🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Hòa Li!

"Thiếp quả thực chẳng hiểu gì cả, thiếp chỉ biết *quốc có quốc pháp (trong nước có luật pháp). Từ khi Thịnh Quốc được thành lập đã nghiêm cấm *thiếp thất phù chính (cấm thăng thiếp lên làm chính thất), càng không thể giáng chính thất thành thiếp. Phu quân nay là Đông cung chí tôn, sao có thể dẫn đầu phạm pháp? Nếu muốn lập Thái tử phi khác, thiếp cầu xin Thái tử hãy *hưu thê (hòa ly). Thế nhưng, thiếp đã ở cùng với Thái tử trong những lúc khó khăn nhất, không rời không bỏ hơn năm năm. Thiếp là tào khang chi thê, có ba trong bảy điều không thể bỏ, *tào khang chi thê bất khả khí (vợ tào khang không thể bỏ)." Ánh mắt Vân Hi lạnh lùng.

"Thái tử phải làm gương cho muôn dân, trước khi lập phi, hãy hòa ly với thiếp đi."

Nước mắt Vân Hi đã cạn, trông nàng rất lạnh lùng, nhưng trái tim thì lại rỉ máu đau âm ỉ.

Phong Uyên nhìn Vân Hi, trong lòng dâng lên sự hung ác tàn nhẫn.

Phong Uyên từng là con của Quý phi, lại vô cùng được sủng ái. Nếu không phải mẫu phi hắn ta bị Hoàng hậu hãm hại mà sa cơ lỡ vận, thì cuộc đời Phong Uyên có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Một kẻ kiêu ngạo như vậy, sao có thể có tấm lòng tốt đẹp chứ?

Hắn ta có thể không cần Vân Hi, nhưng Vân Hi không thể không cần hắn ta.

Lời nói của Vân Hi đã hoàn toàn xé toạc lớp mặt nạ giả dối của hắn ta.

"Vân Hi, những năm nay cô đã quá sủng ái nàng rồi, sủng đến mức nàng tưởng mình có thể bay lên trời được sao!" Nếu không phải năm đó hắn ta gặp nạn, thì Vân Hi thậm chí còn không đủ tư cách để làm thiếp của hắn ta. Dù có vào hậu viện của hắn ta, muốn có danh phận cũng phải đợi sinh con. Hắn ta tự cho rằng đã trả giá rất nhiều vì nàng, cớ gì nàng có thể dễ dàng nói ra hai chữ "hòa ly"?

Dù có hòa ly, thì cũng phải do hắn ta đưa ra.

Tôn nghiêm của Phong Uyên bị khiêu khích, hắn ta nói chuyện với Vân Hi cũng to tiếng hơn nhiều. "Vân Hi, nàng thực sự nghĩ mình là thê tử của ta sao? Hôn nhân trong hoàng cung, lễ nghi phức tạp, tam thư lục lễ, còn phải có lễ thành hôn đàng hoàng. Giữa nàng và cô có từng hợp bát tự, có từng viết hôn thư chưa?"

Không có...

Thực sự không có...

Nếu lúc nãy là đau lòng, thì giờ đây là chết tâm. Khóe môi Vân Hi nở một nụ cười. Vẻ đẹp của Vân Hi là vẻ đẹp của tiên nữ, dù vui, buồn, giận hay ghét, dù nhìn từ góc độ nào cũng có một vẻ đẹp riêng. Nụ cười này quả thật quá đẹp.

"Ý của Thái tử điện hạ là những lời hứa năm xưa đều là trò đùa, thiếp chẳng qua là một đồ chơi không danh phận?" Đau đến tột cùng, lồng ngực trống rỗng, ngược lại có một cảm giác tê dại.

Dù có nóng giận đến mấy, nhìn thấy Vân Hi có phản ứng như vậy, Phong Uyên vẫn xót xa. "Hi Nhi, những gì nàng đã làm vì cô, cô đều khắc ghi trong lòng." Lòng biết ơn là thật, không có Vân Hi, thì sẽ không có hắn ta của ngày hôm nay.

"Là cô không tốt, đã lỡ nặng lời với nàng rồi. Cô chỉ là không muốn nghe những lời ly biệt từ miệng nàng." Từng câu từng chữ, hắn ta tự gột rửa sự vô tình của mình, như thể Vân Hi đang vô cớ gây sự.

Vân Hi cúi thấp đầu, từ chối tiếp tục trò chuyện với hắn ta.

Một cú đấm đánh vào bông, Phong Uyên có chút tức nghẹn. Dù cảm xúc trào dâng, nhưng hắn ta vẫn còn giữ được lý trí. Dù có phong ai làm Thái tử phi, dù Vân Hi và Phong Hách có qua lại thân mật với nhau, bỏ qua tất cả những chuyện khác, hắn ta quả thực chưa bao giờ có ý định từ bỏ Vân Hi. Dù hắn ta có bỏ ai, cũng sẽ không bao giờ thực sự vứt bỏ nàng.

"Nghe nói Hi Nhi không được khỏe, trong lòng cô rất lo lắng. Tâm trạng Hi Nhi bất ổn, cô sẽ để Hi Nhi tự mình bình tâm lại. Mong Hi Nhi hãy giữ gìn sức khỏe, nếu thực sự bệnh, trong lòng cô cũng khó chịu." Lấy lại vẻ mặt đoan trang thanh tú, lúc này Phong Uyên giống như một người nam nhân bao dung nhìn tiểu thiếp của mình đang giận dỗi.

Vân Hi không đáp lời, nàng lặng lẽ quay đầu đi, cả người từ trên xuống dưới đều toát ra sự kháng cự. Lúc này, trong lòng nàng ngập tràn nỗi bi ai, nhận ra tình nghĩa năm năm qua đối với nàng là rất quan trọng, nhưng đối với Phong Uyên thì chưa chắc đã như vậy.

Vân Hi có chút khinh thường chính mình. Nàng từng nghĩ sẽ làm nũng với Phong Uyên, nhẹ nhàng nói một câu: "Phu quân đừng lập người khác có được không?" Giờ đây nàng cảm thấy rất may mắn vì mình đã không làm thế, bởi lẽ, nếu bây giờ hỏi nàng, nàng cũng chẳng còn muốn ở lại bên Phong Uyên nữa rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...