🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: Bán Thê

Vân Hi quả thật là một tuyệt sắc giai nhân, là một mỹ nhân có một không hai. Khi quyền lực của một đấng mày râu đạt đến đỉnh cao, chẳng cần cậy nhờ thế lực bên ngoài, họ ắt hẳn đều khát khao chiếm hữu một người nữ nhân như nàng.

Vẻ đẹp ấy giống như hoàng hôn phản chiếu xuống mặt hồ mùa thu trong vắt. Mái tóc đen tuyền được búi lên cao, dày dặn, óng ả rạng ngời. Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, đôi mày lá liễu cong cong, đôi mắt đẹp. Chiếc mũi nhỏ nhắn trắng ngần như ngón tay ngọc, đôi môi đỏ thắm như cánh hoa anh đào. Dung nhan tuyệt mỹ ấy vốn đã khó tìm, nhưng vẻ đẹp của nàng còn nằm sâu trong cốt cách, chứ chẳng phải chỉ có ở bên ngoài. Đến đường nét xương của nàng cũng hoàn hảo đến lạ kỳ, vầng trán đầy đặn, cằm thon gọn, tất cả đều giống như phép màu của tạo hóa.

Dường như ông trời ban cho nàng vẻ ngoài xinh đẹp nhất của một nữ nhân vẫn chưa đủ ưu ái, còn ban tặng thêm cho nàng một thân hình mềm mại uyển chuyển, yểu điệu thướt tha, quyến rũ đến mê hồn. Nàng sở hữu vóc dáng cân đối đến khó tin, nơi cần thon thả thì không một chút mỡ thừa, nơi cần đầy đặn thì chẳng cần chút mập mờ không rõ nào.

Ngay từ lần đầu gặp gỡ, hắn ta đã không kìm được lòng mà ra tay giải vây cho nàng. Người đời đều cho rằng đó là phong thái quân tử quang minh lỗi lạc của hắn ta, nhưng chỉ riêng hắn ta biết, đó là vì đã trót say mê vẻ đẹp bề ngoài ấy.

Khi cưới nàng về, trong lòng hắn ta vẫn còn vương chút giận hờn, nhưng khi xiêm y nàng buông xuống, hắn ta thực sự chẳng thể nổi giận, cũng chẳng thể lạnh lùng. Chẳng trách người nam nhân kia nguyện vì nàng mà làm bao nhiêu chuyện.

"A Uyên, thiếp không muốn đi nữa, sau này xin chàng đừng bắt thiếp đi nữa, có được không?" Ngoài dung mạo và thân hình tuyệt mỹ, ông trời còn ban cho nàng giọng nói trong trẻo như tiếng chim oanh hót đầu xuân, chỉ lắng nghe thôi cũng đủ khiến lòng người say đắm. Đó là thanh âm lay động lòng trắc ẩn của bất kỳ người nam nhân nào. Phong Uyên trong khoảnh khắc ấy, đã muốn thốt lời đồng ý nàng, nhưng lý trí hắn ta không cho phép.

"Hi Hi, nàng biết mà, chuyện này không phải một mình cô có thể quyết định." Có thể dứt bỏ hay không, có nên dứt bỏ hay không, địa vị của hắn ta vẫn chưa đủ vững chắc, vẫn chưa thể nắm quyền tự chủ, hắn ta chỉ là kẻ bị động.

"Ngay cả ngôi vị Thái tử của cô còn chưa an ổn, muốn phế truất Thái tử, chỉ cần một lời của Hoàng thúc." Phong Uyên nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng mềm mại của Vân Hi, ôm mỹ nhân trong vòng tay, là nam nhân ai mà chẳng động lòng, nhưng hắn ta không thể để tình cảm chi phối. Sự chiếm hữu của người nam nhân kia đối với Vân Hi ngày càng một mạnh hơn, hắn ta hiện đang ở thời điểm then chốt, hắn ta buộc phải làm vừa lòng người nam nhân đó, không được phép đắc tội.

Thế gian đều cho rằng hắn ta gặp vận đổi đời, thậm chí còn suy đoán rằng hắn ta được Cửu Thiên Tuế nâng đỡ bởi lẽ thân thế và cảnh ngộ tương đồng, mẫu thân cũng từng bị nghi kỵ, giáng chức, cầm tù. Thực ra, chẳng phải vậy, hắn ta chỉ đơn thuần cưới được một thê tử tốt. Chính vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của thê tử đã lọt vào mắt xanh của Cửu Thiên Tuế, mở ra cho hắn ta cơ hội bán thê tử của mình để cầu vinh.

Hắn ta tự thấu rõ sự hèn kém của bản thân, cũng biết mình phụ bạc thê tử, nhưng cuộc sống thanh khổ ở Di Viên quả thực vượt quá sức chịu đựng của hắn ta.

Vân Hi chẳng phải cũng từng rơi vào cảnh ngộ tương tự sao? Năm xưa, vì sự ép buộc của gia tộc, nàng gả cho hắn ta khi hắn ta còn bị giam lỏng, ngay cả một tỳ nữ hầu hạ cũng không có, thân không một xu dính túi, chỉ có bộ đồ cưới ngày xưa mang theo làm của hồi môn.

Tình thương vô bờ của cha mẹ Vân Hi dành cho nàng dường như đều dồn cả vào bộ đồ cưới ấy. Từ chiếc phượng quan lộng lẫy đến y phục, tất cả đều được chế tác từ vàng ròng. Mọi trang sức nàng có thể đeo trên người đều là những viên ngọc quý giá nhất. Những ngày tháng khốn khó nhất, nàng đã phải nhẫn tâm cắt từng chút vàng trên đó để hối lộ quản sự ở Di Viên.

Cứ thế, từng chút, từng chút của cải dần đội nón ra đi, cuối cùng chỉ còn sót lại chiếc khóa trường mệnh được làm khi nàng vừa lọt lòng. Đã có lúc, nàng suýt chút nữa đã phải đem bán cả chiếc khóa ấy, nhưng cuối cùng, nàng giữ lại được kỷ vật thiêng liêng, nhưng lại phải đánh đổi chính thân thể mình.

Mỗi khi lòng trở nên nặng trĩu, Phong Uyên lại cố gắng tìm lời lẽ biện minh cho bản thân: "Đây chẳng phải cũng là vì A Hi sao? Chỉ cần nhẫn nhịn một chút thời gian này thôi, Hoàng thúc cuối cùng cũng sẽ cưới thê tử mà, nàng nín khóc đi, sau này mọi chuyện rồi sẽ trở nên tốt đẹp thôi." Hắn ta khẽ lau những giọt nước mắt trên má Vân Hi, trên khuôn mặt đẹp trai dần hiện lên vẻ dịu dàng giả tạo.

Editor: Đúng là thằng cha giả tạo khốn nạn mà

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...