Chương 61: Cháu Dâu
Ngay lúc này, cảm xúc đang dâng cao của Phong Hách chợt rơi thẳng xuống đáy vực. Mặc dù trên mặt không tỏ vẻ nào, hắn vẫn giữ nụ cười gượng gạo, dịu dàng nói: "Hi Hi đây là nghĩ bổn vương không thể gặp nàng sao? Hay là đã lợi dụng xong thì vứt bỏ bổn vương như giẻ rách?" Giọng hắn tuy nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa đầy thuốc độc.
Vân Hi chớp mắt, trong lòng dâng lên sự trống rỗng. Lời của Phong Hách nói quá đúng, nhưng nàng tuyệt đối không thể thừa nhận lời buộc tội này.
"Không phải như vậy." Nàng thở dài, muốn nói rồi lại thôi, chẳng tìm được lời nào thích hợp.
May mắn thay, Phong Hách cũng không mong nàng có thể thay đổi thái độ chỉ sau một đêm. Bởi nếu chỉ qua một đêm mà Vân Hi đã cam tâm tình nguyện đi theo hắn, thì nàng sẽ không còn là Vân Hi mà hắn từng biết nữa.
"Nếu không phải, vậy đêm nay bổn vương có thể đến nữa không?" Được một tấc, ắt sẽ tiến thêm một thước.
Thật ra Vân Hi chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng giờ đây ngẫm lại, đã có lần đầu, thì làm sao Phong Hách có thể không nghĩ đến lần thứ hai? Nếu có lần thứ hai, mọi chuyện sẽ trở thành thường lệ, như trước đây hắn vẫn luôn từng chút từng chút mà nuốt chửng, cướp đoạt nàng.
"Hoàng thúc, đêm qua là cháu dâu đã thất thố rồi, sau này vẫn nên tuân theo ước định, mỗi tháng ngày mười lăm chúng ta sẽ gặp mặt." Vân Hi biết trong chuyện này, nàng sớm muộn gì cũng sẽ đắc tội Phong Hách. Nàng đón lấy ánh mắt hắn, dốc hết dũng khí đối mặt.
Phong Hách dường như thấy một chú thỏ nhỏ ngẩng cao đầu, giẫm những bước chân bé xíu, rõ ràng chỉ là thỏ mà dám khiêu chiến mãnh hổ, thật đáng cười nhưng cũng đáng yêu vô cùng, tựa như kiến càng lay cây. Mọi người thấy sự ngu muội của kiến càng, nhưng Phong Hách lại yêu sự kiên định của nàng.
Tình cảm kiên định như vậy, nếu thuộc về hắn thì tốt biết mấy!
"Chẳng lẽ Hi Hi thực sự coi bổn vương là kẻ tình nhân không thể gặp người khác sao?"
"Không phải như vậy." Vân Hi rất cẩn trọng, mỗi lời nói ra đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng: "Cháu dâu chỉ là tuân thủ ước định với Hoàng thúc, những gì đã hứa với Hoàng thúc, ta có điều gì chưa làm được sao?"
Dù trong lòng nghĩ gì, Vân Hi cũng không dám thực sự đắc tội với Phong Hách. Thái độ nàng hạ thấp đi rất nhiều, đôi mắt thủy chung kia chớp chớp trông có vẻ vô tội, cực kỳ lừa người mê hoặc, nhưng Phong Hách không dễ dàng để bị lừa gạt dễ như vậy.
"Ước định à..."Giọng Phong Hách đầy vẻ châm chọc: "Vậy cháu dâu còn nhớ giao kèo cá cược của chúng ta không? Bổn vương thấy việc cháu dâu hoàn toàn trở thành nữ nhân của bổn vương chỉ còn là vấn đề thời gian thôi."
Vẻ kiên cường gượng gạo trên mặt Vân Hi chợt vỡ vụn, nhưng nàng vẫn cứng rắn đáp lại: "Cho dù có nạp nữ nhi Vân gia, cũng không có nghĩa vị trí Thái tử phi sẽ thay đổi." Thật ra, sự tủi thân của nàng đêm qua, chẳng phải là vì đã nghĩ đến điều này sao?
Chỉ là Phong Uyên chưa lên tiếng, chiếu chỉ chưa hạ, mọi chuyện vẫn còn có thể xoay chuyển.
Phong Hách không hề bất ngờ khi Vân Hi vẫn tự lừa dối mình đến giờ. Hắn chỉ không hiểu: Phong Uyên đã phản bội nàng, nàng còn cần gì phải làm cái Thái tử phi này chứ? Phong Hách thực sự không hiểu nổi.
Nhưng Phong Hách vốn dĩ đã đứng ngoài mọi đúng sai, luân thường đạo lý, làm sao hắn có thể thấu hiểu những lo toan chồng chất trong lòng Vân Hi?
"Chuyện này không phiền Hoàng thúc bận tâm, ta tự có quyết định." Vân Hi dùng giọng điệu cứng rắn để che giấu sự bất an trong lòng.
Phong Hách cũng không muốn tranh cãi với nàng. Hắn khẽ cười một tiếng, pha chút tự giễu: "Bổn vương đây thật sự đã trở thành tình nhân của Hi Hi rồi, cũng chẳng sao, Hi Hi thích thì bổn vương sẽ cùng Hi Hi chơi đùa." Phong Hách bước đến bên cạnh Vân Hi, thân hình hắn cao lớn hơn nàng rất nhiều, Vân Hi phải ngẩng đầu lên mới nhìn rõ hắn. Dưới áp lực mạnh mẽ, Vân Hi vô thức muốn đứng dậy, Phong Hách thuận thế ôm nàng vào lòng, cúi đầu khóa môi nàng.
"Ưm..." Lưỡi Phong Hách linh hoạt luồn vào khoang miệng Vân Hi, tự do khuấy đảo, mút mát môi lưỡi nàng.
Nụ hôn kéo dài rất lâu, đúng lúc Vân Hi gần như không thể thở nổi, Phong Hách cuối cùng cũng buông nàng ra. Hắn không nói thêm lời nào, chắp tay ra sau lưng, bước đi oai vệ như rồng hổ.
Vân Hy bị hôn đến chân mềm nhũn, mặt đỏ bừng, thẫn thờ ngồi trong chiếc ghế tròn, đến cả khi hắn rời đi lúc nào nàng cũng không hay biết.
Bình luận