Chương 69: Kính Hoa (gương play h)
Cảnh tượng diễm lệ bất ngờ đập vào mắt, Vân Hi thất thần nhìn vào trong đó. Tấm gương này là vật phẩm quý giá do Phong Hách kỳ công tìm kiếm cho nàng, nó trong suốt hơn hẳn những chiếc gương thông thường, có thể phản chiếu mọi chi tiết dù là nhỏ nhất.
Nữ nhân khỏa thân trong gương tóc xõa dài, gương mặt xinh đẹp tràn đầy xuân tình, đôi mắt mê hoặc như tơ, tựa như có chiếc móc nhỏ, quyến rũ đến lạ kỳ.
Trên đôi gò bồng đào trắng muốt là những đóa anh đào xuân đang bung nở, sữa đã rửa trôi một phần màu vẽ, những vệt hồng trắng kéo dài xuống tận bụng dưới.
Giữa đôi chân đang mở rộng, một đóa hoa mẫu đơn được vẽ với màu sắc táo bạo, rực rỡ hiện ra.
Không thể phủ nhận, Phong Hách đã vẽ đóa hoa này cực kỳ đẹp, nhưng vị trí hắn chọn để vẽ lại quá nhạy cảm.
Miệng huyệt đang co rút, khép mở vì tình triều trong những cánh hoa dâm thủy không ngừng chảy ra, cảnh tượng này thực sự quá dâm loạn, gần như không thể nhìn thẳng.
Mặc dù lý trí không muốn nhìn, nhưng ánh mắt Vân Hi lại vô thức lén lút di chuyển đến nơi u tối ấy. Sắc dục là bản tính, nàng tự thấy vô cùng xấu hổ vì không thể thoát tục.
"Trên hoa mẫu đơn vẽ mẫu đơn, xem này, bổn vương vẽ có đẹp không?" Giọng Phong Hách pha chút trêu chọc, vì kìm nén quá lâu nên giọng hắn hơi khàn.
Vân Hi vốn luôn bị giọng hắn ảnh hưởng. Nghe thấy giọng điệu trêu chọc ấy, giữa hai chân nàng lại nóng lên. Sau một nhịp co rút, mật thủy chảy ra, những sợi bạc trượt xuống.
Khoảnh khắc ngưng trệ khiến Vân Hi nín thở vì xấu hổ. Nàng không kìm được muốn nhìn biểu cảm của Phong Hách, nhưng lại chìm vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, vòng xoáy tình dục trong đó như muốn nuốt chửng nàng.
Ánh mắt Phong Hách và Vân Hi giao nhau trong gương, nàng bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm mà cả người trở nên run rẩy.
Ánh mắt hắn không ngừng dò xét phía dưới hạ thân nàng, thật sự là lưu manh mà, khiến nàng luống cuống không biết phải làm sao.
"Lưu manh!" Nàng không kìm được buột miệng chửi.
Phong Hách cúi thấp người xuống, lưng nàng áp sát ngực hắn, có thể cảm nhận rõ ràng một sự rung động. "Thế này đã là lưu manh rồi sao? Lát nữa còn lưu manh hơn nữa đấy!"
Sự kiên nhẫn của Phong Hách đã đạt đến giới hạn. Hắn đặt Vân Hi xuống, để nàng đứng vững trên hai chân.
Tiếng sột soạt vang lên, chỉ vài ba cái, Phong Hách đã cởi bỏ áo ngoài, áo giữa, áo trong, để lộ bộ ngực và cơ ngực rắn chắc. Hắn nhanh chóng cởi thắt lưng, chiếc quần rơi xuống đất, bị hắn tùy tiện đá đi.
Vật nam tính đã ngẩng cao đầu liên tục quấy phá phía sau Vân Hi, dịch nhầy ở đầu khấc dính vào da thịt nàng, khiến nàng run lên.
Vừa nóng vừa cứng.
Cơ thể Vân Hi không tự chủ được mà trở nên hưng phấn. Như thể nàng có thể dự đoán được khoái lạc tột đỉnh mà vật to lớn kia có thể mang lại. Cơ thể trống rỗng, đã không thể chờ đợi được sự xâm nhập của hắn, nhưng đúng lúc này, Phong Hách lại thong thả.
Bình luận