Chương 76: Đoạt Thê
Hai người họ người trước người sau bước vào phòng khách. Vừa ngồi xuống, thái giám đã tự giác dâng lên chén trà thơm. Ngoài cửa, hộ vệ đứng gác nghiêm cẩn, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.
Một người đứng, một người ngồi. Phong Hách nhấp một ngụm trà, làm ẩm cổ họng, rồi mới thong thả đi thẳng vào vấn đề: "Bổn vương đã cảnh cáo Thái tử, chớ làm Hi Hi phiền lòng, nhưng xem ra, Thái tử chẳng chịu nghe lời ta nói."
Rõ ràng Phong Uyên đang đứng sừng sững, bóng hắn ta đổ dài trên người Phong Hách, vậy mà trong lòng hắn ta vẫn cảm thấy mình như thấp đi một bậc. Mỗi lời nói thốt ra đều phải dồn hết sức lực: "Đây là chuyện riêng của cô và thê tử, xin Hoàng thúc đừng nhúng tay vào."
Phong Hách nhướn mày, thoáng vẻ châm biếm: "Giờ này mới biết dùng từ thê tử ư? Không phải ngươi từng có ý định hạ bệ chính thất thành thiếp sao? Tờ tấu xin phong Thái tử phi của ngươi vẫn còn nằm chình ình trên bàn bổn vương đấy!"
Dù ở trước mặt Vân Hi, Phong Uyên luôn nói ra những lời lẽ hùng hồn đầy chính nghĩa, nhưng tận sâu trong lòng, hắn ta thừa biết Vân Hi mới là người thê tử chính thức của mình, và hắn ta đã phụ bạc nàng.
Phong Uyên tự thấy đuối lý, song sự việc đã đến nước này, hắn ta cũng chẳng còn bận tâm đến chuyện đúng sai hay danh phận thê tử với thiếp nữa: "Tờ tấu đã bị Hoàng thúc giữ lại một thời gian rồi, mãi chưa chịu phê duyệt. Xin hỏi Hoàng thúc định giữ đến bao giờ nữa?"
Phong Hách khẽ cười một tiếng, giọng điệu đầy vẻ giễ cợt: "Tờ tấu xin phong Thái tử phi đã được chuẩn y rồi, thánh chỉ ngày mai sẽ trao tận tay cô nương Vân gia. Thái tử gia quả là kẻ nhẫn tâm. Tiếng "'thê tử" của ngươi đã khiến Hi Hi cam tâm tình nguyện hi sinh năm năm thanh xuân, vậy mà nay lại 'chim hết, cung tốt cất đi' rồi sao."
Giá như Vân Hi cũng xuất thân từ gia đình thế gia vọng tộc, thì những lão già trong triều đã đủ nước bọt mà nhấn chìm Phong Uyên rồi.
Nhưng trớ trêu thay, Vân Hi lại mang huyết thống của kẻ con nhà buôn. Nếu thật sự lập nàng làm Thái tử phi, thân phận nàng chắc chắn sẽ bị đàn hặc. Hiện thực quả là tàn khốc và bất công đến thế.
Cái gì mà "thiên tử phạm pháp cùng tội với thứ dân", vốn dĩ cũng chỉ là lời nói đùa mà thôi, làm sao có thể ngang bằng được chứ?
"Ngươi cùng với Vân gia và các thế tộc của Thịnh Quốc, đều bắt nạt Hi Hi, chẳng qua là thấy nàng không có ai chống lưng, không ai làm chủ cho nàng. Nhưng Hi Hi không phải vô chủ! Nàng có bổn vương. Bổn vương sẽ chống lưng cho nàng, bổn vương sẽ làm chủ cho nàng!" Ánh mắt Phong Hách ánh lên vẻ sắc lạnh đáng sợ.
Mỗi khi nghĩ đến việc Vân Hi bị những kẻ ti tiện kia làm tổn thương, trong lòng hắn lại nảy sinh dục vọng muốn giết người. Hàng ngàn ý nghĩ bủa vây trong đầu, mỗi ý nghĩ đều kết thúc bằng cái chết thảm của Phong Uyên.
"Hoàng thúc có ý gì? Những năm gần đây Hoàng thúc cậy quyền cậy thế đã thành thói, đến nỗi cho rằng mọi người đều phải lấy Hoàng thúc làm trung tâm. Cho dù là Cửu Thiên Tuế đi chăng nữa, há có thể đối phó với toàn bộ quan văn võ trong triều sao? Làm việc cũng phải có lý lẽ chứ. Hoàng thúc ngay cả hậu viện của cô cũng muốn nhúng tay vào, chẳng lẽ là muốn cướp cháu dâu của mình? Dù Hi nhi chưa được phong Thái tử phi, nhưng nàng vẫn là nữ nhân của cô!" Phong Uyên trước mặt Phong Hách xưa nay vẫn luôn ngoan ngoãn như chim cút, nhưng vì Vân Hi, lần này hắn ta cũng xem như đã mạnh mẽ một phen.
Phong Hách không đáp lời. Hắn vẫn chống tay lên cằm, khuôn mặt chẳng hề vương chút giận dữ nào, ngược lại nụ cười còn càng thêm phần ôn hòa. "Bổn vương chính là muốn đoạt thê của ngươi, ngươi có thể làm gì được bổn vương đây?" Nụ cười ấy có thể khiến người ngoài cuộc lầm tưởng hắn hiền hậu như gió xuân, nhưng mỗi lời thốt ra từ giọng nói ấm áp lại như kim châm thẳng vào tim gan người đối diện.
Phong Uyên suýt chút nữa nghẹn ứ một hơi, không tài nào thở nổi. Hắn ta há miệng, cứ mấp máy đôi môi như con cá chép thiếu nước, nín nhịn hồi lâu vẫn không thốt được lấy một lời nào vì quá đỗi ngạc nhiên.
Việc Cửu Thiên Tuế hành sự độc lập, không màng đến ánh mắt thế tục cũng chẳng phải chuyện một sớm một chiều. Thế nhưng, Phong Uyên nào ngờ hắn lại có thể hành động kinh thiên động địa đến nhường này.
Cũng phải thôi. Cửu Thiên Tuế khi lâm triều, dù không ngồi ngai rồng, nhưng lại có một chiếc Thái sư ngự ngay bên trái ngai rồng, khí phách không hề kém cạnh.
Thuở ban đầu, tấu chương đàn hặc hắn nhiều như tuyết rơi, nhưng hắn đã thẳng tay ra lệnh cho Cấm quân thống lĩnh tắm máu đám Ngôn quan, khiến tiếng tăm bạo ngược của hắn vang dội khắp nơi. Với binh quyền trong tay, chẳng ai có thể lay chuyển nổi hắn.
Vậy nên, giờ đây, việc hắn có thể thẳng thắn làm ra những chuyện đi ngược luân thường đạo lý như vậy, dường như cũng không còn khiến người ta quá đỗi ngạc nhiên nữa.
"Ngươi không thể!" Khí huyết Phong Uyên bỗng chốc dồn lên đỉnh đầu.
"Ngươi cứ thử ngăn cản bổn vương xem sao." Phong Hách chẳng hề để người cháu này vào mắt, vẻ ngang ngược đến tột cùng.
Phong Hách thong thả từ trong tay áo lấy ra một phần văn thư. "Ngươi muốn phong phi thì được, nhưng phong Trắc phi thì không thể. Vân Hi quá đỗi ưu tú, ngươi không xứng với nàng. Nàng cao quý hơn ngươi, tự nhiên phải có được phẩm giá hơn ngươi."
"Đây là thư hòa li, ký đi."
Hạ thê tử làm thiếp ư?
Ngay cả hắn, Phong Hách, muốn có được nàng còn phải đường đường chính chính cầu một danh phận.
Phong Uyên muốn làm nhục nàng như vậy, nằm mơ cũng đừng hòng!
Chỉ có con đường hòa li rồi tái hôn mà thôi.
Chỉ có vậy đôi bên mới có thể tìm thấy niềm vui riêng của mình.
Bình luận