Chương 9: Làm Nhục (Cảnh H của vai phụ, cẩn thận trước khi đọc)
Hắn ta nắm lấy dương vật đã hơi mềm xuống của mình, cọ xát qua lại trên môi nàng ta. Tuyết Kiến nắm lấy dương vật của hắn, chiếc lưỡi mềm mại bắt đầu liếm từ túi tinh lên đến đỉnh, ra sức mút mạnh. Đôi mắt nàng ta khẽ chớp, hàng mi dính đầy tinh dịch sánh đặc. Khi nàng ta liếm sạch cho hắn ta, đồng thời cũng khiến dương vật của hắn ta cương cứng trở lại.
Phải thừa nhận rằng, xét về nam nhân, Phong Uyên quả thật có vốn liếng. Dương vật vừa to vừa dài lại tràn đầy sức lực, chỉ mới để nàng ta liếm láp mơn trớn như mèo con, vật kia từ trạng thái nửa mềm đã lập tức trở nên hùng dũng, dựng thẳng xoay tròn.
Tuyết Kiến cong đôi mắt cười, như hai vầng trăng non, bên trong ánh lên vẻ mê ly của dục vọng. "Thái tử gia!" Nàng ta khẽ gọi, giọng nũng nịu: "Nô tỳ nhớ Thái tử gia quá, muốn Thái tử gia dùng dương vật to lớn đâm vào huyệt nhỏ của nô tỳ."
Giọng nói mềm mại đến tan chảy, quấn quýt không rời, khuôn mặt nhỏ nhắn lấm tấm tinh dịch của nàng ta lộ rõ vẻ hưởng thụ. Phong Uyên hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu. "Đồ dâm đãng" hắn khàn giọng, "Ngày thường giả vờ đoan trang như vậy, cởi ra, để cô nhìn xem cái huyệt nhỏ dâm đãng của ngươi." Từ lâu, khi cả hai đã đắm chìm trong hoan ái, những cung nhân xung quanh đã ngầm hiểu ý mà lặng lẽ rời đi.
Tuyết Kiến cởi bỏ xiêm y, lộ ra chiếc yếm đỏ thắm bên trong. Yếm làm bằng lụa mỏng, thêu đầy hoa hợp hoan, cảnh xuân bên dưới ẩn hiện mơ hồ. Nàng ta chậm rãi cởi bỏ những y phục còn lại, tinh dịch theo động tác của nàng ta từ từ chảy xuống, từ chiếc cằm xinh đẹp nhỏ giọt xuống chiếc yếm đỏ, để lại vệt nước ái muội. Xuyên qua lớp yếm mỏng, Phong Uyên không chút khách khí xoa nắn bầu ngực đầy đặn của Tuyết Kiến, khiến chúng biến dạng thành đủ hình thù.
Khi Tuyết Kiến đã trần trụi, một tay nàng ta chống vào tường, kiều diễm nâng cao vòng mông trắng nõn lên, tay kia khẽ tách hai cánh hoa đang khép hờ. Nàng ta ngoái đầu lại cười, ánh mắt mê hoặc: "Điện hạ, cho nô tỳ, làm hư nô tỳ đi, dùng dương vật to lớn làm hư nơi này của nô tỳ." Giọng nàng ta mềm mại như tơ lụa, ánh mắt mang theo sự quyến rũ chết người. Phong Uyên mạnh tay đánh một cái vào huyệt nhỏ của nàng ta, lập tức lòng bàn tay đã dính đầy mật dịch.
"Đồ dâm đãng!" Phong Uyên lại vung tay, đánh mạnh vào cặp mông tròn trịa, dấu bàn tay đỏ ửng lập tức in hằn trên làn da trắng mịn của Tuyết Kiến. Hắn ta dùng một chút lực, thỏa mãn nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của nàng ta. Hắn nâng dương vật đã cương cứng kia lên, hung hăng đâm sâu vào tận cùng, chạm đến tận cùng của miệng tử cung, quy đầu không chút lưu tình mà mạnh mẽ thúc mạnh vào cái lỗ nhỏ bé kia.
"Ưm... a... thoải mái quá..." Tiếng rên rỉ dâm đãng phát ra ngay khúc quanh dẫn đến cửa phòng Vân Hi. Chỉ cần nàng vừa bước chân ra khỏi tẩm điện, chắc chắn sẽ nhận thấy sự khác thường này.
Phong Uyên vốn sợ Vân Hi biết chuyện, nhưng sâu thẳm trong lòng lại ẩn chứa một ý nghĩ đen tối. Nếu nàng biết thì sao? Nàng sẽ phản ứng thế nào? Liệu nàng có thấu hiểu được nỗi đau hắn ta phải chịu đựng mỗi khi đẩy nàng cho người khác? Cảm giác ấy tựa như băng và lửa giao hòa với nhau, giày vò trái tim hắn ta giữa sự thiêu đốt và lạnh giá.
Nhưng nàng biết rồi thì có thể làm gì? Nữ nhân lấy phu quân làm trời, lẽ nào nam nhân tam thê tứ thiếp lại có gì sai trái?
Vừa hung hăng đâm sâu vào thân thể mềm mại của Tuyết Kiến, Phong Uyên vừa trút hết cơn giận dữ. Eo nàng ta uốn cong thành hình cánh cung dưới sự ghì ép của hắn ta. Hắn ta càng lún sâu, cho đến khi phá tan miệng tử cung chặt chẽ kia.
"A a a a..." Tiếng rên rỉ của Tuyết Kiến không còn giữ được vẻ dịu dàng thường ngày, mà vỡ vụn, the thé, mang theo một vẻ đẹp đầy gợi cảm.
"Sâu quá... sắp hỏng mất... a a a..."
Quy đầu hắn ta vô tình xuyên qua cổ tử cung trơn nhẵn, siết chặt, tiến vào nơi thiêng liêng ươm mầm sự sống. Hắn ta điên cuồng thúc mạnh, xem Tuyết Kiến như một công cụ để trút giận, giải tỏa dục vọng. Nàng ta chẳng khác nào một vật vô tri, không đáng nhận được chút thương tiếc nào từ hắn ta. Sau hơn trăm nhịp điên cuồng, tinh dịch nóng bỏng bắn sâu vào tử cung nàng ta. Hắn ta rút dương vật ra, lạnh lùng chỉnh lại y phục. Tuyết Kiến bất lực quỳ xuống. Phong Uyên không thèm liếc nhìn nàng ta, chỉ buông một câu lạnh lùng: "Nhớ uống thuốc tránh thai."
Nói rồi, hắn ta sải bước rời đi, bóng lưng kiên quyết, dường như bỏ lại tất cả phía sau, bao gồm cả người thê tử đang suy sụp tinh thần, hoàn toàn không còn nằm trong tâm trí hắn ta.
Hắn đã cho mời môn khách và mưu sĩ đến, bọn họ tụ tập trung ở trong thư phòng Đông cung, bàn bạc mưu đồ nắm giữ thêm quyền lực.
Phải, hắn ta cần nhiều quyền lực hơn nữa, mới có thể bảo vệ được nàng, bảo vệ được chính bản thân mình.
Editor: Tró đến thế là cùng
Bình luận