🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 83: Kéo Dài (h)

Phong Hách đè Vân Hi xuống giường, cứ thế mà trêu chọc nàng hết lần này đến lần khác.

Phải đến gần một canh giờ sau, hắn mới thật sự thỏa mãn.

Lúc này, hắn ôm lấy nàng từ phía sau, lồng ngực hắn áp vào lưng nàng, cằm nhẹ nhàng cọ xát nơi cổ nàng. Vân Hi đã buồn ngủ, bị hắn quấy rầy, khẽ rên lên tiếng khe khẽ, tiếng làm nũng mềm mại ấy khiến trái tim hắn tan chảy.

Chỉ có Vân Hi mới có được bản lĩnh như vậy. Dù hắn có giận đến mấy, chỉ cần ôm nàng vào lòng là dường như mọi giận hờn đều tan biến.

"Hi Hi, nàng mau thu xếp một chút, về với ta đi." Giọng Phong Hách như vọng lại từ nơi xa xăm, đầy dư âm. Vân Hi đã mệt đến mức một ngón tay cũng không nhấc nổi.

"Hi Hi?" Thấy Vân Hi không đáp, Phong Hách siết chặt vòng tay, giọng hơi trầm xuống, "Chẳng lẽ nàng vẫn còn vương vấn Phong Uyên? Vẫn còn chút lưu luyến nào sao?"

Vân Hi bị ép quay người lại trong vòng tay của hắn. Đôi mắt Phong Hách đen sâu thẳm, như đang nung nấu một cơn bão. Chỉ cần Vân Hi thể hiện một chút lưu luyến nào với Phong Uyên, cũng đủ để dấy lên sóng gió.

Vân Hi khẽ giãy giụa, "Sắp nghẹt thở rồi, chàng nới lỏng ra một chút." Nàng vừa nũng nịu vừa trách yêu liếc Phong Hách một cái. Lúc này hắn mới nói lỏng tay, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng, chờ đợi lời giải thích.

Vân Hi tựa vào ngực hắn, bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương khẽ vỗ vỗ ngực hắn như an ủi, "Không phải ta còn lưu luyến, chỉ là muốn kết thúc một chuyện, chờ ý chỉ sắc phong phi xuống. Ta muốn nói lời tạm biệt với quá khứ, như vậy mới có thể nhẹ lòng bước tiếp." Giọng nàng nhàn nhạt, mơ hồ.

Năm năm trao nhầm tình cảm, có lẽ không đau đớn như nàng vẫn tưởng tượng, nhưng những vết sẹo để lại thì vẫn còn đó. Nàng cần tự mình chứng kiến để đây mới thực sự là một sự đoạn tuyệt.

Phong Hách vì lời nói của nàng mà lòng khẽ nhói, "Là hắn không biết trân trọng ngọc quý." Nói đến đây, hắn còn thầm cảm ơn Phong Uyên. Nếu không phải hắn ta thà dùng cá mắt thay minh châu, thì làm sao hắn có cơ hội thừa cơ mà vào?

Nếu tình cảm của Phong Uyên kiên định như đá, thì hắn sẽ vĩnh viễn không có cơ hội tiếp cận mà Vân Hi, dù có chiếm được thân thể nàng thì cũng không thể có được chút thương yêu nào của nàng.

Phong Hách áp trán mình vào trán Vân Hi, "Chiều mai ý chỉ sẽ xuống, đến lúc đó ta sẽ đích thân đến đón Hi Hi." Giọng hắn dịu dàng triền miên, Vân Hi gần như muốn chìm đắm trong đó.

Vân Hi cúi đầu, không dám đối diện với Phong Hách, nàng chỉ "ừm" một tiếng. Tiếng "ừm" ấy yếu ớt mà nũng nịu, đủ sức làm anh hùng phải mềm lòng.

Nỗi đau âm ỉ trong lòng khiến nàng chỉ muốn được cùng hắn quấn quýt thêm một lát, buông thả bản thân để tận hưởng những điều tốt đẹp mà hắn ban tặng.

"Xích Dương, ta muốn chàng, thật sự rất muốn chàng... chỉ muốn chàng thôi..." Tình cảm của nàng dành cho hắn rất phức tạp. Trong lòng nàng có một nỗi yêu thích bị đè nén, bởi yêu hắn là phản bội, yêu hắn là trái với đạo lý.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...