắn ta khi phải dốc hết tiền một lúc như vậy.
"Thất muội bảo trọng." Vân Lộc nói, chạy vội một đoạn đường dài, khiến đầu óc hắn ta cũng đã tỉnh táo hơn nhiều. Nghĩ kỹ lại, hắn ta và Vân Hi vốn chẳng có thù oán gì. Nhớ đến việc suýt chút nữa đã nghe lời mẫu thân mà xuống tay độc ác với nàng, khiến hắn ta nhất thời giật mình thon thót.
Quả nhiên, câu nói "gặp mặt ba phần tình" chẳng sai chút nào. Hắn ta vẫn nhớ ngày bé, hắn ta và đại huynh từng đứng canh xe ngựa trong phủ, đưa các muội muội đi xem pháo hoa. Dù trong mắt hắn ta chỉ có Vân Nghi là em gái, nhưng những người như Vân Hi, vừa ngoan ngoãn lại hiểu lễ nghĩa, thật sự khiến người ta chẳng thể ghét nổi.
Vân Hi mơ hồ hiểu được tâm ý của hắn ta, nhưng cũng không muốn nói nhiều, chỉ đáp: "Đa tạ nhị ca mong huynh mạnh khỏe bình an."
"Muội đi đi, đừng nói cho ta biết muội đi đâu." Bên sườn núi, một cỗ xe ngựa khác đã chờ sẵn. Chiếc xe đó được kéo bởi một ngựa cống phẩm nhanh nhất, lại là xe nhẹ, nên tốc độ cực nhanh, có thể chạy ngày đêm không ngừng nghỉ. Dù nói "nhật hành thiên lý" là phóng đại, nhưng chạy được bốn năm trăm dặm thì không thành vấn đề.
"Vâng." Vân Hi mỉm cười gật đầu.
Vân gia quả thực là đã hạ huyết bản để tiễn nàng đi. Chỉ riêng con ngựa cống phẩm này đã vô giá rồi, chưa kể đến vị thị vệ riêng đi cùng Vân Hi.
Quốc chủ Đại Thịnh hôn dung, khả năng kiểm soát triều thần yếu kém, nên không ít gia tộc ngấm ngầm nuôi ám vệ.
Thị vệ đang điều khiển xe cho Vân Hi là một trong số đó. Tuy không thể sánh bằng ám vệ của Phong Hách, nhưng cũng thuộc hàng khá, hơn hẳn những người khác.
"Muội xin đi trước, không làm chậm trễ nhị ca về thành." Nếu Vân Lộc rời cung quá lâu, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.
Việc Vân gia vội vàng để nàng rời đi, phần lớn là họ nghĩ rằng Phong Uyên sẽ không động đến họ vì thế lực phía sau.
Thực ra suy nghĩ của họ không sai, nhưng điều họ không biết là, người thật sự muốn lật tung từng tấc đất để tìm ra nàng căn bản không phải Phong Uyên, mà là Phong Hách.
Ám vệ điều khiển xe tên là Vân Thất, không biết con số này có phải được chọn theo "Thất nương" hay không.
Vân Thất do Vân Lãng đích thân sắp xếp, thay thế Vân Bát, người vốn được giao nhiệm vụ sát hại Vân Hi.
Vân Thất là một thanh niên ước chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, người gầy gò như hạt đậu, tướng mạo cũng cực kỳ bình thường, trông có vẻ chất phác, thật thà.
Nhưng thân thủ của hắn ta lại cực kỳ độc ác, là một trong những ám vệ xuất sắc nhất của Vân gia. "Thất cô nương, muốn đi đâu đây?" Giọng hắn ta mang theo sự lạnh lùng đặc trưng của ám vệ, khiến người ta khó lòng mà gần gũi.
Quan đạo chuyển sang sơn đạo. Tháng Hai, cảnh vật hai bên tuy tiêu điều, hiu quạnh, nhưng ngay cả cảnh sắc thiếu sức sống như vậy ở trong mắt Vân Hi lại trở thành điều đáng mừng.
Vân Hi gỡ khăn che mặt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn mặc dù hơi ửng hồng vì giá lạnh nhưng không giấu nổi vẻ hưng phấn. Câu hỏi của Vân Thất, nàng đã cân nhắc rất kỹ. Nếu là một tháng trước, khi được hỏi điều tương tự, nàng chắc chắn sẽ đáp là Giang Nam.
Nàng muốn đến thăm quê hương của Lam gia, nơi thân thuộc nhất với nàng ở ngoài kinh thành, nơi nàng từng khao khát khôn nguôi.
Nàng chẳng hề thích cuộc sống trong Hầu phủ, chỉ mong được gả cho một phu quân bình thường, không muốn trở thành vật hi sinh cho những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối. Nàng từng nghĩ, gả cho một thương nhân là tốt nhất.
Người ta nói "môn đăng hộ đối" chẳng phải vô lý, mẫu thân nàng chính là minh chứng cho nỗi khổ khi gả vào chốn cao sang.
Ai ngờ tạo hóa trêu ngươi, ban đầu nàng cũng đâu tính là "gả cao", nhưng chính tay nàng đã đẩy phu quân mình lên vị trí Thái tử, để rồi cuối cùng, nàng phải thoái vị nhường hiền.
Nghĩ đến những chuyện không vui, Vân Hi khẽ cau mày. Ngay cả một ám vệ lạnh lùng, vô tình như Vân Thất cũng bất giác nảy sinh ý muốn làm nàng vui lòng, chỉ vì nét không vui trên gương mặt nàng.
"Đi Yến Địa." Ý nghĩ này không phải là một phút bộc phát, mà nàng đã suy tính kỹ lưỡng. Nàng biết, ở một khía cạnh nào đó, Phong Hách đã có phần xem thường nàng. Hắn chưa từng nghĩ nàng có đường lui, càng không nghĩ nàng có thể không tuân thủ giao ước mà tự ý bỏ trốn.
Phong Hách một mặt tin tưởng con người nàng, một mặt lại cho rằng nàng không có khả năng phản kháng. Cũng chính vì lẽ đó, hắn mới vô tình tạo cơ hội cho nàng.
Vân Hi cũng không rõ vì sao mình lại muốn đến Yến Địa, có lẽ bởi nơi nguy hiểm nhất đôi khi lại là nơi an toàn nhất.
Yến Địa là đất phong của Phong Hách. Nơi đó từng chịu đựng chiến tranh tàn khốc, Thịnh Quốc không đủ sức bảo vệ dân chúng Yến Địa, thậm chí còn bỏ mặc họ, cắt nhượng cho Yến Quốc. Để tránh chiến tranh, Thịnh Quốc còn nhục nhã dâng vàng bạc, châu báu, mỹ nhân, rồi còn bắt Phong Hách khi mới mười tuổi phải sang Yến Quốc làm con tin.
Vân Hi nghĩ, Phong Hách chắc chắn sẽ không ngờ rằng nàng lại đến Yến Địa.
Nàng muốn xem... Yến Địa có thực sự phồn thịnh, tràn đầy sức sống như lời đồn hay không.
Nàng tin là có.
Với một người như Phong Hách bảo vệ, nơi đó nhất định là một vùng đất tốt đẹp.
Lời tác giả: Thực ra, Hi Hi rất thích Hoàng thúc... chỉ là trong lòng nàng không hề hay biết mà thôi.
Bình luận