🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 64: Gặp Lại

Không hiểu sao, nhìn dáng vẻ của Vân Nghi, Vân Hi lại khẽ mỉm cười. Nàng cứ nghĩ lòng mình sẽ rất khó chịu, nhưng không ngờ lại bình tĩnh hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng. Chắc hẳn sự bầu bạn của Phong Hách đêm qua đã có tác dụng. Vô cớ nhớ đến Phong Hách, nụ cười trên môi Vân Hi chợt tắt.

"Được rồi, muội có chuyện gì muốn nói?" Vân Nghi thấy thái độ của Vân Hi quá đỗi nhàn nhã, trong lòng có chút bất an, giọng nói nàng ta pha lẫn chút sốt ruột bất an.

Vân Hi nhấp một ngụm trà: "Đừng phụ lòng trà ngon, tỷ tỷ hãy thưởng thức trà trước đã."

Hai người dành cả một chén trà trong hoa sảnh để thưởng thức trà do Nguyệt Kiến pha. Mẫu thân của Phong Hách yêu trà, nên từ thuở nhỏ hắn ta đã lớn lên trong hương trà thoang thoảng. Những người hầu cận bên cạnh Phong Hách đều pha trà rất khéo, ngay cả Vân Hi cũng vì muốn lấy lòng hắn mà học được đôi chút.

Ngay cả Phong Hách cũng có thể tự pha trà làm bánh.

Vân Hi lại vô tình nghĩ đến Phong Hách, nàng có chút bực mình.

Ngày hôm qua, nàng đã mất rất nhiều thời gian để tự thuyết phục mình rằng trên đời này hiếm có nam nhân nào vừa có quyền thế lại vừa có hậu viện trong sạch. Nhưng rồi, nàng lại bỏ qua người đang đứng trên đỉnh cao của Thịnh quốc.

Phong Hách, hậu viện của hắn vô cùng trong sạch, từ đầu đến cuối, hắn chỉ có một mình nàng.

Ngày 26 là ngày nghỉ, Phong Uyên không cần lên triều, nên đến bộ Lễ điểm danh.

Việc Phong Uyên được nhận chức vụ này đương nhiên cũng là do Vân Hi cầu xin mà có. Vân Hi đã phải trả giá để hắn ta có thể làm việc ở bộ Lễ. Nàng chọn bộ Lễ cũng bởi vì hậu bối của Vân gia có gốc gác ở đó. Trưởng nam của Vân gia đại phòng hiện đang là Thị lang bộ Lễ, vị quan tứ phẩm trẻ tuổi nhất triều đình.

Vân Nghi vừa vào cung, Vân Lãng tự nhiên đã hỏi han đôi lời. Phong Uyên lòng dạ bất an, sau khi nói chuyện vài câu với Vân Lãng liền lấy cớ cơ thể không khỏe mà cáo lui về Đông Cung.

Thân là Thái tử, nào ai dám đi xác minh lý do hắn ta muốn rời đi là gì chứ?

Thân thể Phong Uyên nào có chút không khỏe chứ, chẳng qua chỉ là nhớ đến Vân Hi mà thôi.

Ban đêm, hắn ta đã lâm hạnh Vân Tương. Dáng vẻ e thẹn của Vân Tương có năm phần giống với Vân Hi, dù sao cũng là biểu muội của Vân Hi, lại đều là những tuyệt sắc giai nhân. Đã lâu hắn ta không được gần gũi với Vân Hi, tự nhiên bị khơi gợi dục vọng, cho nên không thể kiềm chế bản thân được.

Chỉ cần nhắm mắt lại thôi là hắn ta đã có thể hình dung ra vẻ ngây thơ của nàng của những ngày đầu về làm thê tử của hắn ta.

Thân thể càng hoan lạc bao nhiêu, trong lòng hắn ta càng trống rỗng bấy nhiêu. Nụ cười hân hoan của Vân Tương cứ thế đối lập hoàn toàn với nỗi buồn hiện rõ trên gương mặt Vân Hi trong bữa tối.

Ngay khi phá thân Vân Tương, Phong Uyên lập tức hối hận. Vân Tương khác với Tuyết Kiến. Tuyết Kiến chỉ là một tỳ nữ, nếu Vân Hi không ưng, cùng lắm thì xử lý là xong. Nhưng Vân Tương có Vân gia chống lưng. Một khi đã nạp Vân Tương, mọi chuyện đã xong rồi, không thể quay đầu lại được nữa.

Hắn ta chỉ cầu mong sau khi mưu tính thành công, Vân Hi có thể thấu hiểu nỗi khó khăn của hắn ta, và khi đó, họ có thể trở về quãng thời gian ân ái ban đầu.

Phong Uyên không hiểu, tại sao Vân Hi có thể ngủ với Phong Hách vì hắn ta, nhưng lại không thể thông cảm cho hắn ta khi hắn ta phải thân mật với những người nữ nhân khác vì tương lai của hai người họ.

Khi Phong Uyên trở về Tử Khí điện, Vân Hi đã trò chuyện với Vân Nghi một lúc lâu và vừa vặn đứng dậy rời đi.

Với đầy tâm sự trong lòng, Vân Nghi tình cờ gặp Phong Uyên ở khúc quanh.

Năm năm đã trôi qua, đôi mắt hoa đào của Phong Uyên vẫn sáng ngời cuốn hút. Nhưng dưới sự tôi luyện của tháng năm, vẻ ngây thơ của thời niên thiếu đã dần biến mất, thay vào đó là sự trưởng thành, tựa như đóa hoa chớm nở sau thời gian dài không gặp đã hoàn toàn khoe sắc.

Vẻ đẹp ấy quá đỗi động lòng người, khiến Vân Nghi không tự chủ được mà có chút căng thẳng. Khi đi về phía Phong Uyên, nàng ta tự nhiên muốn thể hiện mặt tốt đẹp nhất của mình.

Lòng dạ Phong Uyên rối bời, không hề để ý đến người đang đứng trước mặt. Thấy sắp lướt qua nhau, Vân Nghi mới gạt bỏ sự dè dặt và ngượng ngùng, chủ động gọi Phong Uyên lại, "A Uyên ca ca."

Đây là cách nàng ta gọi riêng Phong Uyên khi họ còn hôn ước. Phong Uyên vốn là biểu huynh của nàng ta, gọi một tiếng "ca" cũng chẳng có gì quá đáng.

Phong Uyên dừng bước, cho đến tận lúc này mới nhận ra sự hiện diện của Vân Nghi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...