Chương 66: Đoán Xem?
Vân Hi trở về Trắc điện, rồi vào thư phòng. Dù không phô trương hay nổi bật tại các buổi thi thơ như Vân Nghi, nhưng Vân Hi vẫn là một người tài giỏi, bởi lẽ nàng được các nữ phu tử của Hầu phủ dạy dỗ cẩn thận từ nhỏ, sao có thể kém cỏi được?
Chỉ là Vân Hi hiểu rõ Hầu phu nhân không có lòng bao dung, nên dù học hành giỏi giang đến đâu, khi khảo hạch nàng đều cố ý giấu tài, không cầu nổi bật, chỉ mong vừa đủ qua. Đây cũng là lý do giúp nàng sống yên ổn với đại phòng suốt bao năm qua.
Cầm, kỳ, thi, họa, Vân Hi đều có tìm hiểu và đặc biệt có năng khiếu, trong số đó nàng giỏi nhất là vẽ. Từ nhỏ, nàng đã bộc lộ tài năng thiên phú với hội họa, đây là năng khiếu được kế thừa từ dòng dõi Lam gia.
Nữ nhân Lam gia đều biết vẽ mẫu thêu, và kỹ năng vẽ tranh cũng đạt đến trình độ nhất định. Khi Vân Hi còn bé, cha mẹ nàng thường gửi về những bức tranh phong cảnh từ xa. Lam thị sẽ vẽ lại một bông hoa, một cái cây, một ngọn cỏ, một thế giới mà bà ấy nhìn thấy.
Vì thường xuyên vẽ tranh cho con gái, kỹ năng vẽ tranh phong cảnh của bà ấy ngày càng tinh xảo. Ở khắp kinh thành có những bức tranh phong cảnh của "Vân Du Sinh" thực chất chính là Lam thị dùng bút danh để vẽ, mỗi bức có thể đổi được hàng ngàn lượng bạc!
Vân Hi lại chuyên về vẽ chân dung. Lam thị đã mời những họa sĩ giỏi nhất về làm thầy cho nàng. Mỗi lần Vân Hi nhận được tranh từ cha mẹ gửi về, nàng đều vẽ một bức tiểu họa của mình để gửi lại cho cha mẹ như một kỷ niệm.
Phòng sách của Vân Hi được bài trí khá bắt mắt. Để tiện cho việc vẽ tiểu họa của mình, đối diện bàn viết là một tấm gương lớn, bên cạnh là đủ loại bút và màu vẽ. Màu vẽ của Vân Hi được Lam thị gửi từ ngoài cung vào. Trên bàn nàng còn có hai bức chân dung tự họa đang vẽ dở.
Những năm tháng ở Di Viên, nàng không thể mang lại bất kỳ sự an ủi nào cho cha mẹ. Ở Trần Vương phủ, nàng lo lắng, bất an và không thể giao tiếp nhiều với Vân Hi vẫn giữ thói quen mỗi tháng gửi một bức chân dung cho cha mẹ.
Mỗi khi lòng phiền muộn, nàng lại thích rúc vào thư phòng của mình để vẽ tranh. Thư phòng của Vân Hi khá rộng rãi, có hai giá sách đầy ắp các loại sách du ký phong cảnh, và hai giá vẽ chất đầy các cuộn tranh.
Trong đó có tranh của mẹ Vân Hi, và cả nhiều bức danh họa của các bậc thầy mà cha mẹ nàng đã sưu tầm cho nàng. Ngoài ra còn có một giá bác cổ* (giá bày đồ cổ, quý hiếm), trên đó đặt vài chậu tùng quý hiếm, và một số vật phẩm độc đáo mà cha mẹ nàng đã gửi về trong những năm qua.
Vân Hi dời hai bức tiểu họa đang vẽ dở sang một bên, rồi lấy ra hai cuộn tranh.
Một bức đã hoàn thành, nữ nhân trong tranh cười duyên dáng, mặc một bộ y phục màu đỏ, ôm một con thỏ trắng lớn, đó chính là nàng. Bức tranh còn lại là một nam nhân đứng thẳng tắp, mặc y phục cùng màu, cùng kiểu thêu, có thể thấy là một người nam nhân cao lớn, nhưng bức tranh đó vẫn thiếu chi tiết khuôn mặt.
Vân Hi cầm bút lông, lục tìm hình ảnh Phong Hách trong tâm trí.
Đôi tranh này nàng vẽ chỉ để đổi lấy công việc cho Phong Uyên. Phong Hách ban đầu muốn một bức hợp họa* (hai người trong cùng một bức), nhưng nàng kiên quyết không đồng ý. Cuối cùng, nàng đã thỏa hiệp bằng cách vẽ hai bức tranh, hai người mặc cùng một bộ y phục.
Bức tranh này Vân Hi đã khất hơn bốn tháng. Nàng đã hoàn thành phần chân dung của mình, nhưng lại chẳng có hứng thú gì để tiếp tục vẽ nốt bức tranh của Phong Hách.
Nghĩ về cuộc trò chuyện với Vân Nghi ban ngày, lòng Vân Hi khẽ chùng xuống. Có lẽ giao kèo giữa nàng và hắn đã ngàn cân treo sợi tóc.
Vân Hi từng nghĩ rằng đến bước này, nàng sẽ tìm mọi cách để cứu vãn tình cảm với Phong Uyên. Nhưng sau cuộc đối thoại với Vân Nghi, đầu óc nàng đã tỉnh táo hơn nhiều.
Nàng vốn dĩ chỉ là người lạ lạc bước vào rừng đào, nàng không thuộc về thế giới đó. Dù thế giới ấy có hấp dẫn đến mấy, rốt cuộc cũng chẳng phải là của nàng.
Dù không muốn trở thành kẻ thất hứa, nhưng Vân Hi cũng chẳng muốn thực hiện lời hứa với Phong Hách. Trong lòng có chút chột dạ, nàng quyết định hoàn thành bức tranh còn nợ hắn trước đã.
Để vẽ một bức chân dung mà không cần mẫu, đòi hỏi người họa sĩ phải am hiểu từng chi tiết trên khuôn mặt. Vân Hi chăm chú hồi tưởng lại dáng vẻ của Phong Hách, rồi tỉ mỉ phác họa lông mày, mắt, mũi, miệng của hắn lên giấy. Khó nhất vẫn là phác họa được ánh mắt và thần thái.
Người nam nhân trong tranh dần dần có hồn: đôi mắt hơi rũ xuống mang theo vẻ kiêu ngạo, khóe miệng khẽ nhếch lên ẩn chứa chút hờ hững bất cần.
Đúng lúc Vân Hi đang say sưa vẽ, thì đột nhiên đôi mắt nàng bị che lại: "Đoán xem ta là ai?"
Bình luận