Chương 90: Tiêu Thi
Hậu cung vì một trận hỏa hoạn kinh hoàng mà rơi vào cảnh hỗn loạn, còn tiền triều lại mắc kẹt trong thế giằng co bởi nạn đông thiên ở phương Bắc.
Chính vì vậy, các quan viên ngũ phẩm đều phải dùng bữa trưa tại triều, rồi lại tiếp tục mở thêm phiên triều hội buổi chiều.
Giờ đây, trên triều đình đã có thể thấy rõ sự phân chia thành hai phe: một bên là hàn môn tử đệ và võ tướng ủng hộ Nhiếp Chính Vương, một bên là thế gia văn thần và ngôn quan ủng hộ Thái tử. Hai phe tranh cãi không ngừng về nguồn kinh phí và nhân sự cho việc cứu trợ thiên tai.
Phong Hách ngồi trên chiếc ghế Thái sư đặt trước long ỷ, mỉm cười nhìn triều đình như quần ma loạn vũ.
Trên chốn triều đình này, ai ai cũng khiếp sợ hắn bởi hăn snắm giữ quyền lực tuyệt đối.
Giờ đây, hắn chỉ cần hơi tỏ vẻ yếu thế, để lộ một chút sơ hở, những kẻ muốn ăn tươi nuốt sống hắn lập tức kẻ trước người sau, tiếp nối nhau xông lên.
Đôi khi Phong Hách cũng thấy khá vô vị. Quyền lực dù mê hoặc, nhưng vốn dĩ chỉ để thỏa mãn dục vọng. Hắn đã có tất cả mọi thứ, chỉ thiếu một người cùng hắn sẻ chia. Phong Hách chống tay lên cằm, thần trí bay xa về phía Tử Khí Điện.
Hắn đã dặn dò người bên cạnh Vân Hi chuẩn bị sẵn sàng cho nàng. Chờ hắn tan triều, là có thể đích thân đón nàng rời đi.
Từ nay về sau, những năm tháng cô tịch dài đằng đẵng sẽ chấm dứt, vạn vật hồi xuân, lòng người có thêm mong đợi. Vừa nghĩ đến Vân Hi, Phong Hách lập tức cảm thấy lùi một bước cũng chẳng sao.
Ban cho Phong Uyên một chút lợi lộc, coi như là bồi thường cho việc đã đoạt thê tử của hắn ta. Lần này, nhân sự cứu trợ thiên tai có thể để mưu sĩ của Phong Uyên đảm nhiệm, phần tiền bạc hắn cũng có thể phá lệ cho hắn ta một lần. Từ nay về sau, ai cũng không nợ ai, cứ tùy tài năng mà tranh đấu.
Các lão thần cãi vã đến đỏ mặt tía tai, còn hai vị chính chủ thì lại đều thể hiện ra khí độ của bậc thiên gia. Triều đình là bàn cờ, quần thần là quân cờ, còn họ là người cầm quân. Trước khi phân định thắng thua, tất thảy đều phải bình tĩnh đối phó.
Cuộc tranh cãi trên triều đình không ngừng lại, cho đến khi đột nhiên xuất hiện mấy bóng đen trong đám quần thần. Một người trong số đó trực tiếp chạy đến bên Phong Hách.
"Chủ nhân." Người đó quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh. Việc này diễn ra gần như trong tích tắc, các lão quan đã mắt mờ tai yếu thậm chí còn không nhìn rõ người đó đã xông đến trước mặt Phong Hách bằng cách nào.
Chỉ trong mấy giây đó, những người khác cũng đã đến bên Phong Hách, cúi đầu sát đất không đứng dậy, chỉ cần nhìn là biết họ đang thỉnh tội.
Chuyện như vậy có thể nói là chưa từng có, chưa từng nghe.
Phong Hách thấy Xích Thập Nhị xuất hiện trong đại điện, nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Xích Thập Nhị đáng lẽ phải theo sát Vân Hi, việc hắn ta xuất hiện ở Lập Chính Điện có nghĩa là Vân Hi đã xảy ra chuyện.
"Chuyện gì! Nói!" Phong Hách đã có chút không giữ nổi sự bình tĩnh nữa rồi.
"Bẩm chủ nhân, Đông Phối Điện bị cháy, tẩm phòng phu nhân nghỉ trưa đã bị thiêu rụi, cứu chữa không kịp. Từ trong đó đưa ra mấy thi thể cháy đen. Thuộc hạ đã làm ô nhục sứ mệnh, xin tự chặt một cánh tay." Nói xong, mấy người đứng dậy, chỉnh tề, một luồng hàn quang lóe lên, cánh tay rơi xuống đất, máu bắn tung tóe khắp nơi.
Lập tức, trong điện tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Những quan thần lúc trước còn lý lẽ phân minh, giờ đây dù là vị Đại tướng quân dũng mãnh nhất cũng im thin thít như gà.
Trên mặt Phong Hách xuất hiện vẻ điên cuồng mà mọi người chưa từng thấy. "Rầm" một tiếng, hắn mạnh mẽ vỗ tay xuống, tay vịn ghế gỗ mun vỡ tan tành. Đột nhiên Phong Hách đứng dậy, thi triển khinh công.
Mọi người vốn quen với dáng vẻ thong dong, không vội vàng của hắn, giờ đây suýt nữa đã quên mất hắn là một sát thần mặt cười bước ra từ núi thây biển máu.
Mùi máu tanh quanh quẩn nơi chóp mũi khiến mọi người bất an, ai nấy không khỏi nhớ lại vẻ tàn nhẫn của Phong Hách khi hắn vừa nhậm chức Nhiếp Chính Vương. Họ nhìn nhau, cảm nhận được một khí tức bão táp sắp ập đến.
Giọng Xích Thập Nhị không lớn, Phong Uyên không nghe rõ hắn ta nói gì. Hắn ta khẽ cau mày, tự hỏi chuyện gì mà có thể khiến người như Phong Hách cũng phải thất thố đến vậy?
"Sẽ không đâu..."
Phong Uyên mơ hồ đoán được nguyên do, nhưng vẫn muốn tự lừa dối mình. Song, hắn ta không thể tự lừa dối được nữa. "Chuyện lớn không hay rồi, Tử Khí Điện, Đông Phối Điện cháy rồi!" Quan hoạn đến báo tin cũng đã liều mạng chạy, nhưng tốc độ sao bì được với Yến Ẩn đã qua huấn luyện bài bản?
"Xảy ra chuyện gì? Có ai bị thương không?" Phong Uyên vừa nghe thấy Đông Phối Điện cháy, lòng chợt thắt lại. Trong lòng hắn ta dấy lên một dự cảm chẳng lành, tim đập nhanh như muốn vỡ tung.
"Nguyên nhân cháy không rõ, tẩm điện nơi Vân phu nhân nghỉ ngơi đã bị thiêu rụi, người bên trong đều cháy thành tro rồi!" Phong Uyên nắm chặt vạt áo trước của tên quan hoạn, gân xanh trên nắm đấm nổi lên.
"Ngươi nói ai?" Đầu óc Phong Uyên ong ong. Hắn ta mất đi vẻ nghiêm nghị trước mặt văn võ bá quan nhưng hoàn toàn không hay biết, trợn tròn mắt, gằn giọng hỏi.
"Khụ... là Vân phu nhân, bị cháy thành tro rồi..."
"Không, không thể nào!" Phong Uyên không dám tin, bước theo sau Phong Hách, điên cuồng chạy ra khỏi Lập Chính Điện trong trạng thái như kẻ mất trí.
"Điện hạ, Điện hạ!" Bất kể ai có gọi phía sau, hắn ta đều không còn nghe thấy nữa.
Bình luận