Chương 71: Tư Tình (thái tử phát hiện Hi Hi yêu đương vụng trộm)
Thời gian trôi nhanh như ngựa chạy, tháng Chạp đến, kinh thành càng thêm lạnh giá. Vân Hi trở nên lười biếng hơn hẳn mọi ngày. Vốn dĩ nàng đã sợ lạnh, lại thêm tâm trạng không tốt, nên đã lâu không gặp mặt ai.
Ban ngày, hai người tỷ muội được cho là sẽ ở lại bầu bạn với nàng vài ngày, nay đã thường xuyên ở Đông Cung. Vân Hi ít khi gặp họ, cũng chẳng được hưởng sự bầu bạn từ họ. Ngược lại, hai người đó lại rất chăm chỉ bầu bạn với phu quân của nàng.
Vân Hi cũng chẳng tranh giành, cứ thế trốn trong tẩm điện giả bệnh, ngay cả việc quản lý sổ sách Đông Cung cũng buông xuôi.
Phong Uyên vài lần muốn dùng bữa cùng Vân Hi đều bị nàng từ chối bằng đủ lý do. Lần nào cũng là Tuyết Kiến tươi cười ra bẩm báo với Phong Uyên: "Phu nhân không khỏe, đã nghỉ ngơi rồi. Phu nhân dặn nô tỳ cáo tội với Thái tử, sợ lây bệnh cho Thái tử, xin Thái tử hãy tìm nơi khác." Trong lòng Phong Uyên bực bội, chỉ cảm thấy Vân Hi quá ghen tuông, định hất tay áo bỏ đi, nhưng cuối cùng lại bị Tuyết Kiến câu dẫn mà hoan ái trong Hoa Sảnh.
Tuyết Kiến không có vẻ ngoài giống Vân Hi, nhưng nàng ta lại cố tình học theo sự dịu dàng của Vân Hi, học cách nói chuyện, học dáng vẻ mỉm cười của nàng.
Được lệnh của Phong Hách, Tuyết Kiến có thể nói là đã dùng hết mọi thủ đoạn để lấy lòng Phong Uyên, càng ngày càng được hắn ta sủng ái.
Có một lần, dưới sự cố ý của nàng ta, đã bị Vân Nghi bắt gặp. Vân Nghi lúc đó giận tím mặt, la ầm lên đòi xử lý Tuyết Kiến, nhưng Phong Uyên nào có cho phép chứ?
Phong Uyên vẫn muốn giữ thể diện trước Vân Hi. Hắn ta làm sao có thể cho phép Tuyết Kiến bị xử lý được, một khi Tuyết Kiến bị xử lý, chuyện hắn ta lén lút quan hệ bất chính với thị nữ của Vân Hi sẽ bị phơi bày.
Nếu nói nạp Vân Tương là bất đắc dĩ, miễn cưỡng còn chấp nhận được, nhưng nếu nói có quan hệ không trong sạch với Tuyết Kiến, thì đó chính là sự phản bội trắng trợn.
Phân vân vài ngày, Phong Uyên cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hắn ta chủ động tìm gặp Vân Hi.
Một số lời vẫn nên nói rõ ràng trực tiếp. Trong lòng hắn ta quá rối bời. Tình cảm giữa hắn ta và Vân Hi vẫn luôn bền chặt, kiên định. Ngay cả khi Vân Hi vì hắn ta mà phải có quan hệ với Phong Hách, hắn ta cũng chưa từng nghi ngờ tấm lòng của Vân Hi dành cho mình.
Phát hiện ra điều bất thường là ba ngày trước. Hôm đó hắn ta lại cùng Vân Nghi phổ nhạc. Mỗi lần bầu bạn với Vân Nghi, hắn ta lại nhớ đến những điều tốt đẹp của Vân Hi.
Vân Nghi là thiên kim thế gia, đoan trang nghĩa khí, nhưng lại quá đoan trang, còn có chút kiêu ngạo, cần hắn ta phải dụng tâm dỗ dành. Vân Nghi sẽ không chủ động chăm sóc hắn.
Ngược lại, Vân Nghi mong đợi được hắn ta quan tâm. Càng so sánh, hắn ta càng nhớ nhung sự tốt bụng của Vân Hi dành cho mình.
Hắn ta biết Vân Hi vẫn đang giận hắn ta. Phong Uyên nghĩ, trước khi trời tối sẽ đi cùng Vân Hi một lát, nhưng không ngờ lại nghe thấy tiếng thở dốc trong tẩm điện.
Phong Hách nhất định biết hắn ta đã đến, thế mà lại trêu chọc khiến Vân Hi không ngừng rên rỉ. Lúc đó hắn ta mới nhận ra, hóa ra tình cảm kiên định mà hắn ta tưởng giữa mình và Vân Hi đã thay đổi rồi.
Hắn ta biết rõ Vân Hi đã từng khó chịu đến mức nào với mối quan hệ giữa nàng và Phong Hách. Nhiều lần nàng bật khóc hỏi hắn ta khi nào mọi chuyện mới kết thúc, và lần nào hắn ta cũng chỉ đáp: "Đợi..."
Đợi khi ra khỏi Di Viên, đợi hắn ta có chức vụ, đợi hắn ta có thực quyền, đợi hắn ta lên làm Thái tử, đợi... Nhưng liệu Vân Hi đã không còn muốn đợi nữa hay sao?
Việc biết Vân Hi và Phong Hách thực sự đã tư tình sau lưng mình khiến Phong Uyên đứng ngồi không yên. Thêm vào đó, hắn ta còn nghe phong phanh tin đồn Phong Hách đang bí mật chuẩn bị những vật phẩm cần thiết cho một lễ thành hôn.
Theo hắn ta biết, Phong Hách không hề có hôn ước với bất kỳ tiểu thư thế gia nào. Điều này khiến lòng hắn ta bất an khôn nguôi.
Nhớ lại cảnh tượng Phong Hách đặt đầu người lên bàn làm việc của mình ngày hôm đó, Phong Uyên thực sự không có đủ dũng khí để đến chất vấn hắn. Dằn vặt mấy ngày, cuối cùng hắn ta cũng không thể nhịn được nữa, quyết định dù ai có ngăn cản thế nào, hôm nay hắn ta nhất định phải gặp Vân Hi một lần.
"Thái tử điện hạ, phu nhân vẫn còn bệnh. Nếu để bệnh lây sang ngài, đó sẽ là tội lỗi lớn, xin Thái tử hãy bảo trọng long thể." Tuyết Kiến theo thường lệ chặn Phong Uyên lại. Phong Uyên không để ý đến nàng ta, nhấc chân định vòng qua thì nàng ta lại theo lệnh, cố gắng tìm mọi cách để ngăn cản hắn ta đến gần Vân Hi. Nào ngờ lần này Phong Uyên đã quyết tâm lòng như sắt đá, nhất định phải vào trong.
Vân Hi không hề bị bệnh, chỉ đang co ro trên giường đọc những cuốn thoại bản mà Phong Hách cho người mang vào. Mấy ngày nay, nàng đã suy nghĩ về tương lai của mình và cảm thấy mình cần phải tận hưởng thêm một chút.
Vân Hi mặc quần áo mỏng manh, nằm trên tấm da hổ mà Phong Hách săn được, đắp tấm da cáo trắng mà hắn cũng săn được, xung quanh đặt năm sáu chậu than. Nàng nằm rất thảnh thơi trên chiếc gối lông ngỗng.
Khi Phong Uyên bước vào phòng ngủ, hình ảnh hiện ra trước mắt hắn ta chính là một cảnh tượng nhàn nhã như vậy.
Bình luận